CHƯƠNG 1: BẢN ÁN TỬ HÌNH VÀ CHIẾC VÁY HIỆU
Mùi cồn sát trùng ở bệnh viện trung ương Kinh Thành luôn có khả năng bóp nghẹt cuống họng của con người ta một cách nhanh nhất. Tôi ngồi trên chiếc ghế sắt lạnh ngắt ở hành lang khoa ung bướu, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau để ngăn tiếng răng đ.á.n.h vào nhau lập cập.
"Hứa Du, hai mươi tư tuổi."
Giọng cô y tá gọi tên tôi dửng dưng và phẳng lặng, giống như cách người ta đọc tên một món hàng trên kệ siêu thị. Tôi đứng bật dậy, suýt chút nữa thì giẫm phải vạt chiếc quần tây đã sờn gấu. Tôi vuốt lại nếp áo, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào phòng khám.
Vị bác sĩ già đeo kính viễn thị không nhìn tôi. Ông lật đi lật lại xấp phim chụp X-quang, những ngón tay gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn gỗ vang lên những tiếng lạch cạch khô khốc. Mỗi một tiếng gõ giống như một cây đinh nện thẳng vào đỉnh đầu tôi.
"Kết quả giải phẫu bệnh có rồi." Ông thở dài, tháo kính xuống, ngước mắt nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa một sự cảm thông đầy tàn nhẫn, "Adenocarcinoma dạ dày. Giai đoạn cuối, đã di căn phúc mạc. Nhập viện hóa trị ngay thì may ra..."
Tai tôi ù đi. Từ "may ra" của ông bị nuốt chửng bởi tiếng còi xe inh ỏi dội vào từ cửa sổ tầng năm.
"Còn bao lâu ạ?" Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, mỏng dính như một sợi chỉ mục, lạ lẫm đến mức chính tôi cũng không nhận ra.
Ông bác sĩ nhìn tập hồ sơ, ngập ngừng một lát: "Ba tháng. Nếu tâm trạng tốt, có thể là bốn. Hãy gọi người nhà đến đây đi cháu, chuyện này một mình cháu không gánh nổi đâu."
Người nhà?
Tôi cúi đầu nhìn đôi giày b.úp bê giả da dưới chân. Mũi giày bên phải đã bong một mảng lớn, lộ ra lớp vải lót màu xám bẩn thỉu. Đó là đôi giày tôi mua ở chợ đêm với giá ba mươi tệ vào hai năm trước, mang suốt ba mùa mưa nắng ở Kinh Thành, rách rồi lại dùng keo 502 dán lại. Vào giây phút nhận được bản án t.ử hình của cuộc đời mình, điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là gương mặt của bố mẹ, mà là tấm vé tháng xe buýt của tôi vẫn còn hạn đến cuối tháng.
Thật nực cười. Tôi sắp c.h.ế.t rồi, vậy mà tôi vẫn tiếc mấy chục tệ tiền xe buýt.
Tôi từ chối lời khuyên gọi người thân của bác sĩ, lặng lẽ cầm tờ kết quả bước ra ngoài. Hành lang bệnh viện ngập tràn ánh nắng vỡ vụn của buổi chiều tà, nhưng tôi lại thấy lạnh, cái lạnh thấu vào tận xương tủy. Tôi ngồi xuống hàng ghế đá dưới khuôn viên, run rẩy mở điện thoại, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng.
Màn hình hiển thị số dư tài khoản: 200.145,5 tệ.
Hai trăm nghìn tệ. Đây là toàn bộ tài sản, là mồ hôi, là m.á.u, là những đêm thức trắng đến hai ba giờ sáng để sửa báo cáo cho gã sếp hãm lờ ở công ty. Ba năm qua kể từ khi tốt nghiệp đại học, tôi chưa từng mua một bộ quần áo nào có giá quá một trăm tệ. Buổi sáng tôi ăn bánh bao chay một tệ rưỡi, buổi trưa ăn cơm hộp rẻ nhất căng tin, buổi tối về phòng trọ nấu mì gói với vài cọng rau úa mua giảm giá lúc chợ tàn.
Mục đích của tôi là gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt của Kinh Thành. Tôi muốn mua một căn hộ. Không cần to, chỉ cần ba mươi mét vuông ở vùng ngoại ô xa xôi cũng được. Ở đó, tôi sẽ thiết kế một chiếc cửa sổ kịch trần thật lớn bằng kính. Mỗi buổi sáng thức dậy, ánh nắng sẽ tràn ngập căn phòng, sưởi ấm thân thể lạnh lẽo này. Tôi sẽ không còn phải sống trong căn nhà kho cải tạo cải tiến của bố mẹ ở quê, nơi không có một khe hở ánh sáng, quanh năm ẩm mốc và nồng nặc mùi long não. Trong căn phòng đó, tôi chỉ cần được là chính mình, không phải cung phụng ai, không phải nhường nhịn ai.
Nhưng bây giờ, chiếc cửa sổ ngập nắng của tôi biến thành ba tháng đếm ngược trên giường bệnh, nồng nặc mùi hóa chất và những cơn nôn mửa xé lòng.
Điện thoại trong tay bỗng rung lên bần bật. Màn hình hiển thị chữ "Mẹ".
Tôi nhấn nút nghe, chưa kịp mở lời thì giọng nói sắc lẹm, choang choang như tiếng kim loại va vào nhau của mẹ tôi đã dội thẳng vào màng nhĩ:
"Hứa Du! Sao giờ mới nghe máy? Mày c.h.ế.t ở đâu rồi hả? Gom đủ một trăm nghìn tệ chưa? Thằng Bảo nó nhìn trúng chiếc xe BMW rồi, người ta bảo phải đặt cọc trước năm mươi nghìn, tuần sau lấy xe phải chồng đủ tiền. Mày làm chị kiểu gì mà lề mề thế? Có mỗi việc lo cho em trai mà cũng để tao phải gọi điện nhắc nhở!"
Tôi nhìn tờ giấy chẩn đoán u.n.g t.h.ư dạ dày đặt trên đùi, những chữ "giai đoạn cuối" như những con rết đen ngòm bò lổm ngổm trong tầm mắt.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Con không có tiền." Tôi nghe thấy tiếng mình đáp lại, bình thản đến mức chính tôi cũng kinh ngạc.
"Cái gì? Mày nói cái giọng gì đấy?" Đầu dây bên kia lập tức nổ tung, tiếng mẹ tôi rít lên ch.ói tai, "Mày đi làm ba năm ở thành phố lớn, mỗi tháng lương mười mấy nghìn, tiền đâu hết rồi? Mày giấu đi để bao trai đúng không? Tao nói cho mày biết, thằng Bảo là cháu đích tôn của nhà họ Hứa, nó đi làm mà đi xe máy số thì người ta cười vào mặt bố mẹ mày! Mày không gửi tiền về, tao lên tận công ty mày tao quậy cho mày mất mặt!"
Ký ức giống như một dòng nước bẩn tràn về, bóp nghẹt mọi dây thần kinh của tôi.
Năm mười tám tuổi, vào ngày sinh nhật của tôi, tôi tự nấu một bát mì gói, lén thả vào một quả trứng gà mua bằng tiền tiêu vặt tự tích góp. Khi tôi vừa cầm đũa lên, mẹ tôi đi ngang qua, thẳng tay hất đổ một nửa bát mì vào bát của Hứa Bảo: "Nó đang tuổi lớn, cần ăn nhiều chất. Mày là con gái ăn lắm làm gì cho béo thây ra." Lúc đó, tôi nhìn quả trứng gà bị vỡ nát dưới đáy bát của em trai, nước mắt rơi lã chã vào nước dùng mì mặn chát. Mẹ tôi liền tát lật mặt tôi: "Khóc cái gì mà khóc? Đồ ích kỷ! Có miếng ăn cũng tị nạnh với em!"
Năm hai mươi mốt tuổi, tôi nhận được học bổng toàn phần của trường đại học. Tôi hào hứng cầm giấy chứng nhận về khoe, hy vọng nhận được một lời khen ngợi. Nhưng bố tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi thản nhiên hút t.h.u.ố.c: "Giỏi thì có ích gì? Sau này cũng gả cho người ta. Bảo thằng Bảo học hỏi mày kìa, nó vừa rớt môn, mày lo mà nộp tiền học lại cho nó đi."
Suốt hai mươi bốn năm, tôi sống như một con lừa mù mắt, còng lưng kéo cối xay cho cái gia đình gọi là "ruột thịt" ấy. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn nhục, đổi lại là sự xem thường, là sự hút m.á.u không ghê tay.
"Hứa Du! Mày có nghe tao nói không hả? Mau chuyển khoản!" Tiếng mẹ tôi vẫn tiếp tục gầm rú.
Tôi từ từ siết c.h.ặ.t tờ giấy chẩn đoán trong tay, vo viên nó lại thành một cục giấy nhăn nhúm. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi hóa thành một ngọn lửa cuồng nộ thiêu rụi hoàn toàn sự chịu đựng cuối cùng của tôi.
"Bà nghe cho rõ đây." Tôi gằn từng chữ, giọng điệu lạnh lẽo chưa từng có, "Tôi nói, tôi không có một xu nào cho các người cả. Thằng Hứa Bảo muốn đi xe sang thì bảo nó tự đi mà cướp ngân hàng. Từ nay về sau, một cọc tiền, một cọng tóc của tôi, các người cũng đừng hòng đụng vào!"
"Mày... mày điên rồi hả Hứa Du? Mày dám láo với tao..."