Kết Cục Của Nữ Phụ Phản Diện

Chương 20



 

Cổ họng bị m áu chặn lại, tôi không thể nói được. Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, tôi vẫn vô cùng hối hận.

 

Khương Đề sẽ không bao giờ biết tôi yêu cô ấy.

 

Nếu cái ch ếc của tôi có thể khiến cô ấy vui hơn một chút, tôi sẵn lòng.

 

Bóng tối ập đến, tôi không chịu nhắm mắt, muốn nhìn cô ấy thêm một chút nữa.

 

Muốn ghi nhớ khuôn mặt cô ấy, ghi nhớ hơi thở của cô ấy, ghi nhớ thân nhiệt của cô ấy.

 

Nếu có thể làm lại. Nếu có thể làm lại.

 

Tôi hy vọng cô ấy sẽ không bao giờ gặp chúng tôi nữa, không bao giờ cứu rỗi kẻ tội đồ là tôi nữa.

 

Tôi hy vọng Khương Đề có thể tìm được hạnh phúc thật sự.

 

Ngoại truyện: Bùi Hu

 

Kết hôn với Lâm Nhiên chưa đầy nửa năm, cô ấy đã đề nghị ly hôn, cũng dứt khoát như cách cô ấy đã ra nước ngoài ngày xưa.

 

Cuộc ly hôn bắt đầu từ bức ảnh Khương Đề gửi cho Lâm Nhiên. Khương Đề đã kể hết mọi chuyện cho cô ấy.

 

Biết tôi từng tìm người thay thế, biết Khương Đề trở nên như vậy đều là do tôi, Lâm Nhiên cảm thấy vô cùng tức giận và thất vọng.

 

Cô ấy mắng tôi là đồ tồi, và kiên quyết ly hôn.

 

Tôi không có mặt mũi để níu kéo cô ấy, cái kết của cuộc hôn nhân này đến vội vã. Để bù đắp lỗi lầm của mình, tôi đã cho cô ấy phần lớn tài sản, thứ còn lại với tôi chỉ là sự mệt mỏi vô tận.

 

Hóa ra Khương Đề chưa bao giờ ngừng trả thù tôi, cô ấy đã để lại một cái hố lớn ở đây chờ tôi nhảy vào.

 

Tôi xoa trán cười khổ, có một ảo giác rằng đời này tôi sẽ mãi mãi vướng mắc với cô ấy.

 

Tôi nhớ lại lần gặp mặt cuối cùng, khoảnh khắc ôm nhau, dường như đã đưa tôi trở lại ngày đầu tiên chúng tôi ôm nhau.

 

Lúc đó, Khương Đề e thẹn, rụt rè, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ làm mặt cô ấy đỏ bừng.

 

Rõ ràng người can đảm đi tìm người b.a.o n.u.ô.i là cô ấy, nhưng cuối cùng người ngại ngùng vẫn là cô ấy.

 

Tình yêu của cô ấy luôn nồng nhiệt đến mức dù không nói ra, người ta vẫn có thể cảm nhận được.

 

Ngay cả khi cô ấy đ.â.m tôi một nhát, tôi cũng biết đó là vì yêu mà sinh hận.

 

Chỉ có tình yêu đến cực điểm bị phản bội mới sản sinh ra lòng hận thù muốn g iếc người.

 

Sau khi Lâm Nhiên rời đi, tôi ở trong căn nhà trống rỗng, đối diện với những bức tường và trần nhà lạnh lẽo.

 

Tôi đột nhiên nhớ ra, đã rất lâu rồi tôi không trở về căn nhà của tôi và Khương Đề.

 

Khương Đề sẽ mãi mãi chờ đợi tôi ở đó, chỉ cần tôi quay đầu lại là có thể thấy cô ấy.

 

Khi ở bên cô ấy, tôi không cần phải đối mặt với những phiền muộn trong công việc và cuộc sống, có thể chìm đắm trong thế giới do chính tôi tạo ra, yêu và quấn quýt bên "Lâm Nhiên" ảo ảnh.

 

Tỉnh lại từ hồi ức, tôi bỗng nhiên rất muốn đi gặp Khương Đề.

 

Sau lần chia tay trước, đã rất lâu rồi tôi không nghe tin tức gì về cô ấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có việc muốn làm, tôi vội vã ra khỏi nhà.

 

Đứng dưới nhà cô ấy, tôi lại thấy cảnh sát giăng dây phong tỏa, xung quanh đông nghịt người.

 

Cảnh sát nghiêm giọng giải tán đám đông, tôi hỏi người đàn ông bên cạnh: "Có chuyện gì vậy?"

 

Người đàn ông không ngần ngại chia sẻ chuyện buôn dưa: "Phòng 303 có một người phụ nữ tự thiêu bằng than trong nhà, nghe nói là trước đây đã g iếc người rồi phi tang xác, sợ ngồi tù nên tự sát để chạy tội. Cảnh sát đến tìm mới phát hiện cô ấy đã ch ếc, t.h.i t.h.ể đã phân hủy rồi."

 

303, là nơi Khương Đề ở.

 

Khoảnh khắc này, trong đầu tôi "oanh" một tiếng, chân tay lạnh buốt, mắt tối sầm, suýt nữa thì ngã xuống.

 

Tôi thở dốc, chen qua đám đông, nắm lấy cánh tay của một cảnh sát, gào lên khản cổ: "Ai ch ếc? Khương Đề ch ếc rồi? Cô ấy ch ếc như thế nào?"

 

Nước mắt làm nhòe tầm nhìn của tôi, tôi la hét như một kẻ điên, chưa bao giờ mất bình tĩnh đến thế.

 

Cảnh sát kéo tôi ra, vẻ mặt nghiêm túc hỏi tôi có quan hệ gì với người đã khuất Khương Đề.

 

Tôi há miệng, nhưng không nói nên lời, tất cả sự kiêu ngạo đều tắt ngấm.

 

Quan hệ gì với Khương Đề.

 

Không phải bạn trai bạn gái, chỉ là một mối quan hệ bao nuôi.

 

Nhưng tôi không thể nói ra, thậm chí còn cảm thấy xấu hổ. Xấu hổ vì tôi là một người t i t iện.

 

Tôi khóc lóc cầu xin họ cho tôi nhìn một chút, họ nói tôi đang cản trở công vụ.

 

Tôi bị đưa đến đồn cảnh sát để lấy lời khai, họ hỏi tôi có quan hệ gì với Khương Đề, hỏi tôi có biết Khương Đề có thù oán gì với nạn nhân không?

 

Người đi leo núi đã phát hiện ra bộ xương bốc mùi hôi thối, sau khi báo cảnh sát và so sánh DNA, xác định được danh tính người ch ếc.

 

Người ch ếc là Trần Tiến.

 

Tôi có biết chuyện Trần Tiến công khai những scandal của Khương Đề trên mạng không?

 

Tôi biết, nhưng tôi đã chọn phớt lờ.

 

Cũng giống như tôi biết cô ấy đang vội vã tìm một người b.a.o n.u.ô.i khác để vực dậy, nhưng lại ngầm dung túng cho những kẻ đó sỉ nhục cô ấy.

 

Lúc đó tôi nghĩ rằng, Khương Đề quá bướng bỉnh rồi, một người phụ nữ đ ộc á c như vậy nên bị trừng phạt.

 

Chỉ cần nếm trải bài học, cô ấy sẽ ngoan ngoãn hơn, sẽ biết sống an phận, sẽ không làm phiền đến cuộc sống của tôi và Lâm Nhiên nữa.

 

Nhưng lại quên mất, người đã tạo nên con người cô ấy như vậy chính là tôi.

 

Tôi cứ nghĩ mình sẽ được bình an vô sự, nhưng sự trả thù của Khương Đề chưa bao giờ dừng lại.

 

Khi rời khỏi đồn cảnh sát, trời nắng đẹp, không một gợn mây, thời gian vẫn trôi đi một cách đều đặn, mọi thứ vẫn bình thường như mọi ngày.

 

Nhưng tôi lại cảm thấy lạnh.

 

Lạnh hơn bao giờ hết.

 

 

====================