Toàn thân tôi lạnh toát, ném bó hoa xuống đất, những tiếng ồn ào xung quanh cũng dần nhỏ lại.
Tiểu Hoàng Mao tức giận vì bị bẽ mặt: "Mày nghĩ mày là cái thá gì? Giả vờ thanh cao à?"
Hắn bỏ đi, đám người xem náo nhiệt cũng tản ra.
Tôi dành dụm được một ít tiền ở nhà máy, rồi nghỉ việc và rời khỏi thành phố đó, đi đến thành phố Đàn, nơi mà ai ai cũng khao khát.
Cứ như một sự dẫn lối của số phận, tôi cảm thấy rằng nhất định sẽ có một nơi thuộc về mình ở đó.
Thành phố của tiền bạc và d.ụ.c vọng này tồn tại đủ loại người, tôi hòa vào giữa họ, như một con chuột.
Để hòa nhập tốt hơn, tôi học cách ăn mặc theo phong cách của những cô gái trẻ thời thượng trên phố.
Tài sản tốt nhất mà mẹ để lại cho tôi, chính là gương mặt này.
Đủ xinh đẹp, đủ kinh diễm, cho dù suy dinh dưỡng quá gầy gò, chỉ cần trang điểm một chút cũng có thể thu hút nhiều ánh nhìn.
Mười bảy tuổi, khi đang phát tờ rơi trên phố, một người săn tìm ngôi sao đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Ông ta nói có thể giúp tôi nổi tiếng, biến tôi thành ngôi sao lớn.
Đây là con đường tốt nhất của tôi vào lúc này, sau khi xác minh tính chân thật, tôi đã đi theo ông ta.
Tôi chỉ có trình độ học vấn cấp hai, là một cô gái làm công không có văn hóa.
Nhưng đồng tiền là một thứ rất lợi hại, công ty đã biến tôi thành một sinh viên ưu tú thanh lịch.
Sau một thời gian học tập, bộ phim đầu tiên tôi đóng nhờ sự vận hành của đồng tiền mà bỗng chốc trở nên nổi tiếng, một bước trở thành ngôi sao đang lên.
Người quản lý nói tôi có tài năng, sinh ra đã để làm diễn viên.
Tôi chỉ biết cơ hội phải nắm c.h.ặ.t, nên phải nỗ lực gấp ngàn lần vạn lần so với người khác.
Lượng fan của tôi tăng lên với tốc độ ch.óng mặt.
Danh tiếng, tiền bạc, địa vị.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cuộc đời tôi đã thay đổi long trời lở đất.
Cứ như thể cuối cùng tôi cũng thoát ra khỏi cái thân xác nghèo hèn đó, trở thành một con người hoàn toàn mới.
Tôi chuyển vào căn hộ cao cấp do công ty sắp xếp, trong nhà có người giúp việc, có tài xế, và tôi còn nuôi một chú ch.ó nhỏ.
Toàn bộ tiền cát-xê từ bộ phim đầu tiên, tôi đều rút ra và chất đầy cả căn phòng.
Tôi nằm giữa biển tiền, cười đến khản cả giọng, cười đến nước mắt làm ướt đẫm khuôn mặt.
Mẹ ơi nhìn xem, con đã kiếm được rất nhiều tiền, mẹ không cần phải mặc những chiếc váy hở hang, không cần bị đàn ông sờ đùi nữa, không cần phải làm những điều mẹ không thích.
Nhưng mẹ ơi, tại sao mẹ lại không đến thăm con?
Tôi lại một lần nữa tỉnh giấc từ trong mơ, nhưng vẫn không mơ thấy mẹ.
Một khi đã nếm được mùi vị của tiền bạc, tôi trở nên tham lam hơn, tôi muốn nhiều hơn nữa, muốn mãi mãi giàu có như thế này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi muốn trở thành diễn viên giỏi nhất, kiếm được nhiều tiền nhất.
Trên mạng có rất nhiều người yêu thích tôi. Tôi chưa bao giờ biết rằng sẽ có những người lạ lại yêu quý tôi một cách chân thành như vậy.
Họ làm đồ lưu niệm, viết truyện fan-fic, chụp cho tôi rất nhiều bức ảnh xinh đẹp, mỗi ngày đều điểm danh trong các chủ đề trên Weibo. Danh tiếng của tôi cũng ngày càng cao.
Lúc rảnh rỗi, tôi rất thích lướt xem những bình luận về mình trên mạng.
Cho đến một ngày, tôi thấy một tin đồn về tôi.
[Khương Đề giả mạo bằng cấp, giả mạo thân phận, nghi ngờ là sản phẩm của công ty đào tạo.]
Bài viết này lan truyền với tốc độ rất nhanh, nếu không xử lý, rất nhanh sau đó mọi người sẽ biết được bộ mặt thật của tôi.
Chuyện này không phải chưa từng xảy ra, nhưng những lần trước đều là tin đồn vô căn cứ, chỉ có lần này là thật.
Tôi rơi vào trạng thái sợ hãi và lo lắng tột độ.
Nếu tôi bị người khác khinh bỉ, nếu tôi mất đi tất cả những gì đang có, nếu tôi trở nên trắng tay, nếu tôi lại đi theo con đường của mẹ...
Tôi không muốn!
Tôi khóc và tìm đến người quản lý, hỏi anh ta tôi phải làm sao.
Anh ta điềm tĩnh an ủi tôi: "Không cần sợ, công ty sẽ giúp em xử lý tốt."
Tôi tin tưởng công ty một cách vô điều kiện, đối với tôi, công ty là pháo đài vững chắc của mình, và tôi cũng chỉ có thể tin vào công ty.
Bài viết đó nhanh ch.óng bị xóa, ngay khi tôi thở phào nhẹ nhõm, càng nhiều bài viết khác lại mọc lên như nấm sau mưa chỉ sau một đêm, xóa không xuể.
Dù có ngốc đến mấy tôi cũng hiểu, chắc chắn có kẻ đứng sau giở trò với tôi.
Họ muốn hạ gục tôi, để trải đường cho người khác.
Tôi căm hận đến mức méo mó cả tâm can kẻ đứng sau giật dây.
Người quản lý nói với tôi, một tay săn ảnh đã phanh phui chuyện này, không biết được chỉ đạo bởi ai, nhưng thế lực của người đó rất lớn, không thể đắc tội, chỉ có thể để tôi trốn một thời gian.
Tôi trốn làm sao được? Vừa mở điện thoại ra là những lời mắng c.h.ử.i và nguyền rủa ngập tràn.
Họ nói tôi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, nói tôi không xứng đáng nhận được tình yêu của họ.
Rất nhiều người từ fan chuyển sang anti, tôi không ngủ được suốt cả đêm.
Tôi không thể cứ thế mà bị bắt nạt, bị chèn ép, khoanh tay chịu ch ếc như thế này được, tôi cần có người giúp tôi.
Trời sáng, tôi gọi điện cho người quản lý.
"Cái buổi tiệc mà anh nói là khi nào? Giúp tôi chuẩn bị một chiếc váy thật gợi cảm."
3
Trong bữa tiệc của các nhà tư bản, những ngôi sao lộng lẫy cũng chỉ là món đồ chơi.
====================