Khanh Ngọa Xuân Đài

Chương 6



Nhưng hắn lại chợt nghĩ đến, vì Vân Nương mà hắn đã thẳng tay vung tiền như rác, giúp cha con Vân gia trả sạch khoản nợ c.ờ b.ạ.c lên tới hàng ngàn lượng bạc trắng.

 

Cố Thời Thanh khẽ đưa tay lên day day vùng thái dương, nỗi nghẹn uất khó chịu kia lại một lần nữa dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Tô Tri Vi sắp gả cho đại ca của hắn rồi... Thế mà hắn thậm chí còn chẳng thể nhìn ra sự miễn cưỡng hay đau khổ nào trên gương mặt nàng cả.

 

"Tô Tri Vi, nàng thật sự có thể buông bỏ một cách dễ dàng đến như vậy sao..." 

 

Cố Thời Thanh dùng lực bóp nát chiếc tượng gỗ nhỏ do chính tay hắn từng tỉ mẩn điêu khắc năm xưa.

 

Hầu phu nhân đùng đùng nổi giận bước vào phòng: "Đến nước này rồi mà con mới biết hối hận sao? Ta nghe nói nha đầu Tô gia kia đã quyết định dứt khoát đoạn tuyệt, vạch rõ ranh giới với con rồi đấy? Con xem con kìa... Con vốn là niềm kiêu hãnh của mẹ, là Thế t.ử gia của Hầu phủ, là niềm kỳ vọng lớn lao của cả nhà ngoại con, vậy mà tại sao con lại chịu gục ngã dưới tay một nữ t.ử nông gia hèn kém như vậy chứ?"

 

"Dẫu cho con có yêu thích nàng ta đến mức nào đi chăng nữa, thì sau này nạp nàng ta vào cửa làm thiếp thất là được rồi chứ sao!"

 

"Bây giờ thì hay rồi, con vừa đ.á.n.h mất mối thông gia hiển hách với Tô gia, lại vừa tạo cơ hội cho tên dã chủng kia nhặt được một món hời lớn!"

 

Trái tim Cố Thời Thanh bỗng chốc nhói lên một cơn đau dữ dội. Hắn vô cùng chán ghét cái cảm giác này. 

 

Rõ ràng kiếp trước hắn đối với Vân Nương là cầu mà không được, đối với Tô Tri Vi lại là chán ghét khinh rẫy vô cùng.

 

"Mẹ, con... con cũng không biết bản thân rốt cuộc là bị làm sao nữa, trong người con cảm thấy vô cùng bứt rứt, khó chịu."

 

Ánh mắt Hầu phu nhân bỗng trở nên sắc lạnh, bà trầm giọng hỏi: "Mẹ chỉ hỏi con đúng một câu thôi, nếu như vẫn còn cơ hội để có được Tô Tri Vi, con có nguyện ý hay không?"

 

Cố Thời Thanh đột ngột ngẩng phắt đầu lên: "Ý của mẹ là?"

 

Tô Tri Vi vốn dĩ phải là thê t.ử của hắn, hắn đương nhiên không muốn dâng giang sơn của mình cho kẻ khác. Nhưng còn Vân Nương, hắn cũng tuyệt đối không thể từ bỏ. 

 

Nỗi đau khổ vì yêu thầm, nhớ nhung da diết ở kiếp trước, hắn thật sự đã nếm trải quá đủ rồi. Huống hồ, nếu Vân Nương gả cho kẻ khác, nàng sẽ phải hồng nhan bạc mệnh, c.h.ế.t sớm.

 

Hầu phu nhân cười lạnh một tiếng, ghé sát tai hắn hạ thấp giọng bảo: "Ngày thành thân của con và tên dã chủng kia được định vào cùng một ngày. Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần dùng chút thủ đoạn nhỏ, khiến Tô Tri Vi bước nhầm chân vào phòng tân hôn của con, con và nàng ấy gạo nấu thành cơm, tên dã chủng kia dẫu có muốn cũng buộc phải c.ắ.n răng mà buông tay thôi."

 

Cố Thời Thanh e ngại: "Nhưng thế lực hiện tại của đại ca đã không còn giống như trước nữa rồi."

 

Hầu phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một tên thứ xuất hèn kém mà thôi, hắn dẫu có được hoàng thượng chống lưng đi chăng nữa thì cũng không thể mang danh bất hiếu bất đễ được. Sau khi mọi chuyện đã rồi, chúng ta lại tìm cho hắn một nữ nhi của vị quan viên nhỏ nào đó gả cho hắn là xong chuyện."

 

Cố Thời Thanh khẽ nhíu mày. 

 

Hắn thực chất vô cùng kiêng dè vị thứ huynh này của mình. 

 

Kiếp trước, vị thứ huynh này điên cuồng thành ma, chọc giận toàn bộ quần thần trong triều, hoàng đế mới ra tay tước đoạt toàn bộ quyền lực của hắn.

 

Đối với vị huynh trưởng này, Cố Thời Thanh một mặt thì vô cùng sợ hãi, nhưng mặt khác lại nghĩ một tên điên thì chẳng thể làm nên trò trống gì lớn lao.

 

Thế nhưng hắn đâu có hay biết, tên điên ấy nay đã tìm được người mà hắn muốn dùng cả đời để chở che, bảo vệ, hắn sẽ không bao giờ phát điên nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chẳng mấy chốc, tại một khu viện lạc khác trong Hầu phủ, ám vệ đã đem toàn bộ tin tức thám thính được quay về bẩm báo không sót một lời.

 

Cố Trì dùng một tay bẻ gãy đôi chiếc đũa bạc trong tay, gằn từng chữ: "Tìm... C.h.ế.t… Đã như vậy, thì vào ngày đại hôn, ta nhất định phải tặng cho nhị đệ một món đại lễ mới được!"

 

11

 

Đêm trước ngày đại hôn, Cố Trì đột nhiên lén lút đột nhập vào khuê phòng của ta lúc nửa đêm.

 

Mà khi ấy, ta lại đang lén lút lật xem cuốn "Bích họa phòng khuê" (tranh xuân cung) do mẹ tự tay đưa cho ta trước khi xuất giá.

 

Ta giật nảy mình kinh hãi, hai tay run lên bần bật, cuốn bích họa liền chuẩn xác lật mở ra ngay trang vẽ những tư thế táo bạo, nóng bỏng nhất. 

 

Ánh mắt của ta và Cố Trì đồng thời đổ dồn vào trang vẽ ấy.

 

Trong phòng ánh nến lung linh, ấm áp, nhiệt độ xung quanh bỗng chốc tăng lên vùn vụt.

 

Ta vội vàng vươn tay ra định che giấu đi, nhưng Cố Trì đã nhanh tay hơn một bước, đoạt lấy cuốn bích họa cầm trên tay. 

 

Hắn ra vẻ đạo mạo chăm chú nhìn thêm vài cái, rồi nghiêm túc đưa ra lời nhận xét: "Nữ t.ử trong tranh vẽ này dẫu có mười phần cũng chẳng bằng nàng nổi một phân. Nam nhân kia lại càng không thể sánh bằng ta được. Cuốn tranh này... Quá thiếu tính thẩm mỹ."

 

Dứt lời, hắn vô cùng nghiêm chỉnh đề nghị: "Nếu nàng muốn học hỏi, ta có thể đích thân dạy bảo cho nàng. Mấy thứ dạy trên sách vở này không tốt chút nào đâu."

 

Ta há hốc mồm kinh ngạc, chẳng biết nói gì thêm. Lần này, đến lượt ta ngượng ngùng đỏ chín người như một con tôm luộc.

 

"Huynh đừng nói nữa! Mau đi ra ngoài đi!"

 

Cố Trì thẳng tay vứt cuốn bích họa sang một bên, từng bước từng bước ép sát về phía ta: "Nhưng ngày đại hôn của hai chúng ta đã cận kề rồi, ta cần phải đảm bảo chắc chắn rằng trong lòng nàng đã hoàn toàn không còn hình bóng của kẻ khác nữa mới được. Nàng và nhị đệ có mối tình thanh mai trúc mã sâu đậm nhiều năm như vậy, thật sự có thể buông bỏ nhanh ch.óng đến như thế sao? Ta là tới để giúp đỡ nàng mà. Hơn nữa chính miệng nàng cũng đã nói là cần ta giúp đỡ còn gì."

 

Ta: "..."

 

Cố Trì một lần nữa dùng hành động thực tế để giúp đỡ ta. 

 

Chờ cho đến khi ngọn nến trong phòng đã cháy lụi mất một nửa, hắn mới dùng chất giọng khàn khàn nói: "Sau khi đại hôn, nàng sẽ hoàn toàn thuộc về một mình ta mà thôi."

 

Lúc nam nhân rời đi, hắn còn không quên lén lút cuỗm theo một chiếc yếm lót màu bích ngọc của ta.

 

Những dòng chữ kỳ lạ kia lại cuồn cuộn lướt qua trước mắt ta như vũ bão:

 

【Tại sao vừa rồi lại bị che khuất mất tiêu vậy hả?】

 

【Phản diện và nữ phụ rốt cuộc đã làm những chuyện mờ ám gì vậy chứ? Thật là khiến người ta tò mò c.h.ế.t đi được mà.】

 

【Đại phản diện từ nhỏ đã đáng thương như vậy, đúng là kiểu em bé có nhu cầu cao về tình cảm mà, liệu nữ phụ có chịu đựng nổi hắn không đây? Ta cũng muốn xin một chân vào diễn thử hai tập xem sao quá hà.】

 

Ta đại khái có thể hiểu được ý nghĩa của những dòng chữ kia. Nhờ có những dòng chữ từ trên trời rơi xuống này mà ta mới biết được rằng, nữ t.ử thì cũng có quyền được ham mê sắc đẹp một cách đường đường chính chính. 

 

Ta càng lúc càng yêu thích những dòng chữ này, cũng chẳng rõ phía sau những dòng chữ ấy là một nhóm những cô nương đáng yêu, hoạt bát đến nhường nào nữa.