Chương 388: Công phu cao cường
Nghe vậy.
Tạ Trường An đột nhiên từ trên đài đá nhảy xuống, nhìn chằm chằm vào Ôn Thương, lạnh giọng nói: "Hừ! Lão phu còn chưa nói ngươi dạy dỗ ra một tên đồ đệ tốt đâu, lại dám mưu hại đồng môn, tự tiện xông vào Tổ Sơn, ngươi đáng tội gì!"
Sắc mặt Ôn Thương biến đổi: "Mưu hại đồng môn? Tạ phong chủ, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời thì không thể nói bậy đâu!"
"Sao nào, chẳng lẽ lão phu lại nói không có căn cứ, cố ý vu oan cho đồ đệ ngươi hay sao!" Tạ Trường An lạnh lùng nhìn Ôn Thương: "Đồ đệ Tần Mục kia của ngươi là tu vi hậu kỳ tiểu thành, không sai chứ?"
Ôn Thương nhíu mày, lại nhìn thoáng qua cánh cửa đá đang đóng chặt, trong lòng bỗng nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành: "Phải, thì đã sao?"
"Sao ư? Lục Ly của Thái Hành Phong ta bất quá mới là trung kỳ viên mãn mà thôi, nếu không phải Tần Mục của ngươi mưu hại hắn, tự tiện tiến vào Tổ Sơn, thì Tử Mẫu Ngọc cùng Đồng Tâm Ngọc kia sao có thể vỡ nát! Chuyện này, nếu ngươi không cho Thái Hành Phong ta một lời giải thích, thì đừng trách lão phu vô tình!"
Nói đoạn, lão thật sự từng bước từng bước ép sát về phía Ôn Thương, dáng vẻ như chỉ cần một lời không hợp là muốn lấy mạng đối phương.
Ôn Thương thấy thế, sắc mặt đột ngột đại biến, vừa lùi lại vừa kêu lên: "Ngươi, ngươi đây là tội danh đặt điều, ngươi nhìn thấy bằng con mắt nào mà bảo đồ đệ ta ra tay? Còn nữa... Lục Ly gì chứ, lần này chẳng phải đến lượt Sở Tương sao, ngươi lại tự tiện đổi người, ngươi, ngươi chờ đó, ta phải đi tìm chưởng giáo đại nhân, phân xử cho ra lẽ..."
Vừa nói, lão vừa xoay người bỏ chạy như thể đang trốn mạng.
Đồng thời, trong lòng thầm mắng Tần Mục là đồ ngu xuẩn, giết người thì cứ giết, chạy vào trong Tổ Sơn làm gì, lần này thật sự là phiền phức rồi!
Thấy Ôn Thương bỏ chạy, Tạ Trường An cũng không đuổi theo, quay đầu nhìn thoáng qua cửa đá Tổ Sơn, thân hình khẽ động rồi cũng lóe lên rời đi.
Trở về Thái Hành Phong, Tạ Trường An cứ cảm thấy chuyện này có điểm không đúng. Hai người bọn họ đều mang theo Thanh Mộc Bài, tại sao chuông triệu tập lại không vang lên? Tần Mục kia dù có lợi hại đến đâu, cũng không thể nào trong nháy mắt giết chết Lục Ly được?
Trong lòng phiền muộn, Tạ Trường An đột nhiên như nghĩ tới điều gì, liền thẳng tiến về phía Trầm Hương Cốc.
Tiến vào trong cốc, tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng Lục Ly đâu, lão không khỏi có chút thất vọng. Nhưng khi lão chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên lại nhìn thấy trên bàn trà ở đại sảnh dường như có một vật quen thuộc.
Mang theo vẻ hồ nghi, lão bước nhanh tới.
Đó là một tấm ngọc bài màu tím to bằng bàn tay, chính là tấm ngọc bài mà lúc trước lão tặng cho Lục Ly, nói rằng cầm ngọc bài này có thể tới Linh Thú Sơn tìm lão.
"Tiểu tử này, để ngọc bài ở đây là có ý gì?"
Khi Tạ Trường An cầm tấm ngọc bài lên, trên tờ giấy viết thư gấp lại phía dưới, mấy dòng chữ nhỏ cũng hiện ra: Kính gửi Tạ lão tiền bối.
Tạ Trường An nhíu mày, chậm rãi mở tờ giấy ra: "Tiền bối, khi người nhìn thấy bức thư này, vãn bối có lẽ đã không còn ở Linh Thú Sơn nữa..."
Mấy chữ mở đầu khiến Tạ Trường An hơi sững sờ, sau đó tiếp tục đọc xuống dưới:
"Chưởng giáo đại nhân đối với con tâm tồn nghi kỵ, âm thầm sai khiến Ôn trưởng lão phái Tần Mục hãm hại con, nay đã bị con phản sát. Tâm con đã nguội lạnh, sâu sắc cảm thấy Linh Thú Sơn không phải nơi ở lâu dài, nên không từ mà biệt, mong tiền bối đừng trách.
Tiền bối là người trọng tình, tiểu tử không đành lòng để đạo tâm của người bị tổn hại, nên để lại tín vật Tử Ngọc. Chút ân tình này, chẳng qua là tiện tay làm mà thôi, tiền bối không cần phải để trong lòng......
Lục Ly, tạ ơn tiền bối đã đề bạt, xin bái biệt tại đây."
Đọc đến cuối cùng, Tạ Trường An đã nghẹn ngào, trong lòng tràn đầy cảm giác áy náy với Lục Ly, lão lẩm bẩm: "Tiểu tử, là lão phu có lỗi với ngươi a, ai, đi đi, đi rồi cũng tốt..."
Cất kỹ tờ giấy và Tử Ngọc, lão đầy vẻ thất vọng đi ra ngoài cốc: "Tông môn như thế này, thật sự còn có hy vọng sao? Có lẽ, lão phu cũng..."
......
Ở một bên khác, Lục Ly không hề vội vàng đi về phía Nam.
Mà là một đường không ngừng nghỉ chạy tới Bắc Âm Thành ở phía Đông Linh Thú Sơn. Mặc dù hắn đã dốc hết toàn lực, mỗi ngày chỉ nghỉ ngơi nửa canh giờ, nhưng vẫn phải mất trọn hai tháng mới kịp trở về Bắc Âm Thành.
Năm sau, đầu tháng hai.
Lục Ly phong trần mệt mỏi tiến vào trong thành, tùy tiện tìm một tu hành giả nghe ngóng vị trí của Thành chủ phủ, rồi lập tức chạy thẳng tới đó.
Tại Huyền Nguyệt quốc, ngoài Linh Thú Sơn ra hắn chẳng quen biết ai, chỉ có kẻ tự xưng nợ hắn ân tình là Mục Dương. Hắn hy vọng có thể lấy được bản vẽ chế tạo phi hành pháp khí hoặc là nguyên liệu từ tay đối phương.
Cũng không phải nói những nơi khác không có, hắn chỉ là không muốn bản thân như con ruồi mất đầu đâm sầm lung tung mà thôi.
Thành chủ phủ Bắc Âm Thành nằm ngay trung tâm thành phố, diện tích không lớn, ngoại trừ tấm biển treo trên cổng viện cổ kính đề chữ 'Thành chủ phủ' ra, nhìn qua còn không bằng phủ đệ của những thương gia thế gia.
Khi Lục Ly đến trước cửa, suýt chút nữa tưởng mình đi nhầm chỗ. Hắn tiến lên hỏi một tên thủ vệ, mới biết nơi này thật sự chính là Thành chủ phủ.
Tên thủ vệ kia là tu sĩ Luyện Khí thất trọng, thấy khí thế của Lục Ly không tầm thường, nói chuyện cũng khá khách khí. Khi nghe Lục Ly muốn tìm thành chủ, chỉ hơi do dự một chút rồi liền vào trong thông báo.
Không lâu sau, một lão giả mặc thanh bào liền vội vàng chạy ra. Vừa nhìn thấy Lục Ly, lập tức nhiệt tình chào hỏi: "Thật sự là sư đệ, mau, mau mời vào!"
Lục Ly chỉ nói với tên thủ vệ mình họ Lục, chứ không nói toàn bộ tên, cho nên Mục Dương mới lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là vậy".
Hai tên thủ vệ thấy cảnh này đều âm thầm kinh ngạc, bọn họ chưa từng thấy Thành chủ đại nhân nhiệt tình như vậy bao giờ, đồng thời cũng thầm may mắn vì bản thân không buông lời ngông cuồng đắc tội với người này.
Lục Ly không để ý đến sự thay đổi biểu cảm của hai người, khẽ chắp tay cười nói: "Đã làm phiền sư huynh rồi."
Nói đoạn liền đi vào trong.
Mục Dương dẫn Lục Ly đến phòng khách của một tiểu viện phía Đông, lại đích thân pha một ấm trà thanh khiết tràn đầy linh khí, rót cho Lục Ly một chén, sau đó mới ngồi xuống đối diện qua bàn trà, cười híp mắt nói: "Sư đệ, trà này là ta đích thân hái từ trên đỉnh Bắc Âm Sơn, tỉnh thần ích não, vô cùng tuyệt vời, ngươi nếm thử xem."
"Sư huynh thật quá khách khí rồi."
Sự nhiệt tình của Mục Dương khiến Lục Ly ngược lại cảm thấy có chút không tự nhiên. Hắn bưng chén trà nhấp một ngụm, lập tức cảm thấy một luồng hơi lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, cả người trong nháy mắt sảng khoái vô cùng, không khỏi sáng mắt lên: "Quả nhiên là trà ngon!"
"Hắc hắc, thấy ngon thì sư đệ cứ uống nhiều một chút."
Nói xong, Mục Dương lại lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc hộp ngọc hình vuông đưa cho Lục Ly: "Lúc trước ta hái được không ít, sư đệ mang theo bên người, sau này khi tâm tình phiền não thì uống một hai chén, có thể thanh tâm an thần..."
"Được, vậy đa tạ sư huynh."
Lục Ly không khách khí, thu hộp ngọc lại. Tác dụng của trà này dường như còn tốt hơn cả Băng Tâm Ngọc kia. Hàn khí của Băng Tâm Ngọc phần lớn là thấm vào da thịt cơ thể, mà trà thanh tâm này lại thấm thẳng vào linh hồn.
"Chỉ là chút lá trà thôi, sư đệ nói cảm ơn thì khách sáo quá rồi." Mục Dương cười nói, "Sư đệ hiếm khi tới một lần, lần này phải ở lại chơi một thời gian, để ta làm tròn tình chủ nhà mới được."
Dừng một chút, lão đột nhiên thần bí nói: "Đúng rồi, lão phu nghe mấy tên thị vệ lén lút bàn tán nói rằng, dưới đường Liên Hoa có một mật địa, bên trong có rất nhiều nữ tu tư sắc kinh người, bọn họ công phu cao cường, sư đệ ngươi xem, có muốn...?"
"Công phu cao cường?"
Lục Ly đầy vẻ khó hiểu: "Là người luyện tập cùng sao?"