Nói Bùi Hu là người bao nuôi, nhưng anh ta luôn nuông chiều và tôn trọng tôi.
Tôi chuyển vào biệt thự của anh ta, và gần như ngày nào anh ta cũng đến thăm tôi.
Căn nhà lộng lẫy trở thành một chiếc l.ồ.ng, nhưng tôi lại rất thích cái l.ồ.ng này.
Vào mùa hè, tôi thích đi chân trần trên sàn nhà. Nhìn thấy anh ta đẩy cửa bước vào, tôi sẽ vui vẻ cười rồi lao đến ôm lấy anh.
Anh ta bế tôi lên, nắm lấy bàn chân lạnh cóng của tôi, giận dỗi nói: "Không mang giày sẽ bị cảm lạnh, đến lúc đau bụng kinh đừng có mà khóc nữa."
Tôi hừ một tiếng, hôn chụt lên má anh ta: "Anh sẽ chuẩn bị nước nóng và t.h.u.ố.c cho em mà, em chẳng lo đâu."
Anh ta chỉ cười cưng chiều và bất lực.
Sự dịu dàng của anh ta không chỉ có vậy.
Tôi chưa bao giờ thấy một người nào tốt như thế, anh ta chính là hiện thân của tất cả những gì tôi tưởng tượng về sự dịu dàng.
Anh ta sẽ đàn piano cho tôi nghe, sẽ đưa tôi đi cưỡi ngựa và ôm tôi trong lòng, sẽ đưa tôi đi du lịch, sẽ chuẩn bị những điều bất ngờ cho tôi, sẽ cùng tôi ngắm sao và uống rượu vào ban đêm, sẽ bế tôi về phòng sau khi tôi ngủ gật trên sofa.
"Mẹ ơi..." Tôi thều thào trong giấc mơ rồi bật khóc, anh ta ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng tôi để dỗ tôi ngủ.
Tôi lấy hết can đảm kể cho anh ta nghe về cái ch ếc của mẹ. Anh ta không hề tỏ ra ghét bỏ hay lạnh lùng như tôi tưởng tượng, dường như mọi người trong mắt anh ta đều bình đẳng.
Anh ta nói anh ta xót xa cho tôi, xót xa cho mẹ tôi. Anh ta nói bà ấy là một người phụ nữ vĩ đại.
Chưa từng có ai nói mẹ tôi vĩ đại, họ chỉ nói bà ấy là một con đĩ đòi tăng giá, là một kẻ t i t iện phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.
Đôi chân của đàn ông không tự mình bước vào, quần của họ cũng không tự rơi xuống, càng không tự mình leo lên giường.
Thế nhưng mọi lỗi lầm đều do mẹ tôi. Ai cũng nói bà ấy đã mang tội lỗi xuống địa ngục, xác bà ấy bị đốt đi một cách tùy tiện, cho đến giờ tôi cũng không biết bà ấy bị vứt ở đâu.
Từ đó về sau, Bùi Hu không bao giờ tặng hoa đỏ cho tôi nữa, anh ta biết tôi ghét m áu đỏ.
Anh ta ghi nhớ những điều tôi thích và không thích, nhớ rằng tôi không thích m áu đỏ.
Chỉ vì điều này, tôi đã bật khóc nức nở, trái tim băng giá hoàn toàn tan chảy, và đập mạnh mẽ dưới sự che chở của anh ta.
Tôi đã yêu người b.a.o n.u.ô.i mình.
Tôi biết mối quan hệ của chúng tôi là gì, nhưng chuyện tình cảm là thứ không thể kiểm soát được, giống như hắt hơi vậy.
Sau khi say rượu, chúng tôi quấn quýt trên chiếc giường mềm mại. Chúng tôi hôn nhau, ôm nhau, cởi bỏ mọi ràng buộc mà giải phóng bản năng.
Ở đây, tôi có thể thoải mái dựa dẫm vào anh ta.
Chúng tôi đắm chìm trong men tình. Trong khoảnh khắc thăng hoa, tôi ôm lấy cổ anh, thì thầm vào tai anh những lời tỏ tình.
"Bùi Hu, em yêu anh."
Anh ta sững lại.
Anh ta không đáp lại lời tỏ tình của tôi, chỉ trở nên mãnh liệt hơn, khiến tôi không thể nói thêm lời nào nữa.
Những lời mà anh ta không muốn nghe.
Khi cơn say tan, tôi cũng tỉnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời tỏ tình đêm qua chỉ là sự đơn phương dũng cảm, là ý nguyện của riêng tôi. Anh ta có thể cho tôi mọi thứ tôi muốn, ngoại trừ tình yêu.
Một khởi đầu không hề trong sáng, làm sao có thể đòi hỏi một kết cục viên mãn?
Con người không thể muốn tất cả, vì vậy chuyện đêm đó chúng tôi không ai nhắc lại, chỉ là số lần anh ta đến đây dần ít đi.
Tôi có chút sợ hãi, nhưng lại tự nhủ, anh ta sẽ không bỏ rơi tôi đâu. Anh ta cưng chiều tôi như vậy, sao có thể không cần tôi nữa?
Tôi quá phụ thuộc vào anh ta, phụ thuộc đến mức chỉ nghĩ đến một ngày anh ta rời đi, trái tim tôi đã đau đớn không thể thoát ra.
Một người chưa từng được đối xử dịu dàng như tôi, sau khi được ban phát chút ấm áp, sẽ rất khó để rời xa thứ cảm giác đó.
Nỗi bất hạnh của gia đình và sự thiếu thốn tình thương của cha từ khi còn nhỏ, khiến tôi càng khao khát tình yêu từ người khác giới.
Tôi biết mình đang làm gì.
Tôi đang tỉnh táo mà đắm chìm.
4
Ngày sinh nhật của tôi, tôi lấy hết can đảm gọi điện cho anh ta.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nhấc máy.
Nghe thấy giọng nói của anh, tôi không kìm được sự hồi hộp, hỏi anh ta: "Hôm nay là sinh nhật em, em đã nấu rất nhiều món anh thích ăn, khi nào anh đến ăn cùng em?"
Anh ta im lặng vài giây, giọng nói bình tĩnh không chút cảm xúc.
"Hôm nay có việc, không qua được, anh sẽ bảo trợ lý mang quà đến cho em."
Trước khi cúp máy, anh ta nói với tôi: "Chúc mừng sinh nhật."
Đây là lần đầu tiên anh ta không ở bên tôi vào ngày sinh nhật.
Cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy căn nhà không có Bùi Hu thật lạnh lẽo.
Rõ ràng là sinh nhật của mình, nhưng lại vì để lấy lòng anh ta mà làm một bàn đầy những món anh ta thích ăn.
Tôi ôm trán cười khổ, cảm thấy đau buồn cho hành động rẻ mạt của chính mình.
Tôi không động đũa vào món nào trên bàn hay cái bánh kem, ngồi trên sofa dùng tài khoản phụ lướt Weibo.
Và rồi tôi thấy Bùi Hu lên hot search.
Nói đúng hơn, người phụ nữ trong vòng tay anh ta đã lên hot search.
Anh ta ôm một người phụ nữ khác trong lòng, động tác dịu dàng và cẩn thận, như thể cô ấy là bảo vật đã mất mà tìm lại được, che chắn cho cô ấy khỏi ánh đèn flash ch.ói mắt.
Tiêu đề hot search:
Lâm Nhiên mạnh mẽ trở lại, bạn thanh mai trúc mã hộ tống.
Toàn thân tôi lạnh toát.
====================