Thân binh rất nhanh đã dắt xe ngựa đến. Bùi Chiếu Dã vốn định trực tiếp đưa ta về Thẩm phủ, nhưng thấy ta lạnh đến mức cả người run lên.
Cầu Chu Tước cách Bùi phủ không xa. Bùi Chiếu Dã suy nghĩ chốc lát rồi đưa ta về Tướng quân phủ trước, mời phủ y khám bệnh.
Dọc đường chàng vẫn canh giữ bên ngoài xe ngựa.
Ta ngồi trong xe, khoác áo choàng, nghe tiếng bánh xe lăn qua mặt đường lát đá, cũng nghe tiếng bàn tán khe khẽ bên ngoài.
"Đó là cô nương nhà họ Thẩm đúng không?"
"Chính tay Tiểu Bùi tướng quân cứu đấy, còn bế người lên bờ nữa."
"Nhìn vậy e là sắp có chuyện vui rồi."
Đến Bùi phủ, phủ y bắt mạch cho ta, nói chỉ là sặc nước nhiễm lạnh, không có gì đáng ngại, uống vài thang t.h.u.ố.c dưỡng là được.
Lúc này Bùi Chiếu Dã mới thở phào.
Chàng đứng ngoài bình phong nói chuyện với ta, giọng điệu vẫn vô cùng nghiêm túc:
"Thẩm Nhị cô nương, hôm nay trên cầu đông người, hành động giữa cô nương và ta rơi vào mắt người khác, khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Chuyện này bắt nguồn từ việc ta cứu người, ta sẽ chịu trách nhiệm."
Ta cầm chén trà nóng, khẽ nói:
"Tướng quân cứu người là việc thiện, ta không thể mang ơn cầu báo."
"Đây không phải mang ơn cầu báo."
Bùi Chiếu Dã đáp rất nhanh.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Ta đã ôm cô nương, vậy nên phải cho nàng một lời giải thích. Nếu hôm nay ta chỉ lo thanh danh của mình, đưa nàng về phủ rồi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, vậy thì không xứng làm người."
Ta sững sờ, nhịn không được ngẩng đầu nhìn chàng qua tấm bình phong.
Bùi Chiếu Dã đã thay y phục sạch sẽ, tóc cũng b.úi lại gọn gàng, dải buộc tóc màu đỏ buộc cao khiến cả người chàng trông sáng sủa đầy sức sống.
Chàng cũng đang nhìn ta.
Qua tấm bình phong, đôi mắt chàng vẫn sáng đến kinh người.
"Nếu Thẩm Nhị cô nương không chê,"
Chàng ngừng một chút, vành tai lại hơi đỏ lên.
"Ngày mai ta sẽ đến phủ nàng cầu thân."
Tim ta khẽ run lên.
Đây vốn là kết quả mà ta mong muốn.
Nhưng khi thật sự nghe chàng nói ra, ta ngược lại càng thấy xấu hổ không dám nhìn chàng.
Ta cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ nói:
"Hôn nhân đại sự, sao có thể qua loa như vậy?"
Bùi Chiếu Dã suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp:
"Không qua loa. Trước khi hồi kinh, tổ mẫu trong nhà đã thúc giục ta rất nhiều lần, nói ta cũng không còn nhỏ nữa, nên thành gia rồi. Trước đây ta không biết mình muốn cưới kiểu cô nương thế nào, bây giờ thì biết rồi."
Ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn chàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tướng quân biết điều gì?"
Chàng đáp rất thản nhiên:
"Nếu ta nói vừa gặp đã thích nàng, nàng có tin không?"
Ta nghe thấy tim mình đập rất nhanh.
Nếu chàng đã nói vậy, thì chắc chắn không phải giả.
Hai má ta hơi nóng lên, khẽ nói:
"Vậy mọi chuyện đều nghe theo tướng quân."
Bùi Chiếu Dã nghiêm túc gật đầu.
10
Ngày hôm sau, Bùi Chiếu Dã đến cửa cầu thân thật.
Bùi lão phu nhân tuy không đích thân đến, nhưng đã phái ma ma được tín nhiệm nhất bên cạnh đi cùng, còn chuẩn bị cả lễ thư.
Bùi Chiếu Dã đứng trong đại sảnh, dáng người thẳng tắp, lời nói không nhiều nhưng câu nào cũng chân thành.
Chàng nói hôm qua cứu người, đã có tiếp xúc da thịt với Thẩm Nhị cô nương.
Lại nói thanh danh của Thẩm Nhị cô nương rất quan trọng, Bùi gia không dám chậm trễ.
Cuối cùng còn nói nếu hôn sự thành, chàng nhất định sẽ dùng lễ chính thê đối đãi, không để Thẩm gia hay ta chịu nửa phần uất ức.
Lúc cha nghe đến hai chữ "chính thê", thần sắc rõ ràng thả lỏng hơn đôi chút.
Ta chỉ là thứ nữ, dù được nuôi dưới danh nghĩa đích mẫu, ăn mặc chi tiêu cũng không tệ, nhưng khi thật sự bàn chuyện hôn sự, thân phận vẫn bày ra đó.
Tướng quân phủ không tính là huân quý hàng đầu, nhưng gia phong đoan chính, Bùi Chiếu Dã lại trẻ tuổi tài cao, hiện giờ còn được bệ hạ coi trọng.
Một mối hôn sự như vậy rơi lên đầu ta, bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy là ta trèo cao.
Cha dĩ nhiên rất hài lòng.
Dù sao hiện giờ Thẩm gia một nhà có hai nàng khuê nữ, nếu ta lại kết thân với Bùi gia, vậy thì một người gả vào Hầu phủ, một người gả vào Tướng quân phủ.
Hai mối hôn sự bày ra trước mắt, địa vị Thẩm gia cũng tăng thêm vài phần.
Hôn sự hai nhà rất nhanh được định xuống.
Bên phía Bùi gia đã mời người hợp bát tự, lại chọn ngày lành.
Vì hôn kỳ của đích tỷ và Định Bắc Hầu phủ ở phía trước, cho nên hôn kỳ của ta được định sau nàng nửa tháng.
Cha rất hài lòng với điều này, nói trưởng ấu có thứ tự, không thể làm loạn quy củ.
Những ngày tiếp theo, Thẩm phủ hiếm khi bận rộn đến vậy.
Một bên là đồ cưới của đích tỷ, một bên là đồ cưới của ta.
Bên phía đích tỷ đương nhiên vô cùng phong phú, mẫu thân gần như lấy hết đồ tốt nhất trong kho ra cho nàng, ngay cả bộ trang sức hồng bảo thạch cất dưới đáy hòm cũng đưa cho nàng.
Bên ta tuy ít hơn đôi chút, nhưng cũng không tính là keo kiệt. Cha vì giữ thể diện cho Bùi gia nên còn đặc biệt thêm hai cửa hàng cùng một tiểu trang t.ử.