Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 20



“Công ty có chút việc gấp, anh phải đi trước đây.” Tốc độ nói của anh vô cùng nhanh gọn, đẩy chiếc xe giỏ hàng vào tay tôi, “Em cứ từ từ mua nhé.”

Còn chưa kịp đợi tôi phản ứng lại thì anh đã quay người rời đi, bóng dáng nhanh ch.óng biến mất nơi cuối dãy kệ hàng.

Tôi thẫn thờ đứng yên tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi thắc mắc vô cùng hoang mang khó hiểu.

Việc gấp gì mà lại có thể khiến anh bỏ rơi tôi ngay trong siêu thị thế này chứ?

Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn của Cố Dạ gửi đến: “Anh đợi em ở trên xe nhé.”

Tôi đẩy chiếc xe giỏ hàng, đầu óc nghĩ ngợi m.ô.n.g lung bước về phía khu vực rau củ quả, không chú ý tí nữa thì đ.â.m sầm vào người ta.

“Cẩn thận một chút.”

Là Tiền Thanh Huyễn. Anh ta giữ c.h.ặ.t chiếc xe giỏ hàng của tôi lại, liếc nhìn những nguyên liệu thực phẩm rõ ràng là dành cho phần ăn hai người bên trong chiếc xe giỏ hàng một cái, tầm mắt dừng lại trên gương mặt tôi một lát rồi thấu hiểu mỉm cười: “Trùng hợp thật đấy.”

“Vâng ạ, trùng hợp quá.” Tôi có chút gượng gạo khó xử.

Anh ta nhìn hướng Cố Dạ vừa mới rời đi, giọng điệu vô cùng tùy ý thoải mái: “Cậu ấy đâu rồi?”

“À... công ty anh ấy có chút việc gấp nên đi trước rồi ạ.”

Tiền Thanh Huyễn gật gật đầu, không hỏi thêm gì nữa: “Hôm nào có cơ hội lại cùng đi ăn cơm nhé.”

Nói xong, anh ta đẩy chiếc xe của mình rời đi, bóng lưng vô cùng phong nhã hào hoa.

46

Tôi thanh toán xong xuôi, xách túi lớn túi nhỏ đi ra bãi đỗ xe.

Xe của Cố Dạ quả nhiên đang đỗ ở đó, anh ngồi ở ghế lái, không nghịch điện thoại mà chỉ chăm chú nhìn về phía trước.

Tôi mở cửa xe bước lên ngồi.

“Việc gấp xử lý xong xuôi rồi ạ?” Tôi thắt dây an toàn, cố ý hỏi anh.

Anh “ừm” một tiếng rồi khởi động xe, không nói thêm lời nào nữa.

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi bãi đỗ xe, hòa vào dòng xe cộ đông đúc đêm tối.

Đến khi đợi đèn đỏ, anh mới giả vờ vô cùng hờ hững hỏi một câu:

“Cậu ta nói gì với em thế?”

Tôi nhìn gương mặt cố tỏ ra điềm tĩnh của anh, không lẽ đến cả giấm của sự gặp gỡ tình cờ này anh cũng ăn sao chứ?

“Chỉ chào hỏi xã giao vài câu thôi mà, anh yên tâm đi, anh ta không phải là chướng ngại vật cản trở tình cảm của hai đứa mình đâu.”

“Ồ.”

Không biết câu nói này đã gãi đúng chỗ ngứa nào của anh.

Khóe miệng Cố Dạ lại không kìm nén được mà ngoác lên tận mang tai rồi.

Cho đến mãi sau này tôi mới phát hiện ra nguyên nhân của hành động kỳ lạ này của anh.

47

Chuyện phải bắt đầu kể từ trang cá nhân của anh cơ.

Hai đứa đã quay lại với nhau được cả tuần trời rồi, vậy mà người đàn ông này lại không hề có chút động tĩnh nào muốn công khai đăng trạng thái công bố cả.

Chuyện này đúng là quá bất bình thường.

Phải biết trước đây, anh hận không thể khắc lên trán năm chữ to tướng “Dành riêng cho Bốc Ương Ương”.

Chuyện này càng nghĩ càng thấy sợ, không nghĩ lại càng sợ hơn.

Tối hôm đó khi đang nằm gối đầu lên đùi anh, tôi quyết định thăm dò thử xem sao.

“Cố Dạ, chúng mình đổi ảnh đại diện đôi đi.”

Quả quýt đang cầm trên tay anh rơi bộp một cái xuống đất.

Quả nhiên là như vậy.

Có uẩn khúc bên trong rồi đây.

Anh dò hỏi: “Dùng tài khoản phụ để đổi nhé?”

Trong lòng tôi lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo!

“Đương nhiên là tài khoản chính rồi, anh không muốn sao?”

“Anh muốn chứ, nhưng em không sợ sao? Tụi mình có bạn chung đấy.”

“Thì đổi cho mọi người xem mà.”

Anh hạ thấp giọng: “Bị hắn ta phát hiện thì phải làm sao bây giờ?”

Tôi ngơ ngác một lát.

“Ai cơ?”

“Tiền Thanh Huyễn chứ ai.”

Ồ ồ ồ ồ ồ.

Tôi thẫn thờ đứng hình mất ba giây ròng rã.

Tiếp theo sau đó là một trận cười lớn nổ tung cả căn phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Không phải chứ—” Tôi cười ngửa cả người ra sau, suýt chút nữa thì lăn lộn từ trên đùi anh xuống đất, “Anh nói ai cơ???”

Anh vẫn đang vô cùng nghiêm túc nhìn tôi.

Giống như cuối cùng cũng nhận ra có điểm gì đó không đúng, chân mày anh từ từ nhíu c.h.ặ.t lại.

“Khoan đã... em không ở bên cạnh cậu ta sao?”

Tôi cười đến chảy cả nước mắt ra ngoài.

Nhại theo giọng điệu của anh, nhấn mạnh từng chữ một:

“Khoan đã... anh tưởng em ở bên cạnh cậu ta sao?”

Gương mặt anh có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang biến đổi sắc mặt liên tục.

“Vậy ngày hôm đó em—”

“Hôm đó là anh ta nhờ em làm tấm lá chắn đi cùng mà!” Tôi đập đập tay xuống ghế sofa gào lên, “Trong đầu anh đã tự biên tự diễn ra những kịch bản cẩu huyết gì thế hả?”

Tôi càng nghĩ càng thấy kỳ lạ hoang đường, cười càng lúc càng dữ dội hơn nữa.

“Thế hóa ra những ngày qua anh đang tự đóng vai người thứ— ưm!”

Bốn chữ “kẻ thứ ba chen chân” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã bị anh nhào tới bịt c.h.ặ.t miệng lại rồi.

Tôi lăn lộn cười nghiêng cười ngả trên ghế sofa.

Đấm n.g.ự.c giậm chân.

Gục đầu xuống gối mà cười.

Vị Cố tổng oai phong lẫm liệt hô mưa gọi gió trên thương trường lúc này đây đang bó gối ngồi thu lu một góc trên ghế sofa, vẻ mặt vô cùng oán hận tủi hờn.

“Em thì biết cái gì chứ, ngày hôm đó em đứng dưới mưa gọi điện bảo anh đến đón, anh cứ tưởng cậu ta đối xử không tốt với em.”

“Xin em đấy, đừng có cười nhạo anh nữa mà.”

Tôi bặm c.h.ặ.t môi, ra hiệu bằng điệu bộ nhịn cười, cố gắng giữ kẽ.

Nhưng cái miệng vẫn không tự chủ được mà ngứa ngáy bồi thêm một câu:

“Thế nên anh tự mặc định bản thân là...”

Anh thảy ánh mắt lạnh lùng lườm tôi một cái.

Tôi lập tức đổi giọng, giơ tay đầu hàng ngay:

“Được rồi, được rồi, em không nói nữa là được chứ gì.”

Anh nhìn chằm chằm tôi mất hai giây.

Đột ngột vươn tay ra.

Kéo tuột tôi quay trở lại lòng mình.

Ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.

Giống như sợ tôi sẽ chạy mất vậy.

Giọng nói ghé sát tai tôi, trầm trầm nhỏ nhẹ:

“Em thì biết cái gì chứ.”

“Kẻ không được yêu mới là kẻ dư thừa.”

“Cho nên, sau này em bắt buộc phải yêu anh thật nhiều thật nhiều vào đấy nhé.”

48

Sau khi mọi chuyện được nói rõ ràng cởi mở, chuyện bàn tính đến hôn nhân đại sự đương nhiên liền trở thành chuyện nước chảy thành sông vô cùng tự nhiên.

Cũng chính vào ngày đính hôn đó tôi mới biết được một chuyện.

Sợi dây chuyền phỉ thúy Cố Dạ đeo lên cổ cho tôi hôm trước.

Thực chất chính là vật gia truyền từ đời này qua đời khác để trao cho con dâu của nhà họ Cố.

Tôi không kìm được khẽ cười một tiếng, nhướn mày liếc xéo anh một cái: “Thế mà lúc đó có người vênh váo tinh tướng gớm ghê lắm, còn bảo: Không cần đâu, áo khoác anh cũng không cần nữa cơ chứ.”

Anh gãi gãi mũi ngượng ngùng: “Lúc đó anh cứ tưởng em và Tiền Thanh Huyễn ở bên nhau rồi nên mới nói cứng vài câu dằn mặt thế thôi mà. Cho dù em thực sự không đến tìm anh thì anh cũng sẽ chủ động đi tìm em thôi.”

Giọng nói anh vô cùng kiên định dứt khoát: “Dù sao thì cũng sẽ luôn có những lý do khác nhau để chúng mình được gặp lại nhau thêm một lần nữa.”

Đúng vậy.

Trong câu chuyện tình yêu này.

Sẽ luôn có muôn vàn lý do khác nhau để chúng tôi được gặp lại nhau thêm một lần nữa.

Nhưng mối duyên phận đẹp đẽ thế này không phải ai ai cũng có được đâu.

Cho nên các bạn đừng học theo tôi nhé.

Hãy học cách trân trọng nâng niu từng người yêu thương các bạn thật nhiều nhé.

Được rồi.

Hôm nay chia sẻ đến đây thôi nhé.

Ông xã nhà tôi đến đón tôi tan làm rồi đây.