「Chu tổng.」
Tôi chủ động bật đèn lên rồi bước lại gần phía chú ấy cất tiếng gọi một tiếng.
Phát hiện ra chú ấy thế mà lại cứ thế ngồi bất động mà ngủ thiếp đi mất tiêu rồi.
Đại khái là vì ánh đèn điện quá đỗi ch.ói mắt, chú ấy lại bị làm cho giật mình tỉnh giấc ngủ.
Chú ấy mở mắt ra nhìn thấy tôi đứng lù lù trước mặt.
「Cô quay lại rồi đấy à?」
「Dạ vâng ạ.」
Tôi vội vàng bước lại gần hơn nữa.
「Chú không phải là đang ngồi đây đợi cháu đấy chứ ạ?」
「Ừm, ngồi đợi cô mà ngủ quên mất tiêu từ lúc nào không hay luôn.」
Tôi...
「Cháu xin lỗi chú ạ, trên đường đi có chút tắc đường kẹt xe, cháu cũng không ngờ được là lại đi mua lâu đến mức này cơ chứ.」
「Không sao đâu.」
Tôi vội vàng đưa hộp thu/ốc ra trước mặt chú ấy.
「Thu/ốc tạm thời tôi không uống nữa đâu, bảo tài xế đưa tôi đến một nơi này có chút việc trước đã, sau đó mới đưa cô về nhà nhé.」
「Dạ vâng ạ.」
Chú ấy đứng dậy, sải bước đi ra ngoài cùng tôi.
Suốt dọc đường đi hai chúng tôi đều giữ im lặng không nói năng nửa lời nào cả.
「Chu tổng, tiền lúc nãy chú chuyển khoản cho cháu bị thừa nhiều quá rồi ạ.」
「Ừm.」
「Cháu chuyển khoản trả lại cho chú nhé.
Nhưng thẻ ngân hàng của cháu bị giới hạn hạn mức chuyển khoản mỗi ngày chỉ được tối đa 5000 tệ thôi ạ, cháu có lẽ phải chuyển khoản rả rích cho chú trong rất nhiều ngày liền đấy ạ.」
「Tại sao lại cố tình trốn tránh, né tránh tôi thế hả?」
Tôi?
Sao chú ấy lại đột ngột hỏi đến cái vấn đề này cơ chứ.
「Cháu đâu có né tránh chú đâu ạ, chẳng phải vẫn đang giao lưu trao đổi công việc bình thường thế này sao chú?」
Tôi đúng thật là đang cố tình trốn tránh chú ấy thật mà, nhưng có cạy mồm tôi ra tôi cũng quyết không thèm thừa nhận đâu nhé.
Chú ấy đã chê bai, kỳ thị hoàn cảnh gia đình tôi đến mức đó rồi, tôi tự mình cũng có cái lòng tự trọng và ý thức tự biết mình biết ta của riêng mình chứ, chỉ là không muốn có thêm bất kỳ sự dây dưa, giao dịch nào với chú ấy nữa thôi mà.
「Giao lưu trao đổi bình thường sao?」
Chú ấy khẽ nở nụ cười bất lực.
Tôi nhất thời cạn lời không biết phải đáp lại thế nào cho phải.
「Có những lúc, cô và sếp tổng của cô hỏi cùng một câu hỏi giống y hệt như nhau, tôi trả lời sếp tổng của cô và trả lời cô có giống nhau chút nào không hả?」
「Dạ không giống ạ.」
Một đôi mắt thâm sâu của chú ấy cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi, giống như muốn nhìn thấu tâm can, xuyên qua cõi lòng của tôi vậy đó.
「Cháu biết rồi ạ, Chu tổng.」
「Tôi thực ra chẳng thích cô gọi tôi bằng cái danh xưng đó chút nào cả đâu.」
「Thế cháu phải gọi chú bằng cái gì bây giờ đây ạ?」
Chú ấy liếc nhìn tôi một cái, rồi lại im lặng không nói năng gì nữa.
Cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi suốt một phút đồng hồ đằng đẵng, chú ấy cuối cùng mới chịu thu hồi ánh mắt lại.
「Thôi bỏ đi vậy, cô nhóc thích thế nào thì cứ làm thế đó cho vui vẻ là được rồi.」
18
Tài xế cuối cùng lại đ.á.n.h xe dừng hẳn lại trước cổng bệnh viện.
Đây chính là cái nơi mà chú ấy bảo là có chút việc cần phải đi đến sao?
「Chú muốn vào bệnh viện ạ?」
「Ừm.」
「Vào bệnh viện làm cái gì thế chú?」
「Tôi có lẽ phải vào phòng cấp cứu một chuyến rồi, cô về nhà đi nhé, chú ý an toàn đi đường, về đến nhà nhớ nhắn cho tôi một cái tin nhắn báo bình an là được rồi.」
Sao chú ấy có thể coi việc phải vào phòng cấp cứu bệnh viện một cách nhẹ nhàng, bâng quơ như thể không có chuyện gì to tát xảy ra thế này cơ chứ hả.
Hơn nữa suốt dọc đường đi, tôi hoàn toàn không hề mảy may hay biết là chú ấy đã khó chịu, đau đớn đến mức phải vào phòng cấp cứu bệnh viện thế này đâu.
Chú ấy từ trước đến nay vẫn luôn là cái dạng như vậy đó, đem tất cả mọi chuyện thể hiện ra bên ngoài một cách vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái, tất cả mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát bàn tay của chú ấy cả rồi.
Mang lại cho người đối diện một cái cảm giác là dù cho trời có sập xuống đi chăng nữa, chú ấy vẫn có thể mỉm cười nhẹ nhàng mà an ủi bỗ về bạn rằng, đừng cuống, chú ấy có cách giải quyết êm đẹp hết cả rồi mà lo.
Làm việc chung với chú ấy thật sự mang lại một cái cảm giác an toàn vô cùng lớn lao.
Bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó, tôi bèn cất tiếng hỏi chú ấy:
「Chú bảo cháu đi ra ngoài mua thu/ốc thực chất là vì sợ cháu bị những người khác ở bàn tiệc ép rượu, chuốc rượu đúng không ạ?」
Chú ấy đờ người ra một lát, rồi mỉm cười nói:
「Tôi thực ra là uống hết nổi thật rồi mà.」
Uống hết nổi thật rồi, nhưng vẫn cứ là đứng ra chắn rượu, đỡ đòn cho tôi đó thôi.
「Cháu tạm thời chưa về nhà đâu ạ, cháu cũng ở lại đây bầu bạn với chú một lát vậy.」
Chú ấy liếc nhìn tôi một cái:
「Cô không về nhà thì không sợ cô bạn cùng phòng của cô lo lắng cho cô sao?」
「Bạn cùng phòng á chú?
Không có đâu ạ, cô ấy hôm nay đi ra ngoài chúc mừng sinh nhật cùng với bạn trai cô ấy rồi ạ.」
「Bạn trai á?」
「Dạ vâng ạ.」
Chú ấy nhìn tôi chăm chú vài giây đồng hồ, hình như tâm trạng có phần tốt lên hẳn rồi thì phải.
Tôi lẽo đẽo đi theo sau chân chú ấy xuống xe.
「Chu tổng, chú đưa thẻ căn cước công dân của chú cho cháu trước đi ạ, cháu đi làm thủ tục đăng ký khám bệnh cho chú, chú cứ ngồi tạm ở đây nghỉ ngơi một lát đi nhé.」
Chú ấy đứng khựng lại ở đó, nhìn tôi đăm đăm một hồi lâu sau mới thôi.
Tôi đi đến phòng cấp cứu làm thủ tục đăng ký khám bệnh, tìm bác sĩ, diễn ra khá là suôn sẻ, thuận lợi.
Cái phòng cấp cứu người qua người lại đông đúc nhộn nhịp vô cùng, vừa có bệnh nhân này được đẩy xe đi ra ngoài, lại lập tức có bệnh nhân khác được đẩy xe đi vào trong ngay tức khắc.
Khó khăn lắm mới trống ra được một chiếc giường bệnh, tôi vội vàng chạy đi tìm bác sĩ luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cái số nó đen đủi thì đúng là chạy trời không khỏi nắng mà, vị bác sĩ cấp cứu này thế mà lại chính là cái vị bác sĩ lần trước khám bệnh cho tôi mới tài chứ.
「Lại là cô à?
Tái khám thì đi sang bên khoa phụ sản mà đăng ký khám bệnh nhé, đừng có chạy đến phòng cấp cứu làm loạn lên nữa.」
Tôi!!
「Không phải cháu khám bệnh đâu bác sĩ ơi, là chú ấy cơ ạ.」
Sốt ruột ch/ết đi được mất thôi mất thôi.
Tôi giơ ngón tay chỉ chỉ về phía Chu Kế Diệp đứng ở đằng xa.
Chu Kế Diệp cũng đang nhìn về phía tôi, chú ấy chắc là không nghe thấy những lời vừa rồi đâu nhỉ?
Cầu xin ông trời phù hộ độ trì cho con tai qua nạn khỏi chuyến này với ạ.
Vị bác sĩ liếc mắt nhìn sang một cái, đôi mắt bỗng chốc sáng rực hẳn lên:
「Chu Kế Diệp, vãi chưởng thật chứ, cậu chạy đến phòng cấp cứu làm cái quái gì thế này hả?
Cậu bị làm sao thế kia?」
「Uống nhiều quá thôi.」
Đúng là hảo huynh đệ mà, tôi chưa từng nhìn thấy một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường nào như Chu Kế Diệp luôn ấy.
Lúc nôn mửa đều cố tình né tránh mọi người xung quanh, nôn một cách vô cùng lịch lãm, nhã nhặn lịch sự luôn.
Nôn xong xuôi, liền im lặng nằm truyền nước ở đó như một người không có chuyện gì xảy ra cả vậy đó.
Nhưng trên thực tế, vị bác sĩ kia nói rằng, hàm lượng cồn trong m/áu của chú ấy đã cao đến mức sắp chạm ngưỡng ngộ độc cồn đến nơi rồi kìa.
「Cậu đừng có mà hù dọa làm cho cô bé sợ hãi lên thế chứ.」
Vị bác sĩ đăm chiêu liếc nhìn tôi một cái:
「Bạn gái cậu đấy à?」
Chu Kế Diệp không thèm mở mồm giải thích nửa lời luôn.
Anh hai ơi, biết là anh thuộc tuýp người cao ngạo lạnh lùng rồi, nhưng những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này anh làm ơn bớt bớt cái tính cao ngạo lạnh lùng đó lại giùm em một cái đi có được không hả.
「Không phải đâu ạ, cháu chỉ là nhân viên dưới quyền làm việc cho chú ấy thôi ạ.」 Tôi vội vàng lên tiếng giải thích xua tay thanh minh.
Vị bác sĩ bừng tỉnh đại ngộ, ồ lên một tiếng:
「Hóa ra là vậy.」
「Tôi đâu có thèm hù dọa ai đâu cơ chứ, cậu đối xử với cái thân xác của chính mình đúng là tàn nhẫn độc ác vô cùng luôn ấy chứ, cậu mà chỉ cần đến muộn thêm một chút xíu nữa thôi là xong đời nhà ma luôn rồi đấy nhé.」
「Được rồi, cậu đi ra ngoài đi, đừng có ở đây lải nhải làm phiền người khác nữa.」
Vị bác sĩ bị chú ấy mắng mỏ đuổi thẳng cổ ra phía ngoài cửa.
Chú ấy lúc này mới lại mở mắt ra nhìn nhìn tôi:
「Đừng sợ, cậu ta hù dọa cô thôi mà, tôi không có việc gì to tát đâu.」
「Cô về nhà đi thôi, tôi có lẽ bây giờ cần phải chợp mắt ngủ một giấc rồi.」
「Cháu không về đâu ạ, cháu quyết không đi đâu hết cả.」
Chú ấy nhìn tôi một hồi lâu sau, giống như chẳng còn chút sức lực nào để mà đứng ra tranh cãi với tôi nữa rồi:
「Đúng là cái tính trẻ con mà.」
Nhìn sắc mặt của Chu Kế Diệp lại càng ngày càng trở nên trắng bệch ra hơn nữa.
Tôi lại càng ngày càng lo lắng sốt ruột cho chú ấy hơn, sợ chú ấy cứ thế ngủ thiếp đi rồi thăng thiên luôn thì to chuyện.
Suy đi tính lại một hồi lâu, tôi quyết định bấm số điện thoại gọi cho Chu Hạo Nhiên.
「Tống Chi Chi, đêm hôm khuya khoắt thế này rồi gọi cho tôi có chuyện gì thế hả?」
「Anh mau ch.óng đến bệnh viện một chuyến đi.」
「Sao lại ở bệnh viện thế kia, những lúc yếu đuối, tổn thương nhất thì rốt cuộc cô vẫn cứ là nhớ đến tôi đúng không hả?」
「Bố anh sắp thăng thiên đến nơi rồi kìa.」
Cái đồ ngu xuẩn này.
19
Chu Hạo Nhiên chạy đến nơi khá là nhanh ch.óng đấy.
Có thể nhìn ra được là anh ta đang vô cùng lo lắng, sốt ruột thật sự rồi.
Đến nỗi đôi giày dưới chân còn đi chiếc nọ chiếc kia nữa cơ mà.
「Bố tôi uống rượu sao cô không biết đường mà đứng ra can ngăn, ngăn cản ông ấy lại chút hả.」
「Tôi làm sao mà can ngăn nổi chú ấy cơ chứ.」
「Cô làm sao mà can ngăn nổi á, sao cô lại chẳng uống một giọt nào thế kia, không phải là bố tôi đứng ra uống rượu hộ cô, đỡ đòn cho cô đấy chứ hả?」
Tôi nhất thời cứng họng không biết phải phản bác lại thế nào cho phải nữa rồi.
Chu Kế Diệp có phải là đứng ra uống rượu hộ tôi hay không thì tôi không dám chắc chắn 100%, nhưng chú ấy đúng thật là đã đứng ra chắn rượu cho tôi trước mấy người liền còn gì nữa.
Thật là phiền lòng quá đi mất, sao tự dưng trong lòng lại dâng lên một cái cảm giác tội lỗi, c.ắ.n rứt lương tâm thế này không biết nữa cơ chứ.
「Thôi bỏ đi vậy, cô đợi bố tôi ngủ say đã, cô đi ra ngoài này, hai chúng ta nói chuyện một chút đi.」
Tôi và Chu Hạo Nhiên đi ra ngoài khu vực hành lang cầu thang bộ của bệnh viện để nói chuyện riêng với nhau.
Anh ta châm một điếu thu/ốc lá lên hút:
「Hôm nay cảm ơn cô nhé.」
「Cảm ơn tôi cái gì cơ chứ?」
「Cô đã không bỏ đi, còn đưa bố tôi vào bệnh viện cấp cứu kịp thời thế này.」
「Đây là trách nhiệm, bổn phận trong công việc của tôi thôi mà.」
「Là trách nhiệm bổn phận trong công việc của cô thật, nhưng hoàn toàn cũng có khả năng là vì căm ghét tôi mà cô sẽ bỏ mặc bố tôi không thèm quan tâm đến cơ mà.」 Anh ta ngập ngừng một lát rồi nói tiếp, 「Thực ra nghĩ đi nghĩ lại, cô chưa bao giờ làm ra bất kỳ chuyện gì tổn thương đến tôi cả, ngược lại toàn là tôi...」
「Chuyện về bố cô lần trước, tôi chính thức gửi lời xin lỗi đến cô nhé, cô có thể vui lòng tha thứ cho tôi được không, lúc đó tôi chính là nhất thời mở mồm nói lời ngông cuồng thôi mà.」
「Không thể tha thứ được đâu.」 Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta mà đáp lại.
「Chu Hạo Nhiên anh có biết không, thực ra tôi vẫn luôn cố gắng tiết kiệm, tích cóp tiền bạc, muốn cùng anh đi ra nước ngoài một chuyến đấy.」
「Bởi vì anh từng nói anh muốn đưa tôi sang bên Mỹ để tìm bố tôi hỏi cho ra lẽ mọi chuyện mà.」
Kết quả là tôi đã tích cóp tiền suốt ba năm trời đằng đẵng, khó khăn lắm mới sắp sửa tích cóp đủ số tiền đó rồi.
Thì anh ta lại đi ngoại tình, tìm tiểu tam bên ngoài mất tiêu rồi.
Anh ta đờ đẫn người ra mất vài giây đồng hồ liền.
「Anh xin lỗi cô.」
「Tôi buông bỏ, nhẹ lòng thật sự rồi, cái ngày nói lời chia tay với anh xong là tôi đã đi rút hết sạch sành sanh số tiền đó ra để mua một chiếc vòng tay bằng vàng ròng đem về tặng cho mẹ tôi rồi, mẹ tôi vui mừng khôn xiết luôn ấy chứ.
8.