Sau trận cãi vã tưởng chừng đ.á.n.h mất nhau, mối quan hệ giữa Lâm Tri Ý và Hứa Ngôn Từ cuối cùng cũng chậm rãi dịu xuống.
Không còn những lời lạnh nhạt.
Không còn chiến tranh im lặng.
Nhưng giữa hai người lại xuất hiện một thứ còn khiến tim người ta mềm hơn cả yêu đương cuồng nhiệt.
Là sự cẩn thận.
Cẩn thận vì sợ làm đối phương đau.
Những ngày mẹ Lâm Tri Ý nằm viện, Hứa Ngôn Từ gần như ngày nào cũng tới.
Sáng sớm anh mang đồ ăn.
Tối muộn lại ngồi bên ngoài hành lang cùng cô.
Một người đàn ông trước nay quen được người khác phục vụ, giờ lại học cách tự tay bóc cam, gọt táo, hâm cháo.
Dù kỹ thuật… cực kỳ t.h.ả.m họa.
Buổi tối hôm đó, Lâm Tri Ý vừa bước ra khỏi phòng bệnh đã thấy anh đang cúi đầu ngồi ở khu bếp nhỏ cuối hành lang.
Áo sơ mi đen xắn lên tận khuỷu tay.
Mái tóc hơi rối.
Trên bàn là nồi cháo bị trào ra ngoài gần phân nửa.
Cô đứng nhìn vài giây rồi bật cười.
“Anh định đầu độc ai vậy?”
Hứa Ngôn Từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh mềm hẳn đi khi thấy cô.
“Em dậy rồi à?”
“Ngửi thấy mùi khét nên tỉnh luôn.”
Anh hơi mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng.
“Anh làm theo video mà.”
Lâm Tri Ý bước tới nhìn nồi cháo lổn nhổn trước mặt.
“Video nào dạy anh bỏ nguyên cả củ gừng vào đây?”
“…Anh tưởng càng bổ.”
Cô bật cười thành tiếng.
Nụ cười rất nhẹ nhưng khiến tim anh rung lên.
Hứa Ngôn Từ nhìn cô chăm chú.
Đã nhiều ngày rồi anh mới thấy cô cười thoải mái như vậy.
Lâm Tri Ý cúi đầu múc thử một thìa cháo.
Vừa cho vào miệng đã nhăn mặt.
“Mặn quá.”
Hứa Ngôn Từ lập tức căng thẳng.
“Khó ăn lắm à?”
“Ừ.”
Cô gật đầu nghiêm túc.
“Khó ăn kinh khủng.”
Ánh mắt anh thoáng tối xuống.
Dáng vẻ ấy lại khiến lòng cô mềm nhũn.
Tống Dư đặt bát xuống, kéo tay áo anh.
“Nhưng mà…”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi cong cong.
“Lần đầu tiên có người nấu cháo cho em.”
Hứa Ngôn Từ khựng lại.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt cô mềm mại đến mức khiến lòng anh đau nhói.
Anh bỗng đưa tay chạm nhẹ lên má cô.
Động tác rất chậm.
Như sợ cô tránh đi.
“Ý Nhi .”
“Ừm?”
“Anh thật sự đã làm em tổn thương nhiều lắm đúng không?”
Lâm Tri Ý im lặng vài giây.
Sau đó nhẹ giọng:
“Có.”
Trái tim anh thắt lại.
Nhưng cô lại chậm rãi nắm lấy bàn tay đang áp trên má mình.
“Nhưng em biết… anh đang cố thay đổi.”
Không khí xung quanh bỗng yên tĩnh lạ thường.
Hứa Ngôn Từ nhìn cô rất lâu.
Rồi đột nhiên cúi người xuống ôm cô vào lòng.
Vòng tay anh siết rất c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mang theo cảm giác bất an khó giấu.
“Anh sợ.”
Giọng anh trầm thấp bên tai cô.
“Sợ em không cần anh nữa.”
Lâm Tri Ý tựa cằm lên vai anh.
Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng sự yếu đuối của người đàn ông này.
Anh không còn là Hứa tổng cao cao tại thượng nữa.
hằng nguyễn
Chỉ đơn giản là một người đàn ông đang học cách giữ lấy người mình yêu.
Cô khẽ vòng tay ôm lại anh.
“Em còn ở đây mà.”
Câu nói ấy khiến hơi thở anh khựng lại.
Hứa Ngôn Từ cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ cô.
Hơi thở nóng bỏng phả lên làn da mỏng manh khiến cô khẽ run.
“Cho anh ôm thêm chút nữa.”
Giọng anh khàn khàn.
“…Anh nhớ em.”
Lâm Tri Ý siết nhẹ áo anh.
Thật ra cô cũng nhớ.
Nhớ đến mức những ngày tránh mặt anh, đêm nào cô cũng mất ngủ.
Trời về khuya.
Hứa Ngôn Từ đưa cô xuống dưới sân bệnh viện hóng gió.
Gió cuối thu lạnh buốt.
Anh cởi áo khoác quấn quanh người cô thật kín.
Cô vừa định nói gì đó thì bị anh kéo nhẹ vào lòng.
“Đừng nhúc nhích.”
“Hả?”
“Cho anh sạc pin.”
Cô bật cười.
“Anh là trẻ con à?”
“Ừ.”
Anh cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt đen sâu thẳm.
“Ở trước mặt em thì phải.”
Tim cô đập lệch một nhịp.
Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần.
Gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở anh lướt qua môi mình.
Hứa Ngôn Từ khẽ vuốt tóc cô ra sau tai.
Đầu ngón tay chạm vào vành tai mềm mại khiến cô run khẽ.
Ánh mắt anh tối đi vài phần.
“Ý Nhi.”
“Ừm…”
“Anh hôn em được không?”
Người đàn ông kiêu ngạo như anh…
Vậy mà lúc này lại hỏi cô bằng giọng dịu dàng đến thế.
Tống Dư chưa kịp trả lời, anh đã cúi xuống rất chậm.
Nụ hôn đầu tiên chỉ là một cái chạm nhẹ lên môi cô.
Nhẹ như sợ làm cô đau.
Nhưng cũng đủ khiến nhịp tim cả hai rối loạn.
Lâm Tri Ý vô thức túm c.h.ặ.t áo anh.
Hứa Ngôn Từ khẽ khựng lại.
Sau đó mới chậm rãi hôn sâu hơn.
Bàn tay anh ôm lấy eo cô kéo sát vào lòng mình.
Hơi thở nóng rực hòa lẫn trong màn đêm lạnh giá.
Nụ hôn ấy không còn mang cảm giác chiếm hữu như trước.
Mà dịu dàng đến mức khiến sống mũi cô cay lên.
Rất lâu sau anh mới chịu buông cô ra.
Trán hai người chạm nhẹ vào nhau.
Hứa Ngôn Từ khàn giọng:
“Anh sẽ học cách yêu em cho thật tốt.”
Lâm Tri Ý nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh.
Cuối cùng cũng bật cười.
“Vậy em miễn cưỡng cho anh thi lại lần nữa.”