Kế Mẫu Cải Mệnh Ký

Chương 8



 

 

Giống như một con mồi mà hắn đã chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng sa vào chiếc lưới mà hắn tinh tế giăng sẵn.

 

Ta rùng mình.

 

Ta gần như chạy trốn lên xe ngựa.

 

Chỉ khi bóng dáng Ôn Nghiễn Thư trong bộ y phục màu trắng xanh dần thu nhỏ lại thành một chấm nhỏ trước cổng viện, ta mới yên lòng rụt đầu về.

 

Bên cạnh, Ôn Nghiễn Thiều bật cười khúc khích:

 

"Tiểu nương, người đang sợ huynh trưởng đuổi theo sao?"

 

Ta giả vờ như không nghe thấy, nhắm mắt lại làm bộ ngủ.

 

"Nếu vậy, ta sẽ không đi cùng người nữa đâu."

 

Lúc này, nàng mới chịu ngậm miệng lại.

 

Thực ra, ban đầu ta định đi một mình.

 

Nhưng trước khi khởi hành, Ôn Nghiễn Thiều với đôi mắt ướt đỏ như mắt thỏ tìm đến ta, nài nỉ rằng nếu không có ta bên cạnh, nàng chắc chắn sẽ gặp ác mộng.

 

Nhìn thấy ánh mắt đáng thương ấy, lòng ta mềm nhũn liền đồng ý cho nàng đi theo.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trước khi bước ra khỏi cổng viện, nàng còn đắc ý liếc nhìn Ôn Nghiễn Thư một cái, và không ngoài dự đoán, nhận lại một tiếng hừ lạnh của hắn.

 

 

Nhớ lại thái độ gần đây của hai huynh muội, ta quả thực không thể hiểu nổi.

 

 

"Huynh muội nhà khác càng lớn càng biết điều, càng đoàn kết yêu thương. Sao đến lượt nhà ta, càng lớn lại càng trẻ con, vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm mặt lạnh với nhau?

 

"Rốt cuộc là có chuyện lạ lùng gì mà khiến hai đứa này ngày nào cũng tranh cãi?"

 

Không biết có phải do xe ngựa lắc lư khiến đầu óc ta mơ màng hay không, mà ta đã vô thức nói ra suy nghĩ đó thành lời.

 

"Chuyện lạ lùng gì cơ? Tiểu nương đang tự khen mình đấy à?"

hằng nguyễn

 

Ôn Nghiễn Thiều khẽ nhướng mày, nụ cười đong đầy trong mắt.

 

Ta ngơ ngác chỉ vào mình.

 

"Hả? Ta sao?"

 

Ôn Nghiễn Thiều cười gật đầu.

 

"Nhưng các con đã lớn cả rồi, sao còn tranh giành tiểu nương như thế? Nhìn nhà thím Lưu bên cạnh xem, huynh muội họ từ khi muội muội lên bảy đã không còn tranh mẹ với nhau nữa, họ chỉ cãi nhau vì đồ ăn hay đồ chơi thôi.”

 

"Cùng là mẹ, cùng là huynh muội, lẽ nào giữa hai nhà có điểm khác biệt?"