Khi Đôi Mắt Chẳng Còn Yêu Hận

Chương 10



Tôi bình thản nhìn người đàn ông trước mặt:

"Phải, anh không nghĩ đến chuyện bỏ rơi tôi, anh chỉ muốn biến tôi thành tình nhân bóng tối, và biến con tôi thành một đứa con hoang vô danh phận.”

"Cố Trạch, anh làm tôi cảm thấy ghê tởm, làm tôi thấy những gì mình bỏ ra suốt những năm qua chẳng khác nào một con ngốc.”

"Tôi rất hối hận vì đã yêu một người như anh. Anh đi đi, đừng bám lấy tôi nữa.

"Từ khoảnh khắc Trần Lan trở về, tôi và anh đã kết thúc rồi."

Đôi mắt Cố Trạch đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm: "Chân Chân, đối với Trần Lan anh chỉ là chăm sóc theo thói quen thôi."

Anh ta cuống cuồng giải thích: "Anh thừa nhận anh dùng cô ấy để chọc tức em, nhưng giữa anh và cô ấy hoàn toàn không có gì cả."

Tôi ngắt lời anh ta: "Không có gì cả sao?"

Ánh mắt anh ta bắt đầu đảo lộn, khóe miệng run rẩy.

"Không có, anh và cô ấy không có mối quan hệ gì hết."

Tôi bật cười lớn, ngay trước ánh mắt hoảng loạn của Cố Trạch, tôi ném ra vài bức ảnh.

Cố Trạch cúi đầu nhìn lướt qua, trên mặt lập tức tràn ngập sự tuyệt vọng.

Anh ta không ngờ tới, chỉ một lần mất kiểm soát, duy nhất một lần đó mà thôi.

Ngày hôm ấy, tôi kéo lê thân thể yếu ớt của mình đến sân bay, ngay trước lúc lên máy bay thì nhận được những bức ảnh này do chính Trần Lan gửi tới.

Giường chiếu hỗn độn, những vết cào đỏ hằn trên n.g.ự.c người đàn ông, tất cả đều phơi bày rõ màng nhện những gì đã diễn ra.

[Thể lực của A Trạch tốt thật đấy, bọn tôi làm từ ghế sofa đến nhà bếp, phòng tắm, rồi lại ra ngoài ban công làm thêm trận nữa.]

Bây giờ tôi thực sự chẳng muốn nhìn thấy anh ta thêm một giây nào nữa, chỉ thấy buồn nôn.

"Vẫn là câu nói đó, chúng ta hãy chia tay trong êm đẹp đi!"

Dứt lời, tôi không thèm đếm xỉa đến tiếng khóc lóc đau đớn của Cố Trạch ở phía sau, dứt khoát quay người bước qua cánh cửa.



Tô Chân Chân đi rồi, cô ấy thực sự không cần anh nữa.

Cố Trạch chưa từng cảm thấy cả người lạnh toát như lúc này.

Dù cho anh đã tìm kiếm điên cuồng khắp nơi trong nước, dù cho trên máy bay anh đã mường tượng ra hàng nghìn hàng vạn viễn cảnh, thì lúc này đây, anh mới cảm nhận được một cách rõ ràng và chân thực nhất rằng: Tô Chân Chân không còn yêu anh nữa rồi.

Đến khoảnh khắc này, anh mới dám nhìn thấu trái tim mình.

Thực ra anh ta đã hoảng loạn từ lâu rồi.

Kể từ khi anh ở bên Trần Lan và Tô Chân Chân không còn nhắn tin cho anh nữa; kể từ khi cô ấy ngày qua ngày chìm vào im lặng; kể từ khi cô ấy trơ mắt nhìn anh ở bên Trần Lan mà không chút gợn sóng; trái tim anh đã biết sợ hãi, sợ hãi cô ấy sẽ không cần anh nữa.

Nhưng vào lúc đó, rõ ràng mọi chuyện vẫn còn kịp, anh vẫn có thể quay đầu, anh vẫn có thể nhìn thấy sự giằng xé nơi đáy mắt cô ấy, cô ấy vẫn còn tình cảm với anh.

Thế nhưng anh lại quá tự cao tự đại, anh đinh ninh rằng Tô Chân Chân yêu anh sâu sắc, dù anh có làm mình làm mẩy ra sao thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ rời đi.

Trái tim của một người cứ thế bị đẩy ra xa hết lần này đến lần khác.

Đôi mắt đỏ ngầu của Cố Trạch bàng hoàng nhìn xung quanh, anh hoang mang, lạc lõng y như một chú ch.ó nhỏ lạc mất đường về nhà.

Khoảnh khắc này, Cố Trạch hận c.h.ế.t người đàn bà tên Trần Lan kia, và hận c.h.ế.t chính bản thân mình vì đã uống say vào đêm hôm đó.

Chính anh đã tự tay chặn đứng đường lui của mình.



Sau khi kết thúc năm năm du học, tôi mất thêm hai năm để quay một bộ phim điện ảnh vừa được giới chuyên môn đ.á.n.h giá cao vừa đạt doanh thu phòng vé khủng.

Bộ phim này được phát hành trên toàn cầu, trở thành cái tên gây sốt tại các liên hoan phim lớn.

Nó đã nâng đỡ thành công một Ảnh đế và một Ảnh hậu.

Vị Ảnh đế đó chính là người mới mà tôi định ký hợp đồng ngay trước khi rời đi năm xưa.

Lúc tôi chuẩn bị đi, cậu ta đã tìm đến tôi.

Cậu ta hoang mang hỏi tôi rằng cậu ta nên làm thế nào.

Tôi thực sự không nỡ nhìn thấy linh khí của cậu ta bị Trần Lan vùi lấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chị không chọn thay em, con đường của Trần Lan có lẽ phù hợp với em, vóc dáng cao ráo đẹp trai, nhận đóng một hai bộ phim thần tượng là lập tức trở thành nhân tố tiềm năng ngay, trong thời gian ngắn sẽ không thiếu lưu lượng và các hợp đồng thương mại.”

"Còn trên con đường chị vạch ra cho em, trong thời gian ngắn độ phủ sóng sẽ không nhiều, thương mại và lưu lượng tạm thời sẽ không có duyên với em. Nếu em thực sự muốn đi theo con đường diễn xuất thực lực, vậy thì hãy gọi vào số điện thoại này."

Tôi đã đưa số điện thoại cá nhân của mình cho cậu ta.

Nhật Nguyệt

Hai ngày sau, cậu ta gọi đến.

Tôi tiến cử cậu ta cho một đạo diễn mà tôi từng hợp tác ở trong nước trước đây.

"Cậu ấy không phải đạo diễn lớn có tiếng tăm, cũng vừa vào nghề không lâu giống em.”

"Nhưng chị từng xem cậu ấy làm việc trên phim trường, rất biết cách dẫn dắt diễn viên, kịch bản chắc chắn, khắc họa nhân vật sâu sắc.”

"Cậu ấy đồng ý cho em một vai nam thứ."

Cậu ta không một chút do dự nhận lời ngay.

Một năm sau, tác phẩm của vị đạo diễn đó thành công vang dội, đạt được thành tựu chưa từng có.

Vai diễn của cậu ta, tuy rằng đất diễn rất ít, nhưng sự xuất hiện đầy xuất thần của cậu ta lại khiến khán giả kinh ngạc, lưu luyến mãi không quên.

Một khi đã có vai diễn khiến người ta nhớ mặt đặt tên, tự khắc sẽ có rất nhiều kịch bản tìm đến cửa.

"Tạm thời đừng nhận vai nam chính phiên một vội, A Thanh, diễn xuất của em hiện tại chưa đủ sức gánh vác một tác phẩm phiên một đâu, đất diễn quá nhiều sẽ làm lộ ra những điểm yếu của em."

Nghe tiếng cậu thiếu niên đầy vẻ không phục ở đầu dây bên kia, tôi bật cười: "Nếu không phục, em cứ nhận một bộ phim phiên một có kinh phí đầu tư nhỏ để thử nước trước đi, A Thanh, tuyệt đối đừng nhận phim thương mại b.o.m tấn, bằng không em sẽ trở thành tâm điểm hứng gạch đá của dư luận đấy."

Giới điện ảnh và truyền hình chính là tàn khốc như vậy, một bộ phim b.o.m tấn bị thất bại có thể khiến một diễn viên hoàn toàn mất đi cơ hội đổi đời.

Sau khi nếm trải thử thách, cậu ta ngoan ngoãn quay về nhận phim theo sự sắp xếp của tôi.

Khoảng thời gian rảnh rỗi giữa các đoàn phim, cậu ta đều theo học các thầy dạy kịch nói và kịch cổ truyền mà tôi sắp xếp để luyện tập thêm.

Sau đó, nhờ vị đạo diễn hợp tác đầu tiên nhớ tình xưa, lại thích dùng người quen, hai năm sau cậu ta được chọn đóng nam chính trong bộ phim mới của người đó, doanh thu phòng vé bùng nổ vượt bậc.

Cho đến ngày hôm nay, nhìn người đàn ông rạng rỡ niềm vui trong buổi tiệc mừng công, tôi thầm cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Chịu được cô đơn, tâm tính kiên định, vừa có linh khí lại vừa có tiềm năng, cậu ta không thành công thì ai thành công cơ chứ.

Tối nay vui vẻ nên tôi uống có chút quá chén, lúc đang tựa vào bức tường bên ngoài nhà vệ sinh thì đột nhiên bị một vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy.

Chẳng cần nói cũng biết, Cố Trạch lại đeo bám theo tới đây rồi.

Trong vòng năm năm qua, số lần anh ta bay đi bay về giữa hai nơi nhiều không đếm xuể, vé máy bay tích lại thành một xấp dày cộm.

Tôi hoàn toàn dửng dưng, nhưng anh ta vẫn không chịu c.h.ế.t tâm.

Trần Lan đã bị anh ta đuổi khỏi công ty từ lâu, vừa khéo lúc đó chuỗi vốn của tập đoàn Trần thị gặp trục trặc, anh ta chẳng những không thèm giúp đỡ mà còn nhẫn tâm bỏ đá xuống giếng, nhảy vào phân chia một chén canh lợi nhuận.

Thế nhưng điều anh ta không ngờ tới là Trần thị lại kéo theo cả giải trí Tinh Tế do một tay anh ta sáng lập xuống nước cùng.

Cuối cùng Tinh Tế phá sản, anh ta lại quay về làm gã công t.ử phú nhị đại vô tích sự như ngày nào.

Nhưng dù có phá sản đi chăng nữa thì anh ta vẫn còn Cố gia để dựa dẫm, đúng là số hưởng.

Tôi đẩy anh ta ra, chỉ chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón tay mình.

"Đừng tìm tôi nữa, Cố Trạch, tôi kết hôn rồi."

"Kết hôn thì đã sao, anh đợi được."

Sắc mặt anh ta vô cùng khó coi.

Tôi tức giận đến mức bật cười, chẳng buồn để ý đến anh ta nữa, quay người bước đi.

Cố Trạch đã ngà ngà say, anh ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng của Tô Chân Chân.

Miệng thì nói những lời cứng rắn đầy kiêu ngạo, nhưng trong lòng anh lại là một khoảng trống rỗng, hoang vắng.

Anh tỉnh táo nhận ra rằng, trong đôi mắt cô ấy nhìn anh giờ đây không còn yêu, cũng chẳng còn hận.

Dù là năm năm trước, vào những ngày Tô Chân Chân đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn có thể nhìn thấy sự lưu luyến nơi đáy mắt cô ấy.

Nhưng bảo anh cứ thế buông tay thì anh không cam lòng, trước đây họ rõ ràng đã từng yêu nhau sâu đậm đến thế, thậm chí còn từng có một đứa con với nhau cơ mà.

Thế nhưng tất cả mọi chuyện đều đã bị chính anh hủy hoại sạch sẽ rồi.

Cứ tiếp tục dây dưa như thế này cả đời đi, dù sao thì như vậy vẫn tốt hơn là phải đối mặt với nỗi trống trải, cào xé trong lòng.

(Toàn văn hoàn)