CHƯƠNG 7: BẢN DI CHÚC HIẾN XÁC
Tiếng c.h.ử.i bới oang oang vang dội khắp sảnh lớn của khách sạn năm sao Peninsula, x.é to.ạc sự sang trọng, yên tĩnh vốn có của nơi này. Tôi vừa bước ra khỏi cửa thang máy bọc gương vàng ở tầng trệt thì mùi hương hoa ly tinh tế của sảnh chờ đã bị lấp đi bởi cái mùi hôi hám của sự tham lam bẩn thỉu.
"Hứa Du! Con khốn bất hiếu kia, mày mau cút ra đây cho tao! Mày có tiền ở phòng sáu mươi tám nghìn tệ một đêm, có tiền bao trai đi trực thăng, mà không có tiền cứu mạng em trai mày sao? Đồ súc sinh tai ngược! Hôm nay tao không lột da mày thì tao không phải là mẹ mày!"
Giọng mẹ tôi gào rú, ch.ói lót như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Bà ta ngồi bệt xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, hai tay đập thùm thụp xuống đất, vừa khóc lóc lu loa vừa cào xé quần áo như một con mụ điên ngoài chợ đêm. Bố tôi đứng bên cạnh, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, mặt hầm hầm đằng đằng sát khí. Còn Hứa Bảo – thằng em trai yêu quý của tôi – thì che một bên mặt vẫn còn sưng đỏ vì trận húp mì muối tiêu hôm trước, ánh mắt nhìn trân trân vào những bức tranh tường đắt giá với một sự thèm khát điên cuồng.
Dàn nhân viên lễ tân và bảo vệ đứng vây quanh thành một vòng tròn, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng khó coi nhưng không dám ra tay thô bạo vì bà ta cứ dọa sẽ đập đầu tự t.ử tại chỗ.
Tôi đứng dưới bóng râm của cây cột trụ lớn, cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của mình. Lớp da trên mu bàn tay đã khô ráp, xám xịt do những năm tháng ngâm nước lạnh dọn dẹp nhà cửa từ khi còn là một đứa trẻ mười tuổi. Vào giây phút nhìn thấy ba con đ*a hút m.á.u này lùng sục đến tận nơi hưởng lạc cuối cùng của mình, lòng tôi không có một chút hoảng loạn hay xấu hổ, chỉ có một luồng hơi lạnh thấu xương lan tràn từ dạ dày lên tận đỉnh đầu.
Họ luôn có cách tìm thấy tôi, giống như loài kền kền luôn đ.á.n.h hơi được mùi xác thối từ khoảng cách hàng trăm dặm. Có lẽ là Lâm San San sau khi bị tôi bóc phốt đã hận tôi thấu xương, liền đem toàn bộ thông tin tài khoản và hành tung của tôi bán đứng cho gia đình tôi để trả thù.
Tôi nhớ đến năm tôi mười hai tuổi, thị trấn nhỏ nơi chúng tôi ở bị một trận lụt lớn càn quét. Nước dâng cao đến ngang n.g.ự.c, cuốn trôi đi một nửa gia sản ít ỏi của ngôi nhà gạch. Đêm đó, khi nước bắt đầu rút, bố mẹ tôi dắt tay Hứa Bảo bước đi trên chiếc thuyền cứu hộ duy nhất của thôn, bỏ lại tôi một mình đứng trên nóc tủ gỗ mục, xung quanh là dòng nước lũ đen ngòm, hôi thối đang cuồn cuộn chảy.
Bà ta ngoảnh đầu lại, hét lên qua màn mưa xối xả: "Mày lớn rồi, biết bơi, tự mà lội nước về nhà nội đi! Trên thuyền hết chỗ rồi, thằng Bảo nó sợ nước, không chịu nổi đâu!"
Đêm đó, một đứa con gái mười hai tuổi như tôi đã phải bám c.h.ặ.t vào thanh xà nhà suốt mười tiếng đồng hồ, chịu đựng cái đói, cái rét và nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn những xác động vật trôi nổi ngay dưới chân mình. Khi tôi tự mình lội qua vũng bùn lầy lội, đói khát đến mức môi nứt nẻ, bò được về đến nhà nội thì thấy ba người họ đang quây quần bên mâm cơm nóng hổi, tiếng cười đùa vang lên rộn rã. Mẹ tôi nhìn thấy tôi bước vào, việc đầu tiên bà ta làm không phải là ôm lấy tôi xem tôi có bị thương không, mà là gầm lên: "Cái con này, sao không mang theo cái chăn bông mới ở trong buồng ra? Đồ ăn hại, có mỗi việc nhỏ thế cũng không nghĩ tới!"
Lúc đó, tôi đã khóc đến mức khản cả giọng, tự hỏi có phải mình không phải là con ruột của họ hay không. Tôi nhẫn nhịn, tôi cố gắng học tập, tôi ngoan ngoãn nghe lời, tất cả chỉ để đổi lấy một ánh mắt ấm áp từ người mẹ của mình. Nhưng đổi lại, chỉ là một sự định kiến tàn nhẫn: Con gái là vật hy sinh, con trai mới là bảo vật.
Hai mươi tư năm qua, tôi đã lội qua biết bao nhiêu vũng bùn đen để nuôi lớn lòng tham của các người. Nhưng đến hôm nay, cái phao cứu sinh của tôi đã rách rồi, và tôi cũng không cần cái nhà này nữa.
"Hứa Du! Con khốn kia, mày ra đây rồi!" Hứa Bảo là đứa nhìn thấy tôi đầu tiên. Nó nhảy dựng lên, chỉ ngón tay run rẩy về phía tôi, giọng đầy sự oán hận, "Mẹ ơi! Nó kia kìa! Nó mặc cái váy chín mươi tám nghìn tệ kìa! Chính nó đã ép con ăn đống mì rác rưởi kia, suýt nữa thì con thủng bao t.ử rồi! Mẹ phải đòi tiền lại cho con!"
Mẹ tôi vừa thấy tôi liền bò lồm cồm dậy từ mặt đất, lao thẳng về phía tôi như một con ch.ó dại vớ được mồi. Bà ta định giơ móng tay cào vào mặt tôi, nhưng tôi chỉ cần đứng im, dùng ánh mắt đen ngòm, dửng dưng không một gợn sóng nhìn thẳng vào bà ta.
Sự lạnh lẽo tột cùng tỏa ra từ người tôi lúc này khiến bước chân của bà ta bỗng chốc khựng lại giữa chừng, gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi từ trận chiến hôm trước lại hiện về.
"Mày... mày nhìn cái gì?" Bố tôi bước lên, cố lấy lại vẻ uy nghiêm gia trưởng, đập mạnh tay xuống chiếc bàn kính của sảnh chờ, "Hứa Du, mày giỏi lắm đúng không? Ra ngoài làm việc vài năm rồi về nhà cầm d.a.o dọa bố mẹ, dọa em trai? Hôm nay tao đứng ở đây, mày có giỏi thì cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t tao đi! Nếu không, mau lôi hai trăm nghìn tệ ra đây, nếu không tao sẽ kiện mày ra tòa tội ngược đãi đấng sinh thành!"
Mẹ tôi thấy có bố chống lưng liền hùa theo, chống hai tay vào hông, bọt mép sùi ra hai bên khóe miệng: "Đúng thế! Mày lấy đâu ra tiền mua cái váy này? Mày rút sạch tiền tiết kiệm đúng không? Số tiền đó là tiền mày phải để lại cho em trai mày cưới vợ! Mày tiêu một xu của thằng Bảo, tao sẽ khiến mày sống không bằng c.h.ế.t!"
Tôi nhìn ba gương mặt đang đỏ gay lên vì tiền, trong lòng bỗng dâng lên một sự thương hại sâu sắc. Họ c.ắ.n xé tôi, hút m.á.u tôi suốt hai mươi bốn năm, nhưng họ lại chẳng hề biết rằng, vật tế của họ đã không còn giá trị sử dụng nữa rồi.
Tôi chậm rãi mở chiếc túi xách hiệu bằng da lộn ra, lôi từ bên trong ra hai xấp giấy tờ dày cộp, ném thẳng vào khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn của mẹ tôi.
Bốp!
Tập giấy đập trúng mặt bà ta rồi rơi lả tả xuống sàn đá cẩm thạch.
"Mày dám dùng giấy rác ném tao..." Mẹ tôi định gầm lên, nhưng khi ánh mắt bà ta lướt qua những dòng chữ in đen đậm trên trang đầu tiên, giọng bà ta bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng.
Đó là tờ giấy chẩn đoán bệnh án của Bệnh viện Trung ương Kinh Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bệnh án: Adenocarcinoma dạ dày (Ung thư dạ dày). Giai đoạn: Giai đoạn cuối, di căn phúc mạc rộng. Thời gian sống sót dự kiến: Ít hơn 3 tháng."
Dưới đáy tờ giấy là dấu mộc đỏ ch.ót của bệnh viện và chữ ký tươi của vị trưởng khoa ung bướu.
Bố tôi nhìn thấy những chữ đó, điếu t.h.u.ố.c lá trên môi lão lập tức rơi xuống đất, hai mắt trợn tròn lên kinh ngạc. Hứa Bảo thì há hốc mồm, lùi lại một bước, nhìn tôi như nhìn một cái xác biết đi.
"Mày... mày bị u.n.g t.h.ư?" Mẹ tôi lắp bắp, gương mặt vặn vẹo trở nên vô cùng kỳ quái. Bà ta không có một chút đau lòng hay xót xa cho đứa con gái ruột sắp c.h.ế.t. Điều đầu tiên xuất hiện trong mắt bà ta là một sự hốt hoảng tột độ vì... nguồn tiền từ tôi chính thức bị cắt đứt.
"Mày lừa tao đúng không? Mày làm giả giấy tờ để trốn tránh trách nhiệm đúng không?" Bà ta lầm bầm, cố bấu víu vào một hy vọng cuối cùng.
"Lừa các người?" Tôi khẽ nhếch môi, từ từ kéo nhẹ phần cổ áo của chiếc váy lụa trắng xuống. Dưới ánh đèn trần sáng rực của khách sạn, làn da ở xương quai xanh của tôi lộ ra, gầy gò đến mức trơ cả xương, nhợt nhạt và xám xịt như màu của tro tàn. Thậm chí, do cơn đau dạ dày hành hạ suốt mấy ngày qua, vùng bụng của tôi thỉnh thoảng lại co rút lại một cách bất thường, khiến cơ thể tôi khẽ run rẩy.
"Tôi sắp c.h.ế.t rồi." Giọng tôi phẳng lặng, giống như đang kể chuyện của một người xa lạ, "Tôi chỉ còn sống được chưa đầy chín mươi ngày nữa thôi. Bố, mẹ, hai người có hiểu ý nghĩa của việc này là gì không?"
Tôi tiến lên một bước, mẹ tôi sợ hãi lùi lại một bước.
"Nghĩa là, đống tiền tiết kiệm hai trăm nghìn tệ kia, tôi đã tiêu sạch rồi. Tôi mua váy hiệu, tôi thuê phòng Tổng thống, tôi đi trực thăng ngắm mặt trời." Tôi cười, một nụ cười rực rỡ nhưng lạnh thấu xương, "Tôi đã dùng mồ hôi và m.á.u của mình để hưởng lạc những ngày cuối cùng. Các người muốn kiện tôi? Muốn đòi tiền cưới vợ cho Hứa Bảo? Đi mà đòi với Diêm Vương ấy!"
"Mày... con khốn điên rồ này!" Bố tôi tức nổ đốm mắt, lão ta lao lên, định giơ nắm đ.ấ.m bạo lực gieo rắc nỗi sợ hãi lên người tôi như quá khứ.
"Đứng im!"
Tôi chưa kịp ra tay thì một tờ giấy thứ hai đã được tôi giơ thẳng trước mặt lão ta. Tờ giấy này có dấu đỏ của văn phòng công chứng và cơ quan y tế Kinh Thành.
"BẢN DI CHÚC TỰ NGUYỆN VÀ HIẾN TẠNG CHO Y HỌC."
Mắt tôi khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang vặn vẹo của bố tôi, tôi gằn từng chữ, giọng nói sắc lẹm như một lưỡi d.a.o cắm thẳng vào tâm can họ: "Nhìn cho kỹ đi. Đây là di chúc hợp pháp của tôi đã được công chứng. Dù tôi bị u.n.g t.h.ư dạ dày, nhưng các cơ quan nội tạng khác, giác mạc, da và toàn bộ cơ thể của tôi sau khi c.h.ế.t đều sẽ được hiến tặng vô điều kiện cho trường đại học y khoa để làm mẫu giải phẫu. Tài sản còn lại trong tài khoản của tôi, dù chỉ là một xu lẻ, cũng sẽ được tự động quyên góp cho quỹ trẻ em nghèo."
Tôi tiến sát lại gần mẹ tôi, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy vì kinh hoàng của bà ta: "Pháp luật quy định, di chúc công chứng có hiệu lực tuyệt đối. Sau khi tôi nằm xuống, bệnh viện sẽ lập tức đến mang xác tôi đi. Các người không có quyền can thiệp, không có quyền thu xác, lại càng không có quyền thừa kế bất cứ một cái gì từ tôi."
Cả căn sảnh lớn của khách sạn Peninsula bỗng chốc im phăng phắc như một nghĩa địa.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Mẹ tôi ngã quỵ xuống sàn, hai mắt vô thần nhìn bản di chúc hiến xác dưới đất. Bà ta nhận ra, con đường hút m.á.u của mình đã bị chặn đứng hoàn toàn một cách tàn nhẫn nhất. Thằng em trai Hứa Bảo thì bật khóc nức nở vì chiếc xe BMW trong mơ của nó đã hoàn toàn bay mất theo tờ bệnh án của tôi. Bố tôi đứng trân trân tại chỗ, hai tay buông thõng, gương mặt gia trưởng độc tài bỗng chốc trở nên hèn nhát và bất lực tột cùng trước cái c.h.ế.t và pháp luật.
Tôi nhìn đống đổ nát của cái gọi là "tình thân" trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một sự nhẹ nhõm vô biên. Hai mươi tư năm xiềng xích, hôm nay tôi dùng bản án t.ử hình của mình để c.h.ặ.t đứt hoàn toàn.
Tôi ôm chiếc túi xách trước n.g.ự.c, quay lưng bước về phía cửa xoay của khách sạn. Chiếc váy lụa trắng của tôi tung bay trong gió, rực rỡ và kiêu kỳ dưới ánh nắng trưa.
Tôi dừng bước ngay trước ngưỡng cửa kính, không ngoảnh đầu lại, giọng nói đanh thép, phẳng lặng của tôi vang vọng giữa không gian rộng lớn, đóng đinh vào linh hồn rác rưởi của họ:
"Tôi c.h.ế.t rồi."
Tôi nhếch môi cười, bước chân dứt khoát đạp thẳng vào ánh nắng tự do ngoài kia:
"Một cọng tóc các người cũng đừng hòng lấy được."