Kế Mẫu Cải Mệnh Ký

Chương 6



 

 

hằng nguyễn

 

Còn chuyện đêm qua, ta xem như mình đã điếc.

 

Sự căng thẳng trong người chỉ thực sự tan biến khi ta bước vào phòng và cài chốt cửa lại.

 

Ta bắt đầu suy nghĩ, vì sao Ôn Nghiễn Thư lại gọi tên ta trong lúc cao trào như vậy.

 

Nghĩ kỹ lại, từ năm hắn mười tuổi, khi dẫn theo muội muội đến nương tựa ta, người mà hắn tiếp xúc nhiều nhất chỉ có ta và Ôn Nghiễn Thiều. Thời gian còn lại đều dành cho việc dùi mài kinh sử để chuẩn bị cho khoa cử.

 

Thời gian dài như vậy, có lẽ trong lòng hắn đã nảy sinh một sự phụ thuộc vào ta.

 

Thêm vào đó, hắn đang ở tuổi mới chớm hiểu chuyện tình cảm, nhất thời mất tự chủ cũng là chuyện dễ hiểu.

 

Càng nghĩ, ta càng cảm thấy lý do này hợp lý.

 

Vậy nên, có lẽ ta nên giữ khoảng cách với hắn một thời gian, có thể sẽ tốt hơn.

 

Ngoài ra, ta cũng cần nhắc nhở hắn nên kết giao với những cô nương đồng trang lứa.

 

Trong bữa sáng, ta vô thức dùng đũa khuấy nhẹ chén cháo, lòng thầm nghĩ cách để nói với huynh muội họ về ý định rời khỏi nhà một thời gian.

 

Không thể quá đột ngột và cứng nhắc, nếu không, sẽ khó che giấu được ánh mắt dò xét của họ.

 

Ta vắt óc suy nghĩ lý do, thì Ôn Nghiễn Thư đặt chén xuống và nhẹ nhàng gọi:

 

"Tiểu nương."

 

Tiếng gọi này thoáng chốc trùng khớp với tiếng thì thầm đêm qua, khiến ta bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, mặt không kìm được mà nóng bừng lên.

 

 

Nhìn thấy Ôn Nghiễn Thư khẽ nhíu mày, đôi mắt có chút nghi hoặc, ta sợ bị hắn nhìn thấu điều gì liền vội cúi đầu, giả vờ gắp thức ăn, cố gắng giữ giọng bình thường:

 

"Chuyện, chuyện gì thế?"

 

Một lúc lâu, hắn không đáp lời.

 

Ta không nhịn được, ngẩng đầu lên xem sắc mặt của hắn, nhưng bất chợt rơi vào đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của hắn.

 

Ánh nhìn dò xét thoáng qua trong mắt hắn khiến ta hít thở không thông, cảm giác như mình đã bị hắn nhìn thấu.

 

 

Nhưng ngay sau đó, ánh nhìn ấy biến mất, giống như ta chỉ nhìn nhầm mà thôi.

 

Ôn Nghiễn Thư khẽ mấp máy đôi môi mỏng:

 

"Đêm qua, có phải bị muỗi đốt không? Nhìn chỗ này xem, đã sưng lên rồi."

 

Hắn đưa ngón tay thon dài, chạm nhẹ vào môi dưới của ta, vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, giống như một người con hiếu thảo đang quan tâm đến mẫu thân của mình.

 

Ta chỉ biết ngồi ngẩn ngơ, mặc cho hắn hành động.

 

Cho đến khi đôi môi ta thật sự cảm nhận được hơi lạnh từ đầu ngón tay của hắn, ta giật mình, vội vàng lùi ra sau, nhanh ch.óng tránh khỏi sự tiếp xúc ấy.

 

Bàn tay của Ôn Nghiễn Thư dừng lại giữa không trung.

 

Ta vội vã chữa cháy:

 

"À? Vậy sao? Có lẽ vậy."

 

So với sự lúng túng của ta, Ôn Nghiễn Thư lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, càng khiến phản ứng của ta trở nên quá mức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn tự nhiên rút tay về.

 

"Vậy sao? Thế thì con muỗi này quả thật tham lam quá, mùa xuân chưa qua hết mà đã không thể chờ thêm nữa rồi."

 

Câu này tuy hắn nói với ta, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Ôn Nghiễn Thiều đối diện, từng chữ từng chữ rõ ràng:

 

"Thiều nhi, muội thấy có phải không?"

 

Ôn Nghiễn Thiều nghe hỏi, chậm rãi dùng khăn lau miệng, rồi đặt bát đũa đã dùng xuống bàn mới từ tốn đáp lời huynh trưởng:

 

"Lòng tham là bản tính của loài muỗi, sao có thể gọi là tham ăn được? Nếu trong phòng tiểu nương có hai con muỗi, tự nhiên con nào hành động sớm hơn sẽ no trước. Còn con muỗi chậm chân bị đói thì chỉ có thể tự trách bản thân."

 

 

Nói xong, nàng khẽ l.i.ế.m môi, nhướng mắt lên, nở nụ cười nửa như chế giễu nhìn Ôn Nghiễn Thư.

 

Hắn chỉ đáp lại bằng một tiếng cười nhạt.

 

"Muội đúng là đã lớn rồi."

 

Sau đó, hai người họ không nói thêm lời nào nữa, chỉ lặng lẽ nhìn nhau, như đang giao chiến bằng ánh mắt.

 

Ta nghe mà không hiểu gì cả.

 

Sao tự nhiên lại cãi nhau chỉ vì vài con muỗi?

 

Ta đành bất lực lên tiếng hòa giải:

 

"Thôi nào, chỉ là bị muỗi c.ắ.n một chút, có đáng để hai con tranh cãi không?

 

"Thư nhi, tay con lạnh quá, có muốn về phòng mặc thêm áo không?"

 

 

Còn chưa kịp để ai trả lời, thì Ôn Nghiễn Thiều đã cất giọng đầy vẻ khiêu khích:

 

 

"Huynh trưởng, tiểu nương bảo huynh về phòng đấy, còn không mau đi?"

 

 

Ôn Nghiễn Thư chỉ liếc nhẹ muội muội, rồi quay sang cúi người lễ độ với ta:

 

"Đa tạ tiểu nương quan tâm, nhưng con không lạnh."

 

Lần này, đến lượt Ôn Nghiễn Thiều hừ lạnh.

 

Càng hòa giải, ta càng cảm thấy tình hình trở nên căng thẳng hơn.

 

Cảm nhận bầu không khí ngày càng u ám, để tránh đẩy cuộc tranh cãi đi xa hơn, ta cẩn trọng đổi chủ đề:

 

"Ta định từ hôm nay sẽ lên Thanh Hư Quan."

 

Lời này vừa thốt ra thì có hiệu quả tức thì.

 

Huynh muội họ vừa đối đầu nhau lại tỏ ra vô cùng ăn ý, đồng loạt thốt lên:

 

"Gì cơ?"

 

Ta bị phản ứng của hai người họ làm cho giật mình.

 

"Ta nói là định lên Thanh Hư Quan... Có gì không đúng sao?"

 

Ôn Nghiễn Thư nhíu mày: