Kế Hoạch Của Mẹ Kế

Chương 16



 

“Đây chắc chắn chính là quả báo của tôi rồi.”

 

Hay cho một câu “con nợ thì bố trả".

 

Chẳng lẽ thật sự bắt tôi phải đem chính bản thân mình đền bù cho cô ấy hay sao?

 

Nghĩ đi nghĩ lại cô ấy cũng thật là đáng thương, bị Chu Hạo Nhiên đá văng đi.

 

Bây giờ chạy đến đây lại vì hiểu lầm mà ngủ cùng với tôi nữa chứ.

 

Tôi nếu như không chịu trách nhiệm, thì cô ấy cũng quá t.h.ả.m hại rồi.

 

Tôi Chu Kế Diệp này không phải là loại người vô trách nhiệm như vậy.

 

Trời đất đều đã sáng rõ mồn một rồi, tôi mới có thể chợp mắt ngủ thiếp đi một lát.

 

Điện thoại của cô ấy bỗng đổ chuông vang lên.

 

Chính là Chu Hạo Nhiên gọi điện tới.

 

Cô ấy bắt máy nghe điện thoại, vậy mà trong lòng vẫn còn nung nấu ý định muốn làm hòa quay lại với nó cơ chứ.

 

Hai đứa bọn họ mà quay lại với nhau, thế thì ba hiệp đêm hôm qua của tôi tính là cái thá gì đây?

 

Không phải chứ, con gái trẻ tuổi thời nay đều cởi mở phóng khoáng đến như vậy sao?

 

Nằm trên người của bố người yêu cũ, mà lại vừa khóc lóc gọi điện thoại cầu xin người yêu cũ quay lại với mình à?

 

Tôi vô cùng tức giận.

 

Nhưng không thể biểu hiện ra ngoài được.

 

Như thế trông sẽ giống như tôi đang rất để tâm, ghen tuông vậy.

 

Cái câu nói kia của cô ấy mang hàm ý chính là không muốn chịu trách nhiệm chứ gì.

 

Cô ấy không muốn tôi phải chịu trách nhiệm, tôi vui mừng còn không kịp nữa là.

 

Nhưng lúc thắt chiếc dây lưng da vào, trong lòng lại dâng lên một nỗi mất mát, hụt hẫng vô cớ.

 

Sau đó Chu Hạo Nhiên vội vã chạy về nhà, nói là sẽ không quay lại với cô gái đó đâu.

 

Cô ấy tên là Tống Chi Chi sao?

 

Cái tên quả nhiên là cũng giống như con người cô ấy vậy, rất là bình thường đại trà.

 

Cô ấy rất t.h.ả.m, lúc chạy trốn ra ngoài, hai cái chân đều đang run rẩy lên bần bật.

 

Cô ấy thực sự đáng thương.

 

Nhưng tôi cảm thấy Chu Hạo Nhiên không chịu quay lại làm hòa là hoàn toàn chính xác.

 

Cụ thể là chính xác ở chỗ nào, thì tôi cũng không nói rõ ràng được.

 

4

 

Lúc dọn dẹp phòng ngủ, phát hiện ra cái đuôi mèo mà cô ấy để lại.

 

Nghĩ đến cảnh cái đuôi này ở dưới thân tôi lắc lư run rẩy cầu xin tha thứ, trái tim tôi vẫn cứ bất chợt đập mạnh lên một cái bần bật.

 

Phiền thật đấy.

 

Tôi cảm thấy đêm hôm đó mình đã bắ/t n/ạt cô ấy quá mức tàn nhẫn rồi, nên đưa cho cô ấy chút tiền bồi thường thiệt hại mới phải.

 

Đưa cho cô ấy 100.000 tệ nhé.

 

Vẫn còn là học sinh sinh viên thì mức này chắc là đủ rồi đúng không?

 

Tôi bảo trợ lý chuyển khoản 100.000 tệ vào trong thẻ, sau đó đem cái đuôi mèo và thẻ ngân hàng bảo Chu Hạo Nhiên mang qua cho cô ấy.

 

Chu Hạo Nhiên đi rồi.

 

Tôi quay sang hỏi trợ lý, 100.000 tệ thì có đủ để mua một chiếc túi xách không?

 

Cậu ấy bảo nếu là mua túi Hermes thì chắc chắn là không đủ đâu.

 

Tôi đối với mấy cái chuyện túi xách trang sức này quả thực là không có chút nghiên cứu tìm hiểu nào cả.

 

100.000 tệ mà không mua nổi một chiếc túi xách sao?

 

Thế thì trông tôi có vẻ hơi keo kiệt, bủn xỉn quá rồi đấy nhỉ.

 

Vạn nhất cô ấy lại cứ đặc biệt yêu thích túi Hermes thì sao đây?

 

Tôi lại bảo trợ lý chuyển thêm 100.000 tệ nữa vào trong thẻ, tổng cộng là 200.000 tệ.

 

Cô ấy nhận được chắc là sẽ vui mừng hớn hở chạy đến tìm tôi ngay thôi đúng không?

 

Dù sao thì câu được một người đàn ông giàu có, có tiền như thế này, ai mà thèm buông tay ra chứ?

 

Kết quả là, cô ấy không hề đến.

 

200.000 tệ ném xuống dưới nước, hoàn toàn bặt vô âm tín, không một tiếng động phản hồi.

 

Quả nhiên là do tôi chuyển khoản hơi ít tiền quá rồi sao.

 

Học sinh sinh viên thời nay lòng tham cũng lớn quá rồi đấy nhỉ?

 

Muốn điều tra thông tin cá nhân của cô ấy thì quá đỗi đơn giản rồi.

 

Tôi bảo trợ lý điều tra thông tin của cô ấy.

 

Phát hiện ra cô ấy đang làm thực tập sinh tại công ty của một người bạn của tôi.

 

Dù sao thì người bạn đó trước đây cứ liên tục cầu xin tôi qua bên đó để bàn bạc đàm phán dự án, thế thì tôi sẽ bớt chút thời gian rảnh rỗi ghé qua xem sao vậy.

 

Sẵn tiện xem thử cái kẻ tham tài háo sắc này, rốt cuộc là đang muốn giở cái trò trống gì đây.

 

5

 

Người thì nhìn thấy rồi, rót một ly cà phê, rót thẳng lên trên quần của tôi luôn.

 

Sếp của cô ấy mắng cô ấy là hoàn toàn đúng đắn mà.

 

Cô ấy đúng thực sự là hậu đậu, chân tay vụng về lắm cơ.

 

Lúc viết bản kiểm điểm, dáng vẻ đáng yêu đó đã làm tôi rung động mất rồi.

 

Lúc đứng đọc bản kiểm điểm, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng bừng lên như quả gấc chín.

 

Tôi căn bản chẳng thèm nghe cô ấy đọc cái gì cả, chỉ muốn nhìn xem bàn tay của cô ấy có bị bỏng trúng chỗ nào hay không thôi.

 

Cô ấy lại cứ rụt tay giấu ra phía sau lưng cơ chứ.

 

Haiz...

 

Vẫn cứ là một đứa trẻ con nít ranh mà thôi.

 

Bỏ đi vậy.

 

Tôi không nên chấp nhặt tính toán với cô ấy làm gì.

 

Cô ấy không đến tìm tôi, chắc là ngày nào cũng bị sếp bóc lột sức lao động đến kiệt quệ rồi đây mà.

 

Cái bộ dạng bị bóc lột của cô ấy trông giống hệt như một bao cát trút giận vậy, lại chẳng dám hé răng phát tác nửa lời.

 

Hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với cái kẻ đêm hôm đó nằm dưới thân tôi gào thét đòi con nợ thì bố trả là chuyện đương nhiên kia.

 

Đúng thật là vừa đáng thương, mà lại vừa đáng giận cơ chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bạn tôi bảo tôi đã phải lòng cô bé thực tập sinh nhà cậu ấy rồi chứ gì.

 

Làm sao có thể chứ.

 

Cùng lắm thì chỉ tính là sự quan tâm che chở của bậc bề trên dành cho hậu bối đời sau mà thôi.

 

6

 

Lại là biết bao nhiêu ngày trôi qua không có chút tin tức gì của cô ấy cả.

 

Thật ra là do tôi phải đi công tác ra nước ngoài một chuyến.

 

Trước đây đi công tác nước ngoài, cảm giác giống như là đang trở về nhà vậy.

 

Bây giờ đi công tác nước ngoài, trong lòng chỉ toàn nghĩ đến việc muốn nhanh ch.óng được quay trở về nhà mà thôi.

 

Đàm phán qua lại thì cũng chỉ toàn là mấy cái dự án đó mà thôi.

 

Hợp đồng mà tôi muốn hợp tác thì chưa từng có cái nào là không gặt hái được thành công cả.

 

Một năm 365 ngày quay cuồng liên tục như con thoi, tiền bạc thì kiếm được không thiếu, nhưng tôi lại bắt đầu cảm thấy phiền muộn, chán ngấy rồi.

 

Cụ thể là phiền muộn ở chỗ nào thì chính tôi cũng không rõ ràng được nữa.

 

Bạn tôi bảo tôi là do đang thiếu thốn phụ nữ bên cạnh đây mà.

 

Hơn 32 năm cuộc đời trước đây của tôi, cũng từng có phụ nữ bên cạnh, nhưng quen nhau đều không được dài lâu, bền vững.

 

Tôi là một người đàn ông vô cùng bình tĩnh, lý trí, căn bản sẽ không vì mấy cái chuyện tình cảm nam nữ nhi nữ thường tình mà làm ảnh hưởng đến công việc của mình, một khi cảm thấy mệt mỏi, có liên quan đến lợi ích rắc rối, là tôi sẽ dứt khoát chia tay ngay không dây dưa.

 

Đến quãng thời gian sau này thì là do lười biếng chẳng buồn quen ai nữa luôn rồi.

 

Nói đến chuyện thiếu thốn phụ nữ bên cạnh ấy.

 

Lần trước, chính là do tôi đã để trống quãng thời gian quá lâu rồi, nên đêm hôm đó mới có thể mất kiểm soát tột cùng đến như vậy.

 

Nghe Chu Hạo Nhiên nói, ngày hôm đó Tống Chi Chi còn phải đi vào bệnh viện khám nữa cơ.

 

Phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lúc đó là, có phải mình đã bắ/t n/ạt cô ấy quá mức tàn nhẫn, thô bạo rồi hay không.

 

Mày mò hồi tưởng kỹ lưỡng lại, căn bản là không thể nào đi vào nổi mà.

 

Cô ấy cứ liên tục kêu đau suốt, mà hỏi đau ở chỗ nào thì cũng nhất quyết không chịu nói ra.

 

Chỉ biết ôm mặt khóc lóc t.h.ả.m thiết mà thôi.

 

Tôi lúc đó quả thực là có chút luống cuống tay chân, bó tay không biết phải làm sao cho phải.

 

Sự phiền muộn dạo gần đây của tôi, đều đã tan biến sạch sành sanh không còn một mống nào ngay vào cái khoảnh khắc nhận được cuộc điện thoại của người bạn kia gọi tới rồi.

 

Cậu ấy bảo, cô bé thực tập sinh kia đang nhớ nhung tôi đấy.

 

7

 

Lúc đó tôi đang ở bên Singapore để chủ trì một cuộc họp cao cấp, họp được một nửa, đột nhiên cảm thấy cái cuộc họp này chẳng có chút ý nghĩa hay ho gì cả, nói lòng vòng nửa ngày trời mà vẫn cứ không đi thẳng vào được cái điểm mấu chốt trọng tâm vấn đề.

 

Dứt khoát bảo trợ lý đặt ngay vé máy bay để quay trở về nước luôn.

 

Vừa mới quay về một cái là người bạn kia đã lật đật kéo tôi đi bàn bạc dự án ngay.

 

Tôi thật ra trong lòng chỉ toàn nghĩ đến việc cô ấy đã tan làm về nhà hay chưa thôi.

 

Kết quả là đàm phán một hồi lâu, bạn tôi bảo cô ấy vẫn chưa về đâu, cô ấy đang đứng đợi tôi ở bên ngoài kìa.

 

Muốn mời cô ấy ăn một bữa cơm tối.

 

Thế nên tôi đã ra tay bao trọn mời tất cả mọi người cùng đi ăn luôn.

 

Lúc ăn cơm, cô ấy cứ liên tục lén lút đưa mắt nhìn trộm tôi suốt cả buổi.

 

Tôi đều biết rõ mồn một cả đấy chứ.

 

Tôi chỉ là đang nén cười trong lòng mà thôi.

 

Quả nhiên vẫn cứ là một đứa trẻ con nít ranh, có cái chuyện gì là đều viết hết cả lên trên khuôn mặt rồi.

 

Không hiểu rõ được là cô ấy đang có cái ý đồ gì đây nữa.

 

Nhưng đại khái chắc là đang muốn ăn vạ, bám riết lấy tôi chứ gì.

 

Muốn bám lấy tôi, mà cái da mặt thì lại mỏng dính như tờ giấy, chẳng dám tự mình chủ động bước đến tìm tôi cơ chứ.

 

Tôi lại uống hơi nhiều rượu một chút rồi.

 

Nhìn thấy cô ấy đứng dậy bước ra ngoài, tôi liền rảo bước đi theo sau ngay.

 

Cô ấy đi vào nhà vệ sinh một chuyến mà lâu lắc lâu lơ nửa ngày trời, tôi cứ đứng bất động ở bên ngoài để kiên nhẫn chờ đợi cô ấy bước ra.

 

Trong vòng mười phút đứng đợi chờ cô ấy đó.

 

Trong lòng tôi đã suy nghĩ vô cùng thấu suốt, rõ ràng rồi.

 

Cô ấy dù sao đi chăng nữa thì cũng là người yêu cũ của con trai tôi, tôi và cô ấy là hoàn toàn không có khả năng nào để đến được với nhau đâu.

 

Nói cho thật rõ ràng, để cô ấy triệt để từ bỏ cái ý định đó đi là vừa rồi.

 

Kết quả là, cô ấy vừa mới từ bên trong bước ra một cái liền lại va thẳng vào l.ồ.ng ng/ực của tôi một cái đ.á.n.h thót.

 

Người cô ấy mềm mại như bông vậy, chỗ nào cũng...

 

Giống hệt như một chú thỏ con lông xù mềm mại vậy á.

 

Trái tim tôi đập mạnh liên hồi, giọng điệu mở mồm nói ra ngoài mặt trông vẫn cứ hung dữ, nghiêm nghị như cũ.

 

Tôi trầm giọng hỏi cô ấy đi tìm tôi để làm cái gì?

 

Kết quả là cô ấy đem cái thẻ ngân hàng kia trả lại thẳng vào tay tôi.

 

Bảo là không thèm nhận tiền của tôi đâu, rồi lại còn thẳng tay lôi phắt tôi vào trong góc khuất phòng bao để cưỡng hôn tôi nữa chứ.

 

Tôi đúng thực sự là đã đ.á.n.h giá thấp cái cô gái này rồi mà.

 

Cô ấy đúng là một kẻ lúc nào cũng sẵn sàng chủ động ra tay mọi lúc mọi nơi cơ đấy.

 

Cô ấy mang lại cho tôi một loại cảm giác vô cùng kỳ lạ rằng tôi sẽ vĩnh viễn không tài nào đoán biết nổi giây tiếp theo cô ấy sẽ giở cái trò trống gì ra nữa.

 

Cái loại cảm giác này quả thực là có chút vô cùng vi diệu lôi cuốn.

 

Cô ấy nhón chân lên hôn tôi một cái xong liền co giò chạy trốn mất hút ngay.

 

Tôi đứng ngây người ra đó hồi thần lại mất một lúc lâu sau đó.

 

Tôi dường như là đã bị trúng tà thuật thật rồi, trong lòng chỉ toàn dâng lên một nỗi khát khao muốn狠狠đè c.h.ặ.t lấy cô ấy mà hôn cho một trận ra trò luôn cho rồi.

 

Tôi quay sang hỏi người bạn xem con gái dạo này thích cái món đồ gì nhất.

 

Cậu ấy bảo thích tiền tài vật chất chứ còn cái gì nữa.

 

Nhưng cô ấy lại bảo không thèm nhận tiền của tôi cơ mà, là vì tôi đưa cho cô ấy hơi ít tiền quá rồi sao.

 

Ít quá rồi à?

 

Hiểu rồi nhé.

 

7 (Đánh dấu trùng số chương theo bản gốc)

 

Đưa cô ấy quay trở về phòng ký túc xá, lại đụng ngay phải Chu Hạo Nhiên cùng cô bạn gái mới của nó.

 

Cô ấy lại bị bọn họ hợp sức bắ/t n/ạt, sỉ nhục rồi.