Bùi Chiếu Dã nhìn thì thẳng tính, thật ra không hề chậm hiểu.
Chàng chỉ đối đãi với người khác rất khoan dung, không thích nghĩ người khác theo hướng xấu.
Một người như vậy càng khiến ta muốn đối tốt với chàng hơn.
Ta thử học may hộ cổ tay cho chàng.
May xấu vô cùng, đường kim xiêu vẹo, tiểu nha hoàn nhìn hồi lâu rồi chân thành nhận xét giống con rết bị bánh xe cán qua.
Vốn dĩ ta định vứt đi, vậy mà Bùi Chiếu Dã lại coi như bảo bối cất giữ, hôm sau còn thật sự đeo trên cổ tay đến gặp ta.
Ta nhìn chiếc hộ cổ tay t.h.ả.m không nỡ nhìn kia, trầm mặc một lát rồi hỏi chàng:
"Tướng quân không thấy mất mặt sao?"
Bùi Chiếu Dã cúi đầu nhìn một chút, đáp rất thản nhiên:
"Không mất mặt. Là nàng may."
Ta bỗng chốc không nói nên lời nữa.
13
Khoảng thời gian này trôi qua rất nhanh, cũng vô cùng nhẹ nhõm.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Biên quan đột nhiên truyền đến cấp báo, biên cảnh có dị động, Bùi Chiếu Dã nhận lệnh rời kinh, phải lập tức đến quân doanh.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Quân lệnh như núi, hôn sự quan trọng đến đâu cũng không thể trì hoãn chiến sự biên quan.
Vậy nên hôn kỳ của chúng ta chỉ có thể dời lại.
Trước lúc lên đường, Bùi Chiếu Dã đến gặp ta. Chàng vẫn mặc bộ huyền giáp ấy, tóc buộc dải đỏ, cả người khí phách hiên ngang, chỉ là thần sắc nghiêm túc hơn ngày thường rất nhiều.
Chàng đưa cho ta một miếng ngọc bài nhỏ, nói đó là tín vật của Bùi gia. Nếu có việc gấp, có thể cầm nó đến Bùi phủ tìm lão phu nhân.
Ta nhận lấy ngọc bài, khẽ hỏi:
"Nhất định phải đi sao?"
Lời này có chút trẻ con.
Nhưng Bùi Chiếu Dã không cười ta.
Chàng chỉ gật đầu:
"Nhất định phải đi."
Ta rũ mắt:
"Vậy khi nào chàng trở về?"
Bùi Chiếu Dã im lặng một lát, cũng không thể cho ta đáp án chính xác.
Chuyện trên chiến trường, không ai dám bảo đảm.
Nếu chàng thuận miệng dỗ dành ta, vậy lại không giống chàng nữa.
Quả nhiên, chàng suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói:
"Ta sẽ cố gắng trở về sớm."
Ta siết c.h.ặ.t ngọc bài, khẽ hỏi:
"Trở về làm gì?"
Chàng nhìn ta, đôi mắt vẫn sáng ngời, bên trong chỉ có bóng dáng của ta.
"Trở về cưới nàng."
Ta cảm thấy sống mũi hơi cay, nhưng lại không muốn khóc trước mặt chàng, vì vậy cố ý nói:
"Tướng quân phải nhớ kỹ, sính lễ cũng đã đưa rồi, hôn kỳ cũng định xong rồi. Nếu đổi ý, ta sẽ đến trước cửa Bùi phủ đòi công đạo."
Bùi Chiếu Dã cười cười:
"Không đổi ý."
Chàng xoay người lên ngựa, thân binh đã chờ nơi cuối phố dài.
Trước khi đi, chàng lại quay đầu nhìn ta một cái, lớn tiếng nói:
"Huệ Nhân, chờ ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
14
Sau khi tiễn Bùi Chiếu Dã đi, ta còn đứng bên đường rất lâu.
Tiếng vó ngựa cuối phố đã sớm biến mất, trong gió chỉ còn lại sự yên tĩnh sau lớp bụi lắng xuống.
Ta cúi đầu nhìn miếng ngọc bài trong lòng bàn tay, đầu ngón tay khẽ vuốt chữ "Bùi" bên trên, cảm thấy trong lòng trống rỗng nhưng lại không hề hoảng loạn.
Trước khi đi, Bùi Chiếu Dã nói sẽ trở về cưới ta.
Ta tin chàng.
Đang chuẩn bị quay về, phía sau đột nhiên có người dùng khăn bịt miệng mũi ta.
Mùi hương kia xộc lên, ta chỉ kịp siết c.h.ặ.t ngọc bài trong tay áo, trước mắt đã dần tối đen.
Lúc tỉnh lại, thứ đầu tiên ta ngửi thấy là một mùi hương lạnh.
Mùi hương này quá quen thuộc, quen đến mức ta còn chưa mở mắt đã biết mình đang ở đâu.
Trong Hầu phủ quanh năm đều đốt loại hương này, nói là giúp tĩnh tâm an thần.
Nhưng kiếp trước ta sống trong mùi hương ấy suốt năm năm.
Không tĩnh được tâm, cũng chẳng an được thần, chỉ cảm thấy ở lâu thêm chút nữa là sẽ phát điên.
Ta chậm rãi mở mắt.
Bày trí trong phòng giống hệt kiếp trước.
Ta vốn cho rằng đời này mình sẽ không bao giờ quay lại nơi đây nữa.
Ta chống tay ngồi dậy bên mép giường, tay chân mềm nhũn, đầu vẫn còn hơi choáng.
Cửa sổ đều đóng kín, trong phòng không có ai.
Một lát sau, Tạ Nghiễn Châu bước ra từ trong bóng tối.
Hắn vẫn đeo nửa chiếc mặt nạ che đi phần mặt bị lửa thiêu bỏng.
Nửa gương mặt lộ ra còn lại gầy gò tái nhợt, dưới mắt là quầng thâm nặng nề.
Nhưng lúc nhìn ta, ánh mắt hắn lại bùng lên tia sáng kỳ lạ như người khô hạn lâu ngày gặp cơn mưa ngọt.
Ta ngồi bên giường, lạnh lùng nhìn hắn:
"Tạ Thế t.ử có ý gì đây?"
Hắn không trả lời ngay, chỉ bước về phía trước một bước.
Ta lập tức nói:
"Đứng lại."
Bước chân Tạ Nghiễn Châu khựng lại.
Năm năm thành thân ở kiếp trước, ta chưa từng dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với hắn.
"Ta chỉ muốn gặp nàng." Giọng hắn rất thấp: "Nếu không dùng cách này, nàng sẽ không đến."
"Vậy nên Thế t.ử liền sai người làm ta mê man rồi đưa đến Hầu phủ?"
Ta cười một tiếng.
"Đúng là phong cách của ngài. Ngài muốn thứ gì, trước nay chưa từng hỏi người khác có bằng lòng hay không."
Sắc mặt Tạ Nghiễn Châu thay đổi:
"Ta không muốn làm nàng bị thương."
"Có bị thương hay không, không phải do ngài nói."
Hắn im lặng.
Mùi hương trong phòng quá nồng, ta thấy chán ghét, dứt khoát đứng dậy đi đến bên cửa sổ, đưa tay đẩy cửa.
Cửa đã bị khóa từ bên ngoài, không mở ra được.
Ta nhìn cánh cửa không chút lay chuyển ấy, bỗng nhớ kiếp trước mình cũng từng đẩy như vậy vô số lần.
Khi ấy không mở được.
Bây giờ cũng không mở được.