Chương 385: Yêu Hồn Khế Ước
Lục Ly có ý muốn lấy quả trứng quái dị kia xuống nghiên cứu một chút, nhưng nhiệt độ ngọn lửa trong hỏa đường kia thực sự quá cao, hắn mới bước tới hai bước, da thịt đã có cảm giác như bị dao cắt, đành phải dừng bước.
Tâm tư khẽ động, hắn đột nhiên vươn tay hư không vẫy một cái, muốn dùng thủ đoạn nhiếp vật từ xa để đoạt lấy nó, không ngờ, chiếc giá ba chân trông có vẻ bình thường kia lại lóe lên một chuỗi phù văn đen nhánh, chặn ngược chân nguyên của Lục Ly lại.
Thử thêm vài lần nữa, kết quả vẫn như cũ, Lục Ly cũng chỉ đành bất lực bỏ cuộc, chuyển hướng nhìn về phía long án ở phía sau hỏa đường.
Trên long án ngoại trừ một cuộn ngọc giản ra, không còn vật gì khác.
Hơn nữa toàn bộ đại điện, ngoài hỏa đường, quả trứng quái dị và long án này ra, cũng không có bày biện gì thêm, hiện tại Lục Ly chỉ mong ngọc giản kia chính là thứ mình đang tìm kiếm.
Do dự một chút, Lục Ly vòng qua hỏa đường ở phía bên phải đại điện, đi tới phía sau long án.
Vươn tay lấy ngọc giản, mở ra xem.
“Tốt quá rồi!” Ba chữ ‘Yêu Hồn Khế’ đập vào mắt khiến Lục Ly không kìm được mà kêu lên, vất vả mưu tính bấy lâu, cuối cùng cũng đã cầm được Yêu Hồn Khế trong tay.
Xem qua loa một lượt, Lục Ly càng không nhịn được mà chấn kinh.
Theo như ghi chép bên trên, Yêu Hồn Khế chính là lợi dụng linh hồn pháp ấn, gieo hạt giống khế ước vào trong tâm trí yêu thú, hạt giống này sau khi gieo xuống sẽ hòa quyện hoàn toàn với linh hồn yêu thú.
Chỉ cần hắn muốn, chỉ trong một ý niệm, liền có thể dẫn động hạt giống khế ước tự bạo, khiến khế ước thú lập tức hồn phi phách tán, ngay cả chuyển thế cũng không thể.
Hơn nữa, hạt giống khế ước này còn có tính di truyền, chỉ cần hắn không chủ động giải trừ khế ước, thì hậu duệ của khế ước thú cũng phải chịu sự khống chế của hắn, có thể nói là một yêu làm nô, đời đời làm nô.
Cũng khó trách năm đó Linh Thú Cung lại bị các đại yêu liên thủ tiêu diệt, đây quả thực là đang đoạn tuyệt truyền thừa của yêu tộc mà.
“Thứ này xem ra cũng là một con dao hai lưỡi, nếu dùng tốt, đối với bản thân chắc chắn sẽ có sự giúp đỡ cực lớn, nếu dùng không tốt, khó đảm bảo chính mình cũng sẽ trở thành mục tiêu đối phó của yêu tộc.”
Xem thêm một lúc, Lục Ly liền thu ngọc giản vào Không Gian Điện, sau đó lại lưu luyến nhìn quả trứng quái dị kia một cái rồi rời khỏi Hoàng Kim Điện.
Trong thạch thất.
Lục Ly đột nhiên tự giễu cười một tiếng, thầm nghĩ mình hoảng hốt cái gì chứ, Linh Thú Ấn này chẳng phải là của mình sao, sau này lúc nào chẳng có thể vào Hoàng Kim Điện, quả trứng quái dị kia còn có thể chạy thoát được hay sao?
Khi hắn lấy Linh Thú Ấn ra khỏi đế ngọc cổ, Hoàng Kim Điện quả nhiên biến mất không thấy đâu, sau đó hắn lại lắp Linh Thú Ấn vào thử nghiệm một chút, không ngoài dự đoán, Hoàng Kim Điện lại hiện ra lần nữa.
Thấy tình cảnh này, lòng Lục Ly mới định lại, hắn thu Linh Thú Ấn vào Không Gian Điện trước, sau đó mới thu đế ngọc cổ lại, tiếp đó liền không chút chậm trễ rời khỏi thạch thất.
Sau khi lao ra khỏi miệng giếng, Lục Ly lại bê nắp giếng đến đậy kín miệng giếng lại, lúc này mới quay trở về con đường cũ.
Tại Bình Đàm Hồ, bên cạnh một tảng đá lớn màu đen ở phía nam, Tiểu Bất Điểm đang nằm rạp trên mặt đất, nhìn chằm chằm về phía mặt hồ từ xa, cái đầu to không cân đối cứ ngẩng lên rồi lại nằm xuống, lại ngẩng lên, rồi lại nằm xuống, cứ lặp đi lặp lại như vậy, trông có vẻ khá sốt ruột.
Rào rào...
Đột nhiên, một bóng người phá nước lao ra, sau đó 'bạch' một tiếng rơi xuống trước mặt Tiểu Bất Điểm, Tiểu Bất Điểm lập tức vui mừng nhảy cẫng lên, hướng về phía người tới kêu ư ử liên hồi.
Người tới đương nhiên là Lục Ly rồi.
Nhưng vì lúc quay về hắn lao quá nhanh, đâm vỡ không ít hài cốt, nên hiện tại toàn thân đều nhớp nháp, còn tràn ngập mùi tanh nồng nặc khiến hắn rất khó chịu.
Nhưng điều này cũng không làm khó được hắn, chỉ cần chân nguyên dâng trào, bụi bẩn tạp chất trên người và quần áo liền biến mất sạch sẽ, trong nháy mắt cảm thấy cả người đều sảng khoái.
Dọn dẹp một chút, Lục Ly bế Tiểu Bất Điểm lên, nhìn kỹ mới phát hiện Tiểu Bất Điểm vậy mà đã trực tiếp đột phá nhị giai hậu kỳ, không khỏi thầm vui mừng, thầm nghĩ huyết châu kia quả nhiên lợi hại.
Lục Ly cũng không vội rời đi, cứ ngồi xuống bên cạnh tảng đá lớn, nâng Tiểu Bất Điểm lên trước mặt, chân thành nói, “Tiểu gia hỏa, ta có một vấn đề rất quan trọng muốn hỏi ngươi, ngươi chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được.”
Lục Ly đương nhiên là muốn thu tiểu gia hỏa này vào Dược viên, vì mang theo bên ngoài thực sự có chút bất tiện, tuy nhiên chuyện khế ước này Lục Ly không định cưỡng cầu, nếu Tiểu Bất Điểm không muốn thì thôi vậy.
Chỉ là, sau này hắn có lẽ sẽ không dốc sức bồi dưỡng tiểu gia hỏa này nữa, bởi vì hắn từ trước đến nay luôn chú trọng có qua có lại, chuyện cứ mãi cho đi mà không nhận lại thì chỉ có Bồ Tát sống mới làm được thôi.
Tiểu Bất Điểm như có nghi hoặc chớp chớp mắt, gật gật đầu, cho Lục Ly biết nó đang nghe.
Lục Ly lúc này mới nói tiếp, “Ta có một thứ tương tự như Nạp Thú Hoàn, có thể thu ngươi vào trong đó, nhưng điều kiện là ngươi phải ký kết khế ước với ta, ngươi có thể cân nhắc một chút xem có nguyện ý hay không.”
Nghe vậy, mắt Tiểu Bất Điểm xoay chuyển, không gật đầu cũng không lắc đầu, mà là cúi đầu liếm liếm hổ khẩu tay trái của Lục Ly, đồng thời nheo mắt làm ra một vẻ mặt kỳ quái, khiến Lục Ly đầy vẻ nghi hoặc.
Thấy Lục Ly không hiểu, Tiểu Bất Điểm lại thè lưỡi liếm liếm hổ khẩu của Lục Ly, miệng còn ê a kêu quái dị.
Lục Ly thấy vậy, buông tay trái ra, một tay xách Tiểu Bất Điểm lên, để lộ hình vẽ hình tháp trong lòng bàn tay, kinh ngạc nói, “Ngươi... nhìn ra rồi?”
Tiểu Bất Điểm nhìn thấy hình vẽ hình tháp, lập tức gật đầu liên tục, trong mắt còn tỏa ra ánh sáng hưng phấn.
“Suỵt——”
Việc này làm Lục Ly sợ không nhẹ, thầm nghĩ tên nhóc này sao lại biết về Tiểu Tháp chứ? Xem ra hôm nay nhất định phải thu phục tên nhóc này rồi, hoặc là ký kết khế ước, hoặc là...
Không phải Lục Ly tâm địa độc ác, mà là Tiểu Tháp thực sự quá nghịch thiên, tuyệt đối không thể để người ngoài biết được.
Nghĩ đến đây, Lục Ly chậm rãi khép hai chân lại, lại đặt Tiểu Bất Điểm lên đầu gối, không chút biến sắc bóp lấy cổ Tiểu Bất Điểm, ‘dịu dàng’ nói, “Vậy, ngươi có nguyện ý ký kết khế ước với ta không?”
Tiểu Bất Điểm bị Lục Ly bóp đến mức có chút khó chịu, vặn vẹo cổ, miệng ê a như đang nói ‘nó sắp không thở nổi rồi’.
Đợi đến khi Lục Ly hơi nới lỏng tay, nó mới gật gật đầu, biểu thị bản thân nguyện ý.
Lục Ly thấy vậy sắc mặt hơi dịu lại, đặt Tiểu Bất Điểm xuống đất, “Vậy thì, ta bắt đầu đây, quá trình có chút khó chịu, ngươi phải nhẫn nhịn một chút.”
Tiểu Bất Điểm trông không có vẻ sợ hãi, ngược lại còn có chút mong đợi, lại gật gật đầu.
“Được, vậy ta bắt đầu đây!”
Lục Ly thở hắt ra một hơi, tiếp đó liền làm theo những gì được ghi chép trong ‘Yêu Hồn Khế’, bắt đầu nhanh chóng kết thủ ấn, đồng thời nhẫn nhịn cơn đau dữ dội phân ra một tia linh hồn lực quấn trên đầu ngón tay.
Theo ấn quyết kết càng lúc càng nhanh, tia linh hồn lực màu xám kia cũng theo đó biến hóa cấp tốc, không lâu sau liền hóa thành một ấn ký phù văn cổ quái, lại phối hợp với chân nguyên lực, lóe lên ánh sáng u ám nhàn nhạt.
Thấy tình cảnh này, hai mắt Lục Ly ngưng tụ, tiếp đó liền điểm một ngón tay về phía mi tâm Tiểu Bất Điểm.
Phù văn đã trong nháy mắt dung nhập vào trong mi tâm Tiểu Bất Điểm.
Ya——!
Tiểu Bất Điểm không kịp đề phòng, lập tức phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, hai móng ôm lấy đầu lăn lộn điên cuồng trên mặt đất, trông rất đau đớn......