Hư Không Tháp

Chương 98



Chương 98: Đan phương Dưỡng Mạch Đan

“Tiểu tử, ngươi là ánh mắt gì đó? Lão phu trải qua ngàn vạn gian nan, cửu tử nhất sinh, lặn lội đường xa tới báo tin cho ngươi, ngươi dường như còn không vui...?”

Cửu tử nhất sinh?

Ngàn vạn gian nan?

Lục Ly từng thấy kẻ vô liêm sỉ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến mức này.

Hắn trố mắt nhìn Ngô Đức diễn kịch hồi lâu, lúc này mới chậm rãi nói: “Ngươi... có âm mưu gì?”

“Âm mưu!” Ngô Đức thần tình kích động, “Tiểu tử, uổng công lão phu đối đãi với ngươi thân như con cháu, ngươi...”

“Cút!”

“Khụ khụ, thân như huynh đệ, ngươi cũng nên biểu lộ chút thành ý chứ?”

Cuối cùng cũng lộ cái đuôi cáo ra rồi.

Lục Ly đánh giá Ngô Đức một cái, tò mò hỏi: “Ngươi muốn cái gì?”

Không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm nhớ. Lục Ly cảm thấy hỏi cho rõ ràng vẫn tốt hơn, biết đối phương muốn gì thì mình mới dễ bề mặc cả, dù sao bản thân hắn cũng có dự tính riêng.

Ngô Đức vừa nghe thấy vậy, lập tức hớn hở ra mặt, dịch người lại gần Lục Ly, cười hì hì nói: “Lão phu không kén chọn đâu, nhưng mà... ta rất tò mò, rốt cuộc ngươi đã đoạt được bảo vật gì mà khiến kẻ thần bí kia coi trọng như vậy? Chi bằng... lấy ra cho lão ca ta xem qua một chút?”

“Bảo vật?” Lục Ly hơi nhíu mày, “Ngươi nghe từ đâu ra là ta đoạt được bảo vật?”

Nhắc đến bảo vật, thứ khiến người ta nhung nhớ không ngoài ba món.

Một là Tam Bảo Lưu Ly Tháp của mình.

Hai là đan phương của Thứ Huyệt Đan.

Ba là Huyết Hồn Phan.

Độ ẩn nấp của Lưu Ly Tháp cực kỳ tốt, dù có sử dụng ngay trước mặt người khác, đối phương cũng không nhìn ra, cho nên không thể nào bị lộ.

Huyết Hồn Phan tuy có chút uy lực, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta phải treo thưởng khắp sáu đại trại chứ?

Vậy thì chỉ còn một khả năng, chẳng lẽ là... tin tức về đan phương Thứ Huyệt Đan bị Trương Tùng tiết lộ ra ngoài trước khi chết?

Cũng không nên, Trương Tùng hẳn phải coi thứ này quan trọng hơn cả tính mạng, sao có thể dễ dàng tiết lộ, huống hồ... hắn cũng đâu có chắc chắn đan phương nằm trên người ta?

Nghĩ tới nghĩ lui, Lục Ly vẫn không thể hiểu nổi.

“Tiểu tử, đừng giả vờ nữa, nếu ngươi không có bảo vật, sao kẻ thần bí kia có thể làm rùm beng treo thưởng ngươi như vậy.” Ngô Đức đầy vẻ nghi ngờ nói.

“Ngươi tin hay không tùy ngươi! Nếu ta thực sự có bảo vật, thì đã sớm không biết trốn đi đâu rồi, còn đâu mà nghênh ngang đi lại trong Lôi Hỏa sơn mạch?”

“Vậy tại sao hắn lại đuổi theo ngươi?”

“Ta làm sao mà biết...” Nói được một nửa, Lục Ly chợt nghĩ đến một khả năng, mày nhíu chặt lại nói: “Chẳng lẽ là tìm ta báo thù?”

“Báo thù? Ngươi đắc tội với bậc đại năng cỡ nào vậy!”

Lục Ly càng nghĩ càng thấy có khả năng, vội đứng bật dậy, nói thật: “Lúc ta mới đến Địa Hổ trấn có nhận một phần ủy thác, giúp Lôi Minh của Địa Hổ trại cứu con gái...”

Hắn đại khái kể lại chuyện quỷ dị gặp phải ở Du Long trại lúc trước.

Ngô Đức vừa nghe, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng: “Tiểu tử, ngươi có lẽ thực sự gây họa lớn rồi!”

“Nói sao?”

“Theo lời ngươi kể, kẻ tên Chương Du kia rất có khả năng đã bị kẻ khác khống chế từ lâu, dùng để nuôi dưỡng thành Linh Thi. Mà ngươi lại trấn tán thần hồn của hắn khi đối phương chưa hoàn toàn trở thành Linh Thi, khiến hắn hóa thành khôi lỗi bình thường... Như vậy, tâm huyết của kẻ đứng sau kia coi như đổ sông đổ biển, không truy sát ngươi đến chết mới là lạ.”

“Linh Thi? Linh Thi là cái gì?”

Ngô Đức nhíu mày nói: “Theo hiểu biết của lão phu, Linh Thi được coi là một loại khôi lỗi cao cấp hơn, điểm khác biệt lớn nhất với khôi lỗi là sau khi tế luyện thành công, Linh Thi có thể tu luyện trưởng thành như người bình thường, hơn nữa tố chất cơ thể vượt xa người thường, có thể coi là một loại phân thân khác biệt.”

“Thần kỳ như vậy sao!” Lục Ly đầy vẻ chấn động.

“Thần kỳ?”

Ngô Đức nhìn Lục Ly đầy quái dị: “Bây giờ không phải là chuyện thần kỳ hay không, mà là phương pháp tế luyện Linh Thi này xưa nay chỉ có tầng lớp cao tầng của Âm Thi Tông mới có thể tiếp cận, mà Âm Thi Tông này đã tuyệt tích từ sau trận đại chiến Chính Ma ngàn năm trước.”

“Xem ra, trận chiến diệt ma năm đó, Âm Thi Tông sợ rằng chưa bị tiêu diệt sạch... hơn nữa hiện tại lại bắt đầu trỗi dậy.”

“Chuyện này đối với tu sĩ vùng Đông Hoang mà nói, sợ rằng không phải là tin tốt.”

“Đại chiến Chính Ma gì, Âm Thi Tông gì chứ?” Lục Ly ngơ ngác nhìn Ngô Đức.

“Đừng hỏi ta, ta cũng chỉ nghe hơi nồi chõ thôi.” Ngô Đức đứng dậy phủi mông, nhìn Lục Ly đầy chán nản: “Tiểu tử ngươi đã không có bảo vật, vậy lão phu không phụng bồi nữa, ngươi tự cầu phúc đi.”

Nói xong liền định rời đi.

“Đợi, đợi đã!” Lục Ly thân hình lóe lên, chắn trước mặt Ngô Đức: “Đừng vội đi mà!”

“Làm gì!”

“Khụ khụ, không giấu gì lão huynh, đệ đối với đan phương Dưỡng Mạch Đan của ngài khá có hứng thú...”

“Đừng hòng nghĩ tới!” Ngô Đức lùi lại hai bước, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Ta cứ tự hỏi sao tiểu tử ngươi vừa rồi lại có bộ dạng âm dương quái khí, hóa ra là đang nhắm vào đan phương của lão phu.”

“Đừng nói khó nghe thế chứ, đệ lấy đồ đổi cho ngài không được sao!”

“Đổi?” Ngô Đức nhướng mày, “Đan phương nghịch thiên như vậy, ngươi lấy gì để đổi!”

Lục Ly suy tư một lát, nói: “Ngài muốn cái gì?”

“Muốn cái gì?” Ngô Đức lập tức cười, “Đừng trách lão phu coi thường ngươi, trên người ngươi ngoài bộ thân pháp kia ra, chẳng có thứ gì lọt vào mắt lão phu cả. Tuy nhiên... thân pháp của ngươi tuy không tệ, nhưng muốn đổi đan phương của lão phu thì vẫn còn kém chút.”

“Xì, ngài nói chuyện cũng không sợ trẹo lưỡi.” Lục Ly cười khẩy, “Thân pháp của ta là Địa cấp cao giai đấy, một tờ đan phương rách của ngài mà cũng dám so với thân pháp của ta sao?”

“Đị, Địa cấp cao giai!” Ngô Đức lập tức kinh hô, “Tiểu tử ngươi không lừa lão phu chứ?”

“Lừa ngài không phải người!”

Trái tim Ngô Đức đập thình thịch: “Tiể, tiểu tử, vừa rồi đúng là lão phu thất ngôn, ta đổi với ngươi!”

Thân pháp Địa cấp, lại còn là cao giai, loại thân pháp này đừng nói là ở Đông Hoang, dù có đặt trong toàn bộ Huyền Chân giới, cũng có thể coi là xuất chúng.

“Đổi? Ta nói là muốn dùng thân pháp đổi với ngài từ lúc nào?”

“Ý ngươi là sao?”

Lục Ly giả vờ do dự một chút: “Muốn đổi thân pháp của ta cũng không phải không được, nhưng mà, tu vi của ngài cao hơn ta, ta không tin tưởng ngài, ngài phải đưa đan phương cho ta trước.”

Bộ thân pháp kia tuy phẩm cấp đủ cao, nhưng bắt buộc phải có phong thuộc tính mới có thể tu luyện, hắn lo Ngô Đức xem xong sẽ hối hận.

Ngô Đức nghe vậy nhìn chằm chằm Lục Ly hồi lâu, đột nhiên nghiến răng, lấy ra một tấm lụa đã ngả vàng, sau đó lại lấy giấy bút đưa cho Lục Ly: “Tự chép đi!”

Dứt khoát vậy sao?

Lục Ly hơi kinh ngạc rồi cầm lấy đan phương bắt đầu sao chép.

Nhất giai Thạch Nam Thảo, nhất giai Phật Tâm Quả, Địa Nhũ Tinh Hoa, nhất giai Ninh Thần Hoa.

Giống như Thứ Huyệt Đan, cũng cần bốn vị linh dược, nhưng Địa Nhũ Tinh Hoa hắn có cả đống, không cần lo lắng, còn lại là ba vị linh dược kia.

Trên đan phương còn ghi lại dược tính của mấy loại linh dược, Lục Ly từng thấy qua những nguyên liệu này trong Linh Dược Bảo Giám nên cũng không lãng phí thời gian sao chép, chỉ chép lại trình tự luyện hóa và một vài lưu ý, sau đó trả đan phương lại cho Ngô Đức.

Cất bản sao chép xong, Lục Ly đột nhiên lùi lại hai bước, vẻ mặt cảnh giác nhìn Ngô Đức, cười gượng: “Cái đó... lão đầu, có thể cho đệ ghi nợ trước được không?”