Hư Không Tháp

Chương 337



Chương 337: Trình độ đặt tên

Vũ Dương điện, hậu viện.

“Ngồi đi.”

Lục Ly ngồi bên bàn đá, liếc nhìn Lưu Toàn bên cạnh, thản nhiên nói.

“Vâng, công tử.” Lưu Toàn không nói lời thừa thãi, trực tiếp ngồi xuống, “Công tử có gì phân phó?”

“Ta nghe nói, trên Phi Hạc phong có một khối kỳ thạch thường xuyên dẫn dụ thiên lôi, ngươi có biết không?”

“Ừm, quả thực có một khối đá như vậy.”

Lưu Toàn gật đầu, ngập ngừng một chút rồi tiếp tục, “Ta từng có may mắn lên đó xem qua một lần, khối đá kia hình thù kỳ quái xấu xí, lỗ chỗ khắp nơi, nếu có gió thổi qua, còn phát ra tiếng kêu o o quái dị, nghe khá rợn người.”

Lục Ly ánh mắt khẽ sáng, “Ngươi có biết kỳ thạch đó đang ở đâu không?”

Lưu Toàn đáp, “Vốn dĩ nó nằm trên đỉnh một ngọn núi đá ở đỉnh Phi Hạc phong, nhưng ta nghe nói, Môn chủ cho rằng quái thạch này là biểu tượng của phúc vận, nên đã cho chuyển tới quảng trường trước điện Phi Hạc, có người chuyên trách canh giữ.”

Biểu tượng của phúc vận?

Có người canh giữ?

Lục Ly nghe vậy, không khỏi thầm nhíu mày, nghĩ thầm chuyện này không dễ làm rồi, một khối đá bỏ đi, sao đột nhiên lại trở thành biểu tượng phúc vận cơ chứ?

“Thôi bỏ đi, đi tới đâu hay tới đó vậy.”

Lục Ly cảm thấy, vẫn nên tìm cơ hội đi xem khối kỳ thạch kia, rốt cuộc có phải Lôi Kiếp thạch hay không rồi mới quyết định bước tiếp theo.

Tình hình đã hiểu rõ đại khái, Lục Ly liền để Lưu Toàn lui xuống.

Còn bản thân thì đi xuyên qua hậu viện, lên tới tầng cao nhất của tòa tiểu lâu phía sau.

Tòa tiểu lâu này bố cục gần giống với tiểu lâu ở Đỉnh Vân cư, chỉ là cao hơn một tầng mà thôi, bốn phía đều là hành lang nhô ra ngoài, nếu không có mây mù, gần như có thể nhìn bao quát những dãy núi mênh mông xung quanh Vũ Dương phong, tầm nhìn vô cùng thoáng đãng.

Lục Ly ngồi trên ghế dài ở hành lang phía nam, nhìn xa về phía Phi Hạc phong.

Vì khoảng cách quá xa, nhìn từ đây, Phi Hạc phong chỉ là một điểm nhỏ mà thôi.

“Ai, dùng lý do gì để tiếp cận Phi Hạc phong đây?” Nhìn điểm nhỏ kia, Lục Ly xoa xoa trán, cảm thấy hơi đau đầu.

Lại ngồi một mình một lát.

Lục Ly liền trở về phòng, thấy Tiểu Bất Điểm đang nằm bò dưới đất ngủ khò khò, cũng không để ý, trực tiếp lên giường.

Tiểu gia hỏa này một ngày ngoài ăn thì chỉ có ngủ, Lục Ly đã quen rồi.

Hơn nữa sau chuyến đi Cửu Long sơn, Lục Ly thu hoạch được không ít tinh huyết yêu thú, riêng nhị giai thôi đã có hơn một trăm bình, đủ cho tiểu gia hỏa này ăn một thời gian, hoàn toàn không cần lo lắng về khẩu phần ăn của nó.

Trong dược viên.

Lục Ly nhìn quanh một vòng, dễ dàng tìm thấy quả trứng đen lớn kia, đồng thời, còn có một hồi âm thanh "rắc rắc" truyền ra từ quả trứng đen đó.

Lục Ly vèo một cái liền bay về phía quả trứng đen.

Tới gần, ngồi xổm xuống, Lục Ly mới phát hiện ra, con tiểu hồng tằm kia đang gặm vỏ trứng, âm thanh "rắc rắc" chính là do tiểu hồng tằm nhai vỏ trứng phát ra.

Lúc này, vỏ trứng đã bị tiểu hồng tằm gặm ra một cái lỗ tròn to bằng nắm tay.

“Cha ơi, người tới rồi.”

Thấy Lục Ly tới, tiểu hồng tằm ngẩng đầu nhìn Lục Ly một cái, rồi lại tiếp tục bận rộn, trông có vẻ vỏ trứng này ăn rất ngon.

Lục Ly mặt đen lại, “Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, ta không phải cha ngươi!”

“Nhưng mà, ta cảm thấy người chính là mà?” Giọng của tiểu hồng tằm vô cùng non nớt, giống như một cô bé vừa mới học nói.

“Thật phục ngươi luôn, chẳng phải ngươi nói muốn giúp ta nhổ cỏ sao, cỏ ngươi nhổ đâu rồi?” Lục Ly nhìn quanh, phát hiện xung quanh dược điền, đặc biệt là những nơi chưa khai khẩn, toàn là cỏ dại, không khỏi cạn lời.

Chuyện này thực ra phải nói từ hai ngày trước.

Lần trước sau khi Lục Ly vội vã rời khỏi dược viên, lại tìm cơ hội vào dược viên, lôi tên nhóc này ra.

Vốn định ném nó ra khỏi dược viên, mặc kệ nó sống chết, nhưng tên nhóc này dường như nhớ ra điều gì, bắt đầu làm nũng bán manh với hắn, còn nói nó có thể giúp Lục Ly chăm sóc dược viên, thu hoạch linh dược.

Lục Ly nghe xong vô cùng kinh ngạc, liền để nó biểu diễn tại chỗ.

Kết quả tên nhóc này thực sự làm được, chỉ cần hất đầu một cái, cỏ dại trong phạm vi một trượng xung quanh liền bị nhổ tận gốc, sau khi gom thành một đống, nó há miệng phun một cái, đống cỏ dại trong nháy mắt bị thiêu thành tro đen, khiến Lục Ly trợn mắt há hốc mồm.

Hơn nữa tên nhóc này thu hoạch linh dược cũng rất nhanh, miệng há ra liền phun ra mấy đạo lưỡi đao cong màu đỏ rực, tiếng "đồ đồ" trầm đục vang lên vài tiếng, giống như chặt cải thảo vậy, chặt đổ cả một mảng linh dược.

Điều khiến Lục Ly chấn động hơn là, tên nhóc này vậy mà giống hắn, cũng có thể thu linh dược vào trong Không Gian điện.

Sau một hồi tra hỏi, tiểu hồng tằm suy nghĩ tới mức đầu muốn nổ tung, mới nặn ra được mấy chữ: Bạn sinh thú.

Nhưng khi Lục Ly hỏi, bạn sinh thú là gì, tiểu hồng tằm lại không thể đưa ra đáp án nữa.

Cuối cùng Lục Ly thăm dò một chút, phát hiện tên nhóc này vẫn chịu sự khống chế của mình, hơn nữa cảm giác khống chế này còn đang dần dần tăng cường, cho nên liền để nó ở lại.

Một là muốn để đối phương làm cu li miễn phí, giúp mình chăm sóc dược viên.

Hai là Lục Ly cảm thấy, tên nhóc này rất thần kỳ, tương lai biết đâu có thể trưởng thành giống như Tiểu Bất Điểm, trở thành trợ lực của mình.

Tuy nhiên tên nhóc này nói chuyện rõ ràng có chút không đáng tin, trước đó còn hứa hẹn ngon lành, kết quả vài ngày trôi qua, cỏ dại trong dược viên này vẫn nguyên xi không đổi.

Tiểu hồng tằm nghe vậy, có chút tủi thân nhìn Lục Ly một cái, “Cha ơi, ta đói mà, không có sức làm việc nha, người đợi ta ăn no rồi làm được không?”

Lục Ly nhìn chằm chằm tiểu hồng tằm, “Ngươi bao lâu thì ăn no?”

“Ừm... đại khái qua một ngày nữa là được rồi.”

“Được rồi, vậy ngươi ăn từ từ đi, hy vọng lần tới ta vào đây, bên trong này đã không còn cỏ dại nữa, còn nữa, Lôi Hỏa Lan, Thúy Trúc Thảo, Ninh Thần Hoa... những linh dược này chỉ cần đạt trăm năm là có thể thu hoạch, nhớ kỹ chưa?”

“Nhớ kỹ rồi ạ.”

“Ừm, vậy ta đi đây.”

Lục Ly hài lòng nhìn tiểu hồng tằm một cái, liền chuẩn bị rời khỏi dược viên, đột nhiên nhớ ra điều gì, đảo mắt một vòng nói, “Trùng thối, ngươi vẫn chưa có tên nhỉ, hay là... ta đặt cho ngươi một cái tên?”

“Ta mới không phải trùng thối, nhưng mà tên thì... cha muốn đặt cho ta cái tên gì vậy?”

Trong mắt Lục Ly, tiểu hồng tằm này thực ra khá thần bí, có một số thứ, chỉ cần điểm qua là hiểu, giống như bẩm sinh đã sở hữu đoạn ký ức này vậy, hoàn toàn không giống một con trùng nhỏ mới sinh.

Lấy một ví dụ đơn giản.

Chẳng hạn như linh dược trong dược viên, dược viên này có hàng chục loại linh dược, Lục Ly chưa bao giờ nói cho đối phương biết loại linh dược đó tên là gì.

Nhưng tiểu hồng tằm lại có thể nói ra chính xác tên gọi, công hiệu và dược lý của từng loại linh dược, một số kiến thức, thậm chí đến cả Lục Ly cũng chưa từng nghe qua.

Cho nên Lục Ly cũng rất tò mò, tên nhóc này rốt cuộc có thể trưởng thành tới mức độ nào.

Nghĩ một chút, Lục Ly lên tiếng nói, “Ta thấy, ngươi giống một con tằm, nhưng trên đầu lại mọc hai cái xúc tu nhỏ, thân mình lại màu đỏ, hay là... gọi là Tiểu Hồng đi?”

“Ừm, không được, quê mùa quá, giống như thôn nữ vậy, hoàn toàn không thể hiện được trình độ đặt tên của ta.”

Lục Ly lắc đầu, ngay lập tức phủ định cái tên quê mùa hết chỗ nói này, lại bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ: Tiểu Tằm? Hồng Tằm? Tiểu Hồng Tằm?......