Hư Không Tháp

Chương 53



Chương 53: Đánh lén con lợn kia

“Vị sư huynh này, huynh đi một mình sao?”

Thiếu nữ mặc y phục màu phấn hồng chạy chậm đến trước mặt Lục Ly hỏi.

Một luồng hương thơm thoang thoảng xộc vào mũi, Lục Ly không khỏi tỉ mỉ quan sát thiếu nữ trước mặt. Đối phương trông chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt hơi tròn, đôi mắt to linh động, khiến hắn nảy sinh một cảm giác quen thuộc.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào nhớ ra rốt cuộc đã gặp ở đâu.

Hắn nhìn sang nam tử mặc áo xanh và thiếu nữ mặc áo trắng ở phía xa, trầm ngâm hỏi: “Có việc gì sao?”

“Là thế này, lần trước chúng ta phát hiện......”

“Lăng sư muội!”

Thiếu nữ áo phấn chưa nói hết câu, nam tử áo xanh đã bước tới, liếc nhìn Lục Ly rồi nói: “Vị sư đệ này, chúng ta định vào núi hái thuốc, vừa vặn thiếu một người. Đệ mới Luyện Khí tam trọng, vào núi cũng nguy hiểm, chi bằng đi cùng chúng ta, cũng có người chiếu ứng.”

Lời này nghe qua thì như vì tốt cho Lục Ly, nhưng Lục Ly luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.

“Sư huynh, huynh...”

“Sư muội, ra ngoài hành tẩu, muội quên lời dặn của trưởng lão rồi sao.”

“Được rồi.” Thiếu nữ áo phấn bĩu môi, không nói thêm gì nữa.

“Thế nào sư đệ, ta đã là Luyện Khí ngũ trọng, đi cùng chúng ta, đệ chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều.” Nam tử áo xanh lại nói.

Lục Ly suy nghĩ một chút, đằng nào mình cũng không biết tung tích Lôi Hỏa Lan, chi bằng cứ đi theo nhóm người này vào núi, xem có thể dò hỏi được tin tức gì từ họ hay không, thế là gật đầu đồng ý, giả vờ vui vẻ nói: “Nếu vậy, đa tạ sư huynh chiếu cố.”

Nam tử áo xanh thấy Lục Ly đồng ý, thần sắc buông lỏng: “Ra ngoài hành tẩu, đó là chuyện nên làm.”

Nói rồi hắn gọi thiếu nữ áo trắng: “Phó sư muội, chúng ta đi thôi.”

Chẳng mấy chốc, mấy người đã tới bìa núi Thủy Vân. Đập vào mắt là những thân cây đỏ rực, ngay cả đất dưới chân cũng là cát sỏi màu tím đỏ. Không biết có phải do người qua lại quá nhiều hay không mà cỏ dại trong rừng cũng rất thưa thớt.

Ba người kia đi phía trước, Phó sư muội thỉnh thoảng lại tìm chủ đề trò chuyện với nam tử áo xanh, nhưng hắn chỉ thỉnh thoảng đáp lại một hai câu, ngược lại thường xuyên khoe khoang với Lăng sư muội về những chiến tích năm xưa của mình tại dãy núi Lôi Hỏa.

Nào là đại đương gia của Thủy Vân Trại thấy hắn cũng phải né đường mà đi.

Thế nhưng Lăng sư muội dường như chẳng mấy mặn mà, thậm chí không buồn đáp lại một câu.

Mối quan hệ của ba người trông rất vi diệu.

Dường như cảm thấy nhàm chán, Lăng sư muội đột nhiên giảm tốc độ, đi song song với Lục Ly rồi hỏi: “Vị sư huynh này, sao huynh không nói gì thế?”

Mắt Lục Ly sáng lên, thầm nghĩ cơ hội cuối cùng đã tới, vội vàng nói: “Lăng cô nương, ta nghe nói... dãy núi Lôi Hỏa này sản sinh ra Lôi Hỏa Lan, không biết có phải thật không?”

Nam tử áo xanh tỏ vẻ không vui, hừ lạnh một tiếng: “Hừ, Lôi Hỏa Lan? Đúng là có thật, nhưng Lôi Hỏa Lan chỉ mọc trên chủ mạch, nơi đó từ lâu đã bị người của sáu đại sơn trại kiểm soát rồi, đâu phải nơi một kẻ Luyện Khí tam trọng như ngươi có thể bén mảng tới.”

“Chung sư huynh, người ta chỉ hỏi một chút thôi mà, đâu cần phải nói như vậy.” Lăng sư muội nhíu mày nói.

“Ta đây là vì tốt cho cậu ta, tránh việc không biết trời cao đất dày mà chạy lên chủ mạch rồi mất mạng.” Nam tử áo xanh nói xong lại quay sang Lăng sư muội, “Sư muội à, ra ngoài hành tẩu phải biết giữ tâm nhãn, có vài kẻ bề ngoài thì đen tối, thực ra lòng dạ còn đen hơn.”

Lục Ly nghe xong nhất thời cảm thấy khó chịu, đây chẳng phải đang ám chỉ mình sao? Da đen thì đã sao, ăn cơm gạo nhà ngươi chắc?

Khó chịu thì khó chịu, Lục Ly cũng không trực tiếp trở mặt, bởi hắn vốn không thích những tranh chấp vô nghĩa.

Lời của vị sư huynh kia tuy khó nghe, nhưng ít nhất hắn cũng thu được hai tin tức hữu ích: Một là Lôi Hỏa Lan chỉ mọc ở chủ mạch, nghĩa là chi mạch này không có, hắn phải tìm cơ hội tách khỏi nhóm người này để lên chủ mạch.

Hai là chủ mạch đã bị sáu đại sơn trại chiếm giữ, sau khi lên đó hắn phải cẩn thận hành sự, nếu không e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Nhóm người tiếp tục tiến bước, Chung sư huynh dường như có mục đích riêng, dẫn mọi người đi xuyên qua rừng rậm.

Điều họ không biết là, ngay phía sau họ trăm trượng, Vương hộ pháp béo đang dẫn theo năm sáu người lén lút theo sau. Một gã Luyện Khí nhị trọng nói: “Hộ pháp, thằng nhóc đó lại tìm được trợ thủ, chúng ta có nên.....”

Vương béo trầm tư một lát, gật đầu nói: “Tên mặc áo xanh kia khí thế bất phàm, phần lớn cũng là người của tông môn, hơn nữa họ đi đứng có mục đích rõ ràng, rất có thể đã phát hiện ra bảo vật. Ngươi quay về thông báo cho đại đương gia, mời ngài ấy đích thân dẫn người tới.”

“Rõ.”

Gã kia gật đầu, chậm rãi lui về phía sau.

Khoảng hai canh giờ sau.

Nhóm Lục Ly đã tiến sâu vào rừng rậm. Trong rừng ngoài những thân cây đỏ rực, cỏ dại và cây nhỏ dưới đất cũng nhiều lên, rõ ràng nơi này không có mấy người đặt chân tới.

Cạch cạch......

Đột nhiên, từ trong bụi rậm phía trước truyền đến tiếng chạy gấp gáp.

Chung sư huynh đi đầu thần sắc ngưng trọng, giơ tay phải ra hiệu mọi người dừng lại.

Phó sư muội áo trắng có chút căng thẳng, nép sát vào người Chung sư huynh: “Sư huynh, có yêu thú sao?”

Gào——!

Chưa đợi Chung sư huynh lên tiếng, một con quái vật màu xám đột ngột nhảy vọt từ trong bụi rậm ra, lao thẳng vào hai người.

“Tránh ra!”

Sắc mặt Chung sư huynh thay đổi, vừa né tránh vừa tung một cước đá bay Phó sư muội sang bên cạnh.

Á!

Hai người này vừa né, Lục Ly và Lăng sư muội ở phía sau liền lộ ra. Lăng sư muội sợ đến mức thét lên một tiếng, vậy mà lại che mắt đứng ngây ra tại chỗ.

Trước khi hai người phía trước né tránh, Lục Ly đã di chuyển ngang sang bên cạnh nửa trượng. Thấy vậy, hắn không khỏi nhíu mày, vội vàng thi triển Tật Phong Bộ bay trở lại, một tay ôm lấy eo đối phương, hiểm hóc tránh được đòn chí mạng này.

Chung Bình lúc này mới phản ứng lại, vội chạy tới hỏi: “Sư muội, muội không sao chứ?” Nói xong lại trừng mắt nhìn Lục Ly: “Còn không mau buông ra!”

Lục Ly thản nhiên nhìn Chung Bình một cái, sau đó buông Lăng sư muội ra.

Lăng sư muội hoàn hồn, không hề để ý đến Chung Bình mà nhìn Lục Ly ngượng ngùng nói một tiếng ‘Cảm ơn!’, sắc mặt Chung Bình lập tức xanh mét.

Con quái vật màu xám xông tới sau khi không phanh kịp thân hình, lao ra ngoài bốn năm trượng. Sau khi định thần lại, nó gầm lên một tiếng rồi lại lao về phía ba người Lục Ly.

“Nhất cấp tiền kỳ mà cũng dám làm càn, xem ta giết ngươi!” Chung Bình dường như muốn thể hiện, thấy đối phương lao tới cũng không né nữa, hai tay vung lên, năm khúc ‘gỗ’ nhọn hoắt hiện ra giữa không trung, hắn đẩy mạnh về phía trước.

Gỗ nhọn tức thì lao vút về phía con quái vật màu xám.

Phập phập vài tiếng trầm đục vang lên.

Con quái vật đang lao tới cuối cùng đã gục xuống cách Chung Bình ba thước.

Lục Ly vì lo đối phương không đỡ nổi nên đã lánh sang một bên, lúc này mới phát hiện ra, con quái vật này hóa ra là một con lợn rừng nanh nhọn.

“Sư muội, muội không sợ chứ?” Chung Bình đắc ý phủi tay bước lại, khi nhìn thấy Lục Ly đang đứng nép một bên, lập tức mỉa mai: “Sư đệ, đệ đang làm gì thế?”

Lục Ly cười gượng: “Ta đây không phải đang tìm vị trí thích hợp để đánh lén sao.”

“Đánh lén? Đánh lén ai!”

“À... tất nhiên là con lợn kia rồi.”