Đêm dần về khuya, trời hôm nay không một ánh sao.
Khi ánh đèn xe ngoài cửa sổ sát đất đồng loạt sáng lên, tôi vẫn đang ôm máy tính chỉnh sửa hợp đồng cho nghệ sĩ.
Tôi là Giám đốc điều hành quản lý nghệ sĩ của giải trí Tinh Tế, chính tay tôi đã nâng đỡ và làm nên tên tuổi cho vài ngôi sao lớn.
Nhật Nguyệt
Trong giới điện ảnh và truyền hình hiện nay, rất nhiều công ty giải trí thích ký hợp đồng với những ngôi sao lưu lượng đã có chút tiếng tăm từ các công ty đào tạo thần tượng.
Họ nói rằng, những người này vừa ký vào là có thể kéo theo chủ đề thảo luận, chỉ cần đẩy nhẹ một cái liền trở thành nhân tố tiềm năng được các nền tảng săn đón.
Nhưng tôi thì khác họ, tôi không thích những nghệ sĩ được sản xuất hàng loạt theo kiểu dây chuyền công nghiệp như vậy.
Tôi thích chọn những mầm non tốt theo đúng ý mình ở một góc quán cà phê, trong dòng người hối hả qua lại trên đường, hay trên các sân khấu kịch nói, kịch cổ truyền.
Nhóm trước chưa qua đào tạo bài bản, giống như ngọc thô chưa gọt giũa, tràn đầy linh khí và có tiềm năng vô hạn.
Nhóm sau đã có nền tảng vững chắc, chỉ cần rèn luyện thêm một chút là có thể trở thành lựa chọn sáng giá cho vai thứ chính trong các bộ phim truyền hình và điện ảnh.
Dù sao thì những tiểu hoa lưu lượng có chút tiếng tăm cũng chẳng ai muốn bị một ngôi sao tiềm năng không có kỹ năng diễn xuất lấn lướt về vị trí phiên vị.
Nghệ sĩ dưới trướng của tôi vừa có nhan sắc vừa có thực lực, các tiểu hoa đều rất thích hợp tác cùng.
Thế nhưng, người ký hợp đồng ngày hôm nay lại làm tôi khá đau đầu.
Cậu ta sở hữu vẻ ngoài nam tính bùng nổ, gương mặt không góc c.h.ế.t, thế nhưng hát nhảy đều tệ, lại chẳng có chút nền tảng diễn xuất nào, từng bị những người trong ngành trả hàng tới ba lần.
Tôi đang tập trung suy nghĩ về định hướng phát triển trong tương lai của cậu ta thì cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy mạnh ra đầy thô bạo.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông che khuất ánh sáng, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.
Tôi thở dài một tiếng, dừng công việc đang làm lại, quay đầu nhìn anh ta.
"Có chuyện gì sao?"
"Cơm tối của anh đâu? Em không nấu à?"
Trước đây, bất kể Cố Trạch có về muộn thế nào, tôi cũng sẽ tự tay vào bếp, kiên nhẫn nấu những món ăn hợp khẩu vị của anh ta.
Rồi ngồi đợi anh ta về cùng ăn.
Thói quen từ nhỏ của tôi là bữa tối nhất định phải đợi người nhà về ăn cùng, như vậy mới ấm áp, sum vầy.
Thời gian đầu, anh ta hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, nhưng dần dần về sau lại đ.â.m ra thiếu kiên nhẫn.
Hai tháng trước, sau khi Trần Lan trở về, anh ta hay về nhà muộn hơn. Nụ cười thoáng trên môi anh ta lập tức tắt ngấm khi nhìn thấy tôi đang ngủ gục trên bàn ăn.
"Một buổi tối gọi tới mấy cuộc điện thoại, Tô Chân Chân, anh không thể có chút giao tiếp xã hội nào à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh ta liếc nhìn mâm cơm đã nguội ngắt từ lâu, giọng điệu đầy bực dọc.
"Anh không về thì em không biết ăn trước sao?"
Tiếng đóng cửa mạnh đến mức muốn làm rách màng nhĩ của tôi.
Đêm đó, tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn lớp mỡ đông lại trên các món ăn trước mặt, lòng trống rỗng như rơi xuống vực sâu.
Nghĩ đến đây, tôi bình thản đáp lại: "Muộn thế này rồi, sinh nhật Trần Lan, anh không ăn cơm cùng cô ấy à?"
Anh ta có chút cảm giác có lỗi: "Ăn rồi thì cũng có thể ăn thêm chút nữa chứ, chẳng lẽ anh không nhắn tin cho em bảo tối nay anh về nhà sao?"
Anh ta lật giở điện thoại, rồi bỗng khựng lại.
Trong lịch sử trò chuyện của anh ta, dạo gần đây đều là một mình tôi độc thoại.
Tôi đã nhìn thấy tin nhắn đó, nhưng tôi không trả lời.
Những ngày trước, anh ta điện thoại không nghe, tin nhắn WeChat tôi gửi mười câu thì anh ta mới ban phát trả lời một câu.
Nên tôi không hỏi nữa.
Tôi chẳng buồn để ý đến nét mặt phức tạp của Cố Trạch, giọng nói không chút thăng trầm:
"Nếu chưa ăn thì bảo dì giúp việc nấu cho anh bát mì, ăn xong nhớ rửa bát đấy."
Tôi vươn vai một cái, mệt rồi, ngày mai còn một trận chiến ác liệt phải đ.á.n.h, hôm nay phải thức rất muộn.
Cố Trạch ngẩn người hồi lâu, nhìn chằm chằm vào mắt tôi như muốn dò xét.
"Em đang tức giận à?"
"Không có."
Anh ta cúi người ôm lấy tôi, mùi hương nồng đậm quen thuộc lập tức bao bọc lấy tôi, giọng nói mang theo chút nũng nịu.
"Chân Chân, anh muốn ăn mì hành dầu em nấu cơ, nấu cho anh một bát đi."
Trước đây tôi sợ nhất là bộ dạng này của anh ta, anh ta cứ đòi cái gì là tôi đều đồng ý cái đó.
Nhưng lần này, tôi gạt tay anh ta ra.
"A Trạch, em rất bận, để sau hãy nói được không?"
Người đàn ông lùi lại vài bước, ánh đèn hắt lên hàng lông mày cao của anh ta, đổ xuống vài vệt bóng tối.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu rồi cười nhạt một tiếng.
"Tùy em."