Chương 6
“Ý nghĩa bức tranh này rất hay… chủ nhân ta nguyện ra giá một vạn lượng!”
Đám đông xôn xao.
Lão trụ trì ho nhẹ một tiếng, cười đến cong mắt, nhìn ta càng thêm từ bi:
“A di đà Phật.”
“Chỉ mong Lục thí chủ không bị vướng bận bởi lời người đời. Bọn trẻ ở thiện đường sẽ cảm tạ thiện tâm của thí chủ.”
Ta cũng chắp tay, cúi đầu đáp lễ.
Sau đó, Bùi Viêm lấy cớ rời đi để những người muốn đặt các bức thêu yên tâm đến nói chuyện với ta.
Đến khi xuống núi ta mới có cơ hội nói một câu cảm ơn với hắn.
…
Dưới ống tay áo rộng, hắn khẽ móc lấy ngón tay ta, cười nhẹ:
“A Thư… có phải nàng đã đ.á.n.h giá ta quá cao rồi không?”
Ta nghẹn lời.
Người cuối cùng mua bức tranh có lẽ không phải do hắn sắp xếp.
Nhưng rõ ràng hắn từng nói tai tiếng là thứ không có gì đáng sợ.
Vậy mà hắn lại hao tâm tổn trí chỉ để gột sạch tiếng xấu trên người ta.
Nhưng nếu trong địa ngục… chỉ còn lại một mình, thì hắn sau này còn ai có thể kéo hắn ra khỏi nữa?
“Dù ta đã phòng bị kỹ càng… nhưng vẫn có một góc trong lòng, lặng lẽ sụp đổ.”
…
Trong Phật lễ, danh tiếng khâu thi nương t.ử của ta rất nhanh bị một chuyện lớn khác lấn át.
Tân ngự sử Thẩm Tòng Ngọc được nhạc phụ nâng đỡ, trên triều có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Lý Thượng thư đâu chỉ quyền cao chức trọng.
Kế thất của ông ta lại là đích đường tỷ của Thành Vương phi.
Nếu nói là hoàng thân quốc thích cũng không quá.
Có lẽ vì có thế lực hậu thuẫn, cũng có lẽ vì mới vào quan trường chưa biết sợ nên Thẩm ngự sử liên tiếp dâng sớ kể tội Bùi Viêm.
Buộc tội hắn: chà đạp luật pháp, dùng hình tàn bạo, ép cung, lấy công báo tư thù …
Bùi đại nhân vốn đã nhiều kẻ thù trong triều.
Một hòn đá ném xuống lập tức làm dậy lên nghìn lớp sóng.
Dư luận sôi sục.
Hôm ấy, ta hẹn môi giới đi xem mặt bằng trên phố Từ Thủy.
Định sớm sắp sêp mở thêu phường.
Trời âm u, dường như sắp mưa.
Ta vừa định về, thì thấy xe ngựa của Bùi phủ dừng bên đường.
Bùi Viêm dựa bên xe, mắt khép hờ trông mệt mỏi đến cực điểm.
“Gầy rồi.”
Ta im lặng một lúc, mắt bỗng cay cay.
Hắn mở mắt.
Trong đôi mắt vốn tĩnh lặng ấy thoáng chốc lại dâng lên sức sống, linh động như xuân.
“Phủ Kinh Triệu hôm nay có một vở kịch.”
“A Thư… muốn đi xem không?”
Khi ta và Bùi Viêm đến nơi thì ngoài nha môn đã chật kín người.
Giữa công đường là một t.h.i t.h.ể nữ đã đông cứng, tỏa ra hơi lạnh, chỉ còn nhận ra đại khái hình dáng.
Lý Chân Nhi quỳ dưới đường, mặt trắng bệch, nhưng lưng vẫn thẳng tắp.
Kinh Triệu Doãn Từ đại nhân xoa trán:
“Nếu đã nhận t.h.i t.h.ể này là nha hoàn thân cận Lục Bình của ngươi, mà hung thủ cũng đã bị bắt thì Thẩm phu nhân cứ về lo hậu sự cho nàng đi.”
Lý Chân Nhi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay đến đỏ bừng, cố kìm nước mắt, dâng lên một viên nam châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng muốn tố cáo… ba tháng trước, lúc nàng ra ngoài đạp thanh, kế mẫu đã bỏ bạc thuê hung đồ ý muốn hủy hoại danh tiết và cướp đoạt hôn sự của nàng.
Nếu không có Lục Bình liều mình bảo vệ thì e rằng nàng đã c.h.ế.t từ lâu.
Viên trân châu tìm thấy trên t.h.i t.h.ể và đám hung đồ chính là vật chứng.
Đó là vật ngự ban trong cung, vốn là một đôi, được kế mẫu Lý phu nhân gắn lên khuyên tai.
Người khác có thể không nhận ra nhưng nàng tuyệt đối không thể nhầm.
“Xin đại nhân minh xét! Chỉ cần khám xét trong hộp trang điểm của mụ độc phụ kia, tất sẽ chứng minh lời dân nữ nói là thật!”
Khi Từ đại nhân đang lúng túng thì phía sau vang lên một giọng nói ôn hòa:
“Chân Nhi, lại phát bệnh rồi sao?”
Người đến phong độ như ngọc không ai khác ngoài Thẩm Tòng Ngọc.
Từ đại nhân như được cứu, liếc mắt với hắn rồi lập tức dịu giọng khuyên nhủ, chỉ mong hắn đưa phu nhân về nghỉ ngơi.
Lý Chân Nhi điên cuồng lắc đầu, níu c.h.ặ.t t.a.y áo phu quân.
Nghẹn ngào nhiều lần, cuối cùng mới bật ra được một câu:
“Chính nàng ta hại ta!”
Thẩm Tòng Ngọc thở dài:
“Chuyện nàng trước hôn nhân bị hủy danh tiết, ta không để tâm.”
“Nàng là thê t.ử của ta, ta tự sẽ kính trọng yêu thương. Chân Nhi hà tất phải tự dày vò bản thân như vậy?”
Đám đông xung quanh xôn xao ai mà không thở dài một câu: Thẩm thám hoa đúng là phu quân tốt khó tìm.
Dù cho hắn vừa mới bỏ thê t.ử cũ để lấy người khác.
Dù cho hắn trước mặt mọi người x.é to.ạc vết thương của thê t.ử mới lại còn giả vờ si tình.
Lý Chân Nhi nhìn đám người hùa theo đột nhiên bật cười khanh khách.
Nàng vén tay áo, x.é to.ạc vạt áo lộ ra những vết bầm tím chằng chịt.
Nàng vừa cười vừa khóc, vừa khóc vừa gào nước mắt rơi tán loạn.
“Phu quân tốt?”
“Đây chính là phu quân tốt nhất Đại Ngụy sao?!”
Thẩm Tòng Ngọc nhíu mày, cởi áo khoác, ôm lấy nàng nhưng liên tục bị đẩy ra.
Một người thì điên loạn như phát cuồng.
Một người thì ôn nhã, đầy vẻ thương yêu.
Căn bệnh điên không tồn tại lại bị đóng đinh thành thật.
Mà ai lại tin lời của một nữ nhân điên chứ.
Thẩm thám hoa là người đọc sách thánh hiền lời lẽ nhã nhặn công chính hắn sao có thể làm chuyện hèn hạ như vậy?
Biết đâu nàng vì tự trách mà tự hành hạ bản thân.
Bọn họ mặc kệ nàng.
Bịt miệng nàng, bóp nghẹt cổ họng nàng, không cho nàng nói thêm lời nào.
Một lần đ.á.n.h trống kêu oan, liều c.h.ế.t tố cáo vậy mà bị cáo còn chưa ra mặt thì tất cả đã biến thành một trò cười.
Đêm đó, sấm nổ ì ầm.
Sáng hôm sau, mưa lớn trút xuống.
Lý Chân Nhi c.h.ế.t.
Nàng nuốt vàng tự vẫn.
Trong tang lễ… Giám sát ty, vốn im lặng bấy lâu, đột ngột ra tay như sét đ.á.n.h mà bắt giam Lý Thượng thư, Lý phu nhân cùng Thẩm Tòng Ngọc.
Tội danh: g.i.ế.c người diệt khẩu.
Lý Chân Nhi trước công chúng đ.á.n.h trống kêu oan, tố cáo kế mẫu, việc này có vô số con mắt đã chứng kiến.
Vậy mà chỉ qua một đêm người đã hương tiêu ngọc vẫn.
Việc này sao có thể không đáng ngờ?
Kẻ đứng đầu kể tội Bùi Viêm giờ tự thân khó giữ.
Dẫn đến việc tranh cãi về hắn trên triều rất nhanh lắng xuống.
…