Tôi là một kẻ siêu nhát gan, vậy mà lại được giao nhiệm vụ cứu rỗi tên phản diện bệnh kiều. Anh ta tâm địa độc ác, còn tôi thì nhát đến mức trốn dưới gầm bàn của anh ta. Hệ thống tức đến mức thở không nổi, bảo tôi tát c.h.ế.t anh ta đi.
Một tháng sau.
Hệ thống đến kiểm tra kết quả, lại phát hiện tôi tỉnh dậy trên giường của tên phản diện. Tôi kéo chăn che đi những vết đỏ chi chít trên người: "Anh ta chẳng hung dữ chút nào, tát một cái là ngã lăn ra giường."
Tên phản diện cởi trần dựa vào đầu giường, ngón tay vuốt ve bờ vai tôi: "Con nhỏ này mà nhát gan á? Mẹ nó, eo anh đây suýt bị cưng làm gãy rồi."
1
[Hôm nay phải dịu dàng với bạn học một chút nhé.]
Hai tháng, tờ giấy note thứ 48.
Tan học.
Tôi lén lút nhét vào trong sách của Đàm Tẫn Dương.
Vừa mở sách ra.
Bên trong rơi ra một tờ giấy note.
Chữ viết mạnh mẽ, dứt khoát: [Bắt được cậu rồi, con nhóc biến thái.]
Tay tôi run lên.
Còn chưa kịp quay đầu lại.
Bên cạnh bàn đã có hai tay chống xuống.
Lồng n.g.ự.c ấm áp phả hơi nóng sau lưng tôi.
Giọng điệu trêu chọc, lười biếng:
"Có gan quản tôi, mà không có gan để tôi gặp mặt à?"
2
Người đứng sau tôi, là Đàm Tẫn Dương.
Tên phản diện bệnh kiều của cuốn sách này, tâm địa độc ác, cố chấp điên cuồng.
Trong lòng Đàm Tẫn Dương có một ánh trăng sáng.
Sau khi anh ta mất trí nhớ, gặp được nữ chính giống ánh trăng sáng đến bảy phần, nữ chính mượn cớ này quyến rũ anh ta, hai người nảy sinh tình cảm rắc rối.
Sau đó, nữ chính làm hỏng thư tình của ánh trăng sáng, lại bị phát hiện là hàng giả.
Đàm Tẫn Dương điên cuồng trả thù nữ chính.
Cuối cùng nam nữ chính liên thủ, khiến anh ta nhà tan cửa nát, cuối cùng tự sát.
Hai tháng trước, tôi bị đưa đến thế giới này.
Nhiệm vụ là cứu rỗi anh ta.
Nhưng tôi là một kẻ nhát gan.
Cho đến nay vẫn chưa dám hành động.
Đàm Tẫn Dương đứng sau lưng tôi gỡ tờ giấy note trong tay tôi ra.
Tóc mái hơi rối, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đôi mắt phượng tiêu chuẩn, đẹp đến mức gần như yêu nghiệt.
Anh ta đưa tay vuốt tóc đuôi ngựa của tôi, ngón tay quấn vài vòng.
Nhẹ nhàng một cái.
Những đốt ngón tay xinh đẹp đã kéo đứt một sợi tóc của tôi.
Chả ai tốt mà lại đi giật tóc người khác khi gặp lần đầu tiên cả.
Quả nhiên anh ta không phải loại tốt lành gì.
"Viết cho tôi nhiều giấy như vậy, thầm mến tôi sao?"
Đàm Tẫn Dương rũ mắt xuống, nhìn tôi.
Hai tay chống lên mép bàn hơi hạ thấp.
Tôi bị ép phải ngửa ra sau.
Đàm Tẫn Dương đọc lại từng tờ giấy nhắn nhỏ mà tôi đã viết.
"Xin chào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Bạn học Đàm, xin đừng đánh nhau.”
"Đừng đến quán bar, uống ít rượu thôi, có thể thử sữa chua AD Canxi.”
"Đến tháng à? Tính khí sao lại tệ thế, uống nhiều nước nóng vào.”
"Đừng mặc quần màu xám, trông không đẹp.”
"Đi ngủ nhớ mặc áo, quá lộ liễu rồi, chói mắt.”
"Đánh bóng rổ đừng vén áo lên, cơ bụng 8 múi sẽ bị lạnh.”
"Chú ý nghỉ ngơi, tiết chế một chút."
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
……
Tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng rồi lại trắng bệch.
"Bạn học này, hình như cậu rất quan tâm đến tôi nhỉ?"
"Không, không có."
Tôi mím môi.
Nói không quan tâm là giả.
Một tháng tôi có thể theo dõi anh ta 30 ngày.
"Thích tôi đến thế sao? Vậy, hẹn hò nhé?"
Nghe nói anh ta thay bạn gái như thay áo.
Quả nhiên đúng vậy.
Anh ta thật sự không phải loại tốt lành gì.
Mặt tôi đỏ bừng.
Hệ thống đột nhiên phát ra tiếng nổ chói tai bên tai tôi.
[Bảo bối! Hai tháng rồi!! Hai người mới gặp nhau lần đầu?! Lần đầu gặp mặt, anh ta đã lẳng lơ như vậy?! Rốt cuộc cô đã cứu rỗi anh ta kiểu gì thế?!]
"Viết giấy note."
Hệ thống xem lại đoạn hồi tưởng.
Im lặng.
[Bảo bối, tát anh ta đi! Đánh anh ta đi! Nói kiểu này không có kết quả đâu!]
Tôi không dám.
Phản diện bệnh kiều sao tôi dám tát chứ?
Tôi đỏ mặt, đẩy n.g.ự.c anh ta.
Không đẩy ra được.
Đàm Tẫn Dương ung dung nhìn tôi chằm chằm.
Chân tôi mềm nhũn.
Cứ thế dựa vào tư thế anh ta ôm tôi, ngã xuống đất.
Ngã xuống dưới gầm bàn của anh ta.
Vào học.
Đàm Tẫn Dương nhìn chằm chằm vào sợi tóc trong tay.
Cười một cách kỳ quái.
Chân dài không duỗi ra được, anh ta dứt khoát đứng dậy.
"Đàm Tẫn Dương, giờ học rồi sao em không ngồi xuống, làm gì vậy?"
"Thưa cô, dưới bàn em có một con chuột nhỏ, em sợ dẫm phải đuôi nó."
Nếu có thể.
Hãy để tôi âm thầm bò đi đi mà.
3
Hệ thống mắng tôi suốt dọc đường.
[Thân phận giao cho cô là gia sư của Đàm Tẫn Dương, bảo bối, nên đánh thì đánh nên mắng thì mắng.]
"Tôi sợ."
[Cô hung dữ một chút thì c.h.ế.t à?! Cứ tát anh ta, tát c.h.ế.t thì tôi chịu cho.]
Tôi sợ anh ta c.h.ế.t sao?
Tôi sợ tôi c.h.ế.t đấy.
[Cô yên tâm, tôi sẽ hóa thân thành bố anh ta khuyên anh ta bớt nóng tính, dịu dàng một chút, sẽ không đánh cô đâu.]