Là tôi quá đỗi ích kỷ, cứ một mực dùng tiền bạc để níu giữ cô ấy, hy vọng cô ấy cố gắng kiên trì thêm một chút nữa, nhẫn nhịn thêm một lát nữa.
Đến khi tôi thực sự nhìn thấu sự ích kỷ của bản thân mình, những lời níu kéo kia liền không thể thốt ra được nữa rồi.
Chẳng lẽ lại đi van nài cô ấy tiếp tục ở lại chịu uất ức sao?
Tôi không làm được.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy rời đi.
32
Sau ngày hôm đó, tôi dọn ra khỏi căn hộ kia.
Tấm bằng tốt nghiệp cầm tay, tôi mang theo số tiền khó nói rõ kia đi ra nước ngoài, theo học ngành biên phiên dịch cấp cao.
Miệng thì nói lời chia tay nhưng thực chất giống như đang muốn so kè thi thố với Quý Hoài An nhiều hơn.
Bác cứ đợi mà xem, Bốc Ương Ương cháu sớm muộn gì cũng sẽ làm nên trò trống cho bác xem.
Tuy rằng tôi hiểu rõ cái gọi là “trò trống” này của tôi nếu đặt vào vị thế giai tầng của ông thì e là đến một gợn sóng nhỏ cũng chẳng thể gợn lên nổi.
Cuộc sống du học khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.
Trong tầng lớp tinh anh ở nước ngoài, thứ không thiếu nhất chính là những bản lý lịch sáng lóa hào nhoáng.
Bọn họ yêu cầu gia thế trong sạch, yêu cầu bối cảnh ưu việt, yêu cầu trong từng lời ăn tiếng nói phải tự toát ra phong thái nhàn nhã ung dung của giai cấp quý tộc.
Tôi muốn leo lên trên, nhưng cái mác “người phụ nữ độc lập đi lên nhờ bạn trai cũ” cứ dán c.h.ặ.t trên người tôi hết năm này qua năm khác.
Nộp hồ sơ xin học, ôn thi lấy chứng chỉ, một mình chuyển nhà trong đêm tuyết rơi lạnh giá.
Mỗi ngày tôi đều đối diện với các bản tin của đài BBC để luyện ngữ điệu, từ bỏ toàn bộ mọi hoạt động giao lưu xã hội.
Cho đến ngày tôi nhận được chứng chỉ phiên dịch cabin cấp cao nhất, mức lương theo giờ cuối cùng cũng nhảy vọt lên con số năm chữ số, thế nhưng tôi lại không hề có cảm giác vui sướng điên cuồng như trong tưởng tượng.
Một mình tôi ngồi thẫn thờ trên sàn nhà căn hộ rất lâu.
Tôi nghĩ, nếu có anh ở đây, anh nhất định sẽ xoa đầu tôi bảo:
“Bảo bối ơi, sao em lại giỏi giang thế cơ chứ, anh phải tăng lương cho em mới được.”
33
Năm năm trời, tôi lên lịch trình vô cùng dày đặc.
Các hội nghị, dịch cabin, những chuyến công tác nối đuôi nhau liên tiếp.
Thu nhập rốt cuộc cũng ổn định dần, những con số trong tài khoản cũng ngày một đẹp đẽ hơn.
Tôi hầu như không để cho bản thân có bất kỳ khoảng thời gian rảnh rỗi nào cả.
Chỉ cần rảnh rỗi một cái là đầu óc lại nghĩ ngợi lung tung ngay.
Cách đây không lâu, tôi đã gửi trả lại tờ séc trị giá năm triệu tệ kia cho Tập đoàn Dược phẩm Quý An.
Khoảnh khắc bưu kiện được gửi đi, tôi nhìn chằm chằm vào tờ biên lai rất lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lòng có một giọng nói vang lên—
Bây giờ xem như đôi bên sòng phẳng, không ai nợ ai nữa rồi.
Những năm qua, thỉnh thoảng tôi cũng có đọc tin tức trong nước.
Trên các trang tin tài chính thường xuyên có thể nhìn thấy bóng dáng của anh.
Mỗi lần nhìn thấy bên cạnh anh xuất hiện những người bạn đồng hành là nữ giới xa lạ, nhân cách nực cười kia của tôi lại bắt đầu trỗi dậy hoạt động, tự biên tự diễn ra những kịch bản vô cùng hoang đường:
Liệu anh ấy có khi nào... đang tìm kiếm một người thay thế cho mình không nhỉ?
Để rồi đến khi tôi công thành danh toại, hào quang rực rỡ trở về nước thì lại phát hiện ra anh ấy đã yêu sâu đậm cô nàng “bản sao” kia rồi, còn chính bản thân tôi lại biến thành một quá khứ lỗi thời không đúng lúc đúng chỗ sao?
Mỗi lần như thế, tôi đều bực bội tắt điện thoại đi.
Tiếp tục đối diện với gương mặt mình trong gương mà lắc đầu quầy quậy đọc bảng chữ cái tiếng Anh.
Cứ tưởng thời gian có thể mài giũa tôi thành một người ung dung tự tại như gió thoảng mây trôi, không ngờ tay nghề của nó lại không được tinh xảo cho lắm, bản chất bên trong tôi vẫn cứ tưng t.ửng nhốn nháo như vậy.
34
Vừa mới kết thúc một buổi phiên dịch hội nghị với cường độ vô cùng cao.
Đầu óc vì tập trung cao độ quá mức nên có chút choáng váng nhẹ.
Bước ra khỏi trung tâm hội nghị, gió lạnh ùa thẳng vào mặt.
Tiền Thanh Huyễn đã đứng đợi sẵn ở dưới lầu.
Anh mặc một chiếc áo khoác dạ măng-tô màu đen vô cùng hoàn mỹ, tựa lưng vào chiếc xe Cayenne màu đen sang trọng kín đáo, vóc dáng cao ráo thẳng tắp.
Tôi là sau khi ra nước ngoài mới tình cờ biết được anh cũng đang học thạc sĩ ở cùng một thành phố này.
Ngành anh theo học là tại Học viện Công nghệ Liên bang danh giá bậc nhất.
Trọng tâm ngành nghề của nhà họ Tiền đang có xu hướng chuyển dịch sang thị trường châu Âu.
Chuyện đi du học của anh giống như là một bước đệm dát vàng để chuẩn bị tiếp quản gia tộc vậy.
Sống nơi đất khách quê người, gặp được người quen cũ thực sự là một chuyện vô cùng đáng quý.
Nhưng vì những chuyện khó xử trong quá khứ nên ban đầu tôi luôn cố ý giữ khoảng cách với anh.
Ngoại ngữ thứ hai của tôi là tiếng Pháp, trình độ cũng khá tốt.
Thỉnh thoảng khi Tiền Thanh Huyễn hợp tác với các nhà quý tộc công nghệ bên phía nước Pháp, anh sẽ mời tôi đến làm phiên dịch viên tạm thời.
Thù lao đưa ra vô cùng nhanh gọn sòng phẳng, tôi cũng chẳng thèm làm bộ làm tịch làm gì cả.
Qua lại vài lần như thế, mối quan hệ giữa hai đứa mới thực sự trở nên thân thiết quen thuộc hơn.
35
Thấy tôi đi ra, anh rất tự nhiên mở cửa xe cho tôi.
Bên trong xe lò sưởi được bật ở nhiệt độ vô cùng dễ chịu.