Kẻ Ngốc Trong Mắt Người Lại Là Nơi Nàng Nương Tựa

Chương 2



“Ngài đường đường là Vương gia, ngày thường rốt cuộc tiêu xài xa xỉ đến mức nào mà có thể dùng sạch cả kho riêng như vậy?”

 

Thành vương thấy ta tức giận, còn kéo ta đi xem tận mắt.

 

Quả nhiên bên trong trống không.

 

“Bổn vương và Vương phi đều không biết quản sổ sách, bình thường càng không biết kinh doanh, cho nên… cho nên có hơi nghèo một chút. Nhưng nàng đừng sợ, Vương phi sẽ trợ cấp thêm cho chúng ta.”

 

Ta suýt nữa phỉ nhổ thẳng vào mặt hắn.

 

Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng ta vẫn không thể nhịn nổi.

 

“Ngài là một đại nam nhân, lại dùng của hồi môn của thê t.ử để trợ cấp chi tiêu trong nhà, còn dùng của hồi môn của thê t.ử làm lễ cho tiểu thiếp về nhà mẹ đẻ, ngài còn cần mặt mũi nữa hay không?”

 

Ta thật sự tức đến muốn c.h.ế.t.

 

Trên đời sao lại có người như vậy chứ?

 

Thấy ta nổi giận, hai người đều sững sờ, rồi cùng nhau lùi về sau, trốn sau một gốc cây, không dám bước ra.

 

Dáng vẻ ấy của bọn họ trông hệt như hai con thỏ nhỏ đang hoảng sợ.

 

Còn ta thì chẳng khác nào con sói xám đang nhe nanh.

 

Ta sai người chuẩn bị b.út mực giấy nghiên, bảo Thành vương viết giấy nợ.

 

“Ngài đã mượn của hồi môn của Vương phi, nếu đã nói sẽ trả thì không được nuốt lời. Viết giấy nợ đi.”

 

Ta về nhà mẹ đẻ, vốn dĩ nên là Thành vương chuẩn bị lễ vật.

 

Tờ giấy nợ này, đương nhiên phải do chính hắn viết.

 

Vương phi vội vàng xua tay nói không cần.

 

Ta trừng mắt nhìn nàng.

 

“Viết.”

 

Thành vương lập tức cúi đầu xoẹt xoẹt viết giấy nợ, còn ghi rõ ràng từng món đã mượn.

 

Tên này nhìn thì ngốc nghếch, nhưng chữ viết lại không tệ, trí nhớ cũng chẳng kém.

 

Xem ra cũng không phải hoàn toàn ngốc.

 

Ta bảo Vương phi cất kỹ giấy nợ, rồi mới dẫn Thành vương về nhà mẹ đẻ.

 

Đi đến cửa phủ, ta thấy Vương phi đứng đó vẫy tay với hai chúng ta.

 

Đôi mắt như thỏ con của nàng lập tức đỏ lên, trông đáng thương vô cùng.

 

Dáng vẻ thê t.h.ả.m ấy, cứ như thể ta sắp kéo Thành vương đi bán vậy.

 

Ta bất đắc dĩ thở dài, quay đầu lại vẫy tay với nàng.

 

“Lên đây đi.”

 

Nàng vui mừng nhảy lên xe, thật sự giống hệt một con thỏ nhỏ.

 

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhịn được mà bật cười.

 

Nghĩ cũng biết, chuyến về nhà mẹ đẻ lần này nhất định sẽ khiến người Triệu gia cả đời khó quên.

 

Ở Triệu gia, thứ muội tốt của ta, Triệu Uyển Nhu, vì muốn xem trò cười của ta nên đã đặc biệt chờ sẵn trước cửa.

 

“Ôi, tỷ tỷ về rồi à? Nghe nói Thành vương và Vương phi tình cảm sâu nặng, tỷ đã bò lên giường của người ta rồi gả vào phủ, chắc hẳn không được Vương phi yêu thích đâu nhỉ?”

 

Nàng ta ăn mặc lòe loẹt như một con công hoa, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ khiêu khích.

 

Khi ấy, nàng ta hạ t.h.u.ố.c ta, bày kế hại ta và Thành vương, vốn là muốn xem trò cười của ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đích nữ cao ngạo của Triệu gia lại chủ động bò lên giường người khác, còn phải làm tiểu thiếp cho một vị vương gia ngốc.

 

Mặt mũi của ta, xem như đã bị nàng ta ném xuống đất cho người đời giẫm đạp.

 

Ta mỉm cười nhìn nàng ta.

 

“Nhị muội vẫn thích lo chuyện bao đồng như vậy. Chi bằng trước tiên hãy nghĩ xem cái bụng của mình nên che giấu thế nào đi.”

 

Nàng ta bày mưu hại ta, một là để nhìn ta mất mặt, hai là để cướp đi hôn sự của ta.

 

Nàng ta và vị hôn phu cũ của ta, Liên Đình, đã âm thầm qua lại, còn có t.h.a.i với nhau.

 

Nhưng Liên Đình lại không chịu chủ động đến từ hôn, không muốn gánh tiếng bội bạc, nên mới có màn tính kế ấy.

 

Hai kẻ lòng lang dạ sói, nam thì cặn bã, nữ thì đê tiện, đúng là trời sinh một đôi.

 

Vậy thì ta chúc bọn họ trăm năm hòa hợp, đừng ra ngoài hại thêm người khác nữa.

 

Triệu Uyển Nhu lập tức làm ra vẻ tủi thân, như thể nàng ta bị ta bắt nạt thê t.h.ả.m lắm.

 

“Tỷ tỷ, muội muội chỉ quan tâm tỷ thôi, sao tỷ lại vu oan cho muội như vậy?”

 

Nàng ta khóc lóc đáng thương, lại là chiêu cũ đã dùng đến mòn.

 

Ta trợn trắng mắt.

 

Quả nhiên, trong sân, phụ thân ta Triệu Đức Xương, thứ đệ Triệu Chí An, cùng vị hôn phu cũ Liên Đình đều vội vàng chạy ra.

 

Thấy ta đứng một mình trước xe ngựa, bọn họ lập tức bắt đầu chỉ trích.

 

“Triệu Uyển Thanh, ngươi vẫn thích bắt nạt người khác như vậy.”

 

“Cứ tưởng ngươi gả đi rồi sẽ biết thu liễm tính tình, không ngờ ngươi vẫn ác độc như trước.”

 

“Uyển Nhu đừng khóc, chúng ta sẽ làm chủ cho nàng.”

 

Ta trợn trắng mắt, hoàn toàn không muốn để ý đến đám người trông chẳng có chút đầu óc này.

 

Chỉ cần Triệu Uyển Nhu khóc một cái, dù sao tất cả lỗi lầm trên đời này đều là của ta.

 

Có khi cả chuyện động đất cũng có thể bị đẩy lên đầu ta.

 

Màn kịch kiểu này, ta đã xem hơn mười năm rồi, sớm đã chán ngấy từ lâu.

 

Nhưng bọn họ không biết, hôm nay ta không đến đây một mình.

 

Trong xe ngựa truyền ra tiếng động khe khẽ.

 

“Bọn họ đang nói gì vậy? Uyển Thanh muội muội chỉ hỏi han một câu thôi, sao lại biến thành bắt nạt người khác rồi?”

 

“Ai biết được. Sớm đã nghe nói người Triệu gia thiên vị, Triệu đại nhân đầu óc hồ đồ, hóa ra đều là thật.”

 

“Ôi chao, ba người bọn họ chẳng lẽ cũng là đồ ngốc sao?”

 

“Ta thấy rất giống.”

 

Ba người sững sờ, nhìn hai vị tôn quý đang nắm tay nhau bước xuống từ xe ngựa.

 

Đó chính là Thành vương và Thành vương phi, hai kẻ ngốc trong lời đồn của kinh thành.

 

Bọn họ vậy mà lại bị hai kẻ ngốc nói thành đồ ngốc.

 

Dù sau lưng có chê cười Thành vương là kẻ ngốc thế nào, thân phận Vương gia của hắn vẫn còn đó.

 

Sau thoáng kinh ngạc, Triệu Đức Xương đương nhiên vội vàng quỳ xuống thỉnh an.

 

Ta đứng bên cạnh Thành vương, nhìn bốn người bọn họ đồng loạt quỳ xuống, chỉ cảm thấy cảnh này buồn cười vô cùng.