Sắc mặt Lục Cảnh Am vẫn bình thản như thường.
Nhưng ta tinh mắt nhìn thấy các ngón tay hắn khẽ co lại.
Hắn đáp:
“Thần không hiểu Diệp mỹ nhân đang nói gì.”
Diệp mỹ nhân cũng không nói thêm nữa.
Nàng bước nhanh theo Tiết Chá, rời đi theo lối nhỏ, nhưng lòng ta lại để tâm vô cùng.
Cảm giác như có móng vuốt cào nhẹ trong tim, ngứa ngáy không thôi.
Ta có trực giác rằng phương pháp Diệp mỹ nhân nhắc tới có liên quan đến con cá trong phủ Công chúa.
Có lẽ…
Cũng liên quan đến ta.
Những ngày sau đó, Lục Cảnh Am ngày nào cũng dẫn Mạnh Nhân ra ngoài.
Hai người tỏ ra vô cùng ân ái.
Đúng là một đôi tình nồng ý đượm.
Nha hoàn ở phủ Hữu tướng thì đã mất tung tích.
Nơi ở của vị Quốc sư kia cũng trống không.
Ta chưa từng gặp Quốc sư, đành tạm thời gác chuyện điều tra ông ta sang một bên.
Thế nhưng những lời Diệp mỹ nhân nói hôm ấy vẫn luôn quanh quẩn trong đầu.
Ta lại bắt đầu bám theo Lục Cảnh Am từng bước không rời.
Ban đầu, nhìn hắn dịu dàng nói chuyện với Mạnh Nhân trước mặt mọi người, ta vẫn thấy không quen.
Thời gian trôi qua, trong lòng lại dần dâng lên cảm giác chua xót.
Giống như có thứ gì mắc nghẹn nơi cổ họng, không nuốt xuống được mà cũng không thể nói ra.
Mùng Một tháng ấy, cuối cùng ta cũng đợi được cơ hội.
Sáng sớm hôm đó, Lục Cảnh Am đã đến phủ Công chúa.
Hắn đi thẳng vào phòng ngủ của ta.
Quen đường quen lối mở chiếc tủ đặt trong góc, lấy ra một chiếc bát sứ trắng cùng một con d.a.o găm sắc bén.
Hắn giơ tay cởi áo.
Lớp trung y trắng như tuyết hiện ra trước mắt.
Ta vội vàng cúi đầu xuống.
Nhưng hắn không dừng lại.
Ngược lại còn cầm d.a.o găm đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c mình.
Ta theo bản năng đưa tay ngăn cản.
Thế nhưng bàn tay lại xuyên qua cơ thể hắn.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng m.á.u đỏ tươi chảy xuống.
Bỗng nhiên ta hiểu ra.
Vì sao ngày đầu tiên gặp lại Lục Cảnh Am trong phủ Công chúa, sắc mặt hắn lại nhợt nhạt đến thế.
Nếu ta nhớ không nhầm…
Hôm ấy cũng đúng là ngày mùng Một.
Ta nhìn hắn đổ nửa bát m.á.u đầu tim vào trong ao.
Con cá đen từ góc ao bơi ra.
Mặt nước rất nhanh đã trong vắt trở lại.
Lục Cảnh Am đứng trước ao rất lâu.
Cho đến khi trời hoàn toàn tối hẳn mới rời khỏi phủ Công chúa.
Ta vì thất thần mà chậm hơn hắn vài bước.
Nhưng đúng lúc ấy lại bất ngờ phát hiện.
Trời đã tối rồi.
Thế mà ta không còn bị giam trong phạm vi ba thước quanh hắn nữa.
Ba tháng lấy m.á.u một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu bát m.á.u đầu tim ba tháng trước giúp ta có thể bước vào hoàng cung…
Vậy bát m.á.u hôm nay đã giúp ta thoát khỏi sự trói buộc của màn đêm.
Như thế, có lẽ ngay cả việc ta tồn tại đến bây giờ cũng không phải chuyện ngẫu nhiên.
Nhưng khi nhìn bóng lưng hơi loạng choạng của hắn, ta chợt nhớ tới lời khuyên của Diệp mỹ nhân trước lúc rời đi.
Trong lòng bỗng nhói đau.
Vậy ba tháng sau thì sao?
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Giờ đây hành động của ta đã không còn bị hạn chế.
Thế nhưng thân thể của Lục Cảnh Am lại ngày một suy yếu.
Nếu hắn vẫn tiếp tục làm theo phương pháp ấy…cuối cùng hắn sẽ ra sao?
Ta nhìn hắn xoay người rời đi.
Trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất lực chưa từng có.
…
Trong khoảng thời gian sau đó, ta không dám tiếp tục ở cạnh Lục Cảnh Am nữa.
Ta cũng không nói rõ được vì sao mình lại lựa chọn trốn tránh.
Chỉ là mỗi khi nghĩ đến những chuyện Lục Cảnh Am đã làm vì ta, lại nghĩ đến việc hiện giờ người và ma cách biệt, trong lòng ta liền rối bời không thôi.
Không phải ta chưa từng động lòng với hắn.
Từ năm mười tuổi, ta đã quen biết Lục Cảnh Am.
Sau khi cập kê, ta đến Đàm Châu, tiếp xúc với hắn lại càng nhiều hơn.
Khi ấy, phần lớn công t.ử thế gia cùng trang lứa với hắn đều đã bộc lộ tài năng, có chỗ đứng riêng.
Chỉ có hắn tự xin rời kinh, đến vùng đất hoang vắng Đàm Châu ở bên cạnh ta.
Nếu không có Lục Cảnh Am, e rằng ta đã không thể tránh khỏi vô số lần ám sát lớn nhỏ, càng đừng nói đến chuyện còn sống trở về Diên Kinh.
Sau khi trở lại kinh thành, quyền thế trong tay ta ngày càng lớn.
Trong phủ Công chúa không thiếu kẻ nịnh nọt lấy lòng.
Thế nhưng ta không còn gặp được người nào giống như Lục Cảnh Am nữa.
Về sau, phụ hoàng cũng từng dò hỏi ý tứ của hắn.
Nhưng Lục Cảnh Am lại đáp:
“Công chúa và gia muội tuổi tác tương đương. Thần chỉ xem điện hạ như muội muội.”
Biết được câu trả lời ấy, ta cả đêm không ngủ.
Từ đó về sau, ta chủ động giữ khoảng cách với hắn.
Chỉ coi hắn là bậc trưởng bối, kính trọng hắn, không dám nghĩ thêm điều gì khác.
Có lẽ là vì ta gặp hắn quá sớm.
Ta cũng từng gặp không ít nam t.ử ưu tú trong kinh thành.
Nhưng chẳng còn ai có thể dễ dàng khiến ta rung động như hắn nữa.
Thế nhưng những tâm tư ấy, ta chỉ có thể chôn sâu tận đáy lòng.
Để che giấu chúng, ta thậm chí còn đồng ý gả cho Lâm Tu Tề, con trai Tri châu ở Du Châu.
Nhưng lại nói với Lục Cảnh Am rằng ta chỉ vì binh quyền ở Du Châu mà thôi.
Vậy mà hiện giờ, những gì Lục Cảnh Am đang làm…
Sao có thể khiến ta không suy nghĩ nhiều cho được?
Ta vừa sợ hắn thật sự tình sâu nghĩa nặng với ta rồi làm ra chuyện điên rồ.
Lại vừa sợ tất cả chỉ là một giấc mộng Hoàng Lương, là ta tự mình đa tình.
Cứ trốn tránh như vậy một thời gian, cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà lén quay lại phủ họ Lục.
Trong Diên Kinh lời đồn nổi lên khắp nơi.
Ai nấy đều nói Lục Cảnh Am vì mê đắm mỹ nhân mà mất hết tâm trí, liên tiếp xin nghỉ nhiều ngày.
Dĩ nhiên ta không tin những lời đồn ấy.
Chỉ là lo lắng cho thân thể hắn nên mới quay về.
Tinh thần của Lục Cảnh Am trông cũng không tệ.