1.
Năm tôi tám tuổi, những trận mưa lớn xối xả nhiều ngày liền đã nhấn chìm con đường từ làng lên trấn.
Em trai lên cơn sốt cao, thế là bố mẹ bắt tôi đeo gùi, vào núi hái t.h.u.ố.c.
Một con rắn đen nhỏ đầy mình thương tích đang cuộn mình co ro trong bụi cỏ.
Nước mưa ngâm cho những vết thương bợt bạt cả đi, ch.óp đuôi của nó còn bị tróc mất một mảng vảy.
Đôi mắt đen láy như hạt đậu trông đáng yêu vô cùng, chỉ là thần sắc ủ rũ, cứ ngây ngốc nhìn tôi.
Trông có vẻ rất hiểu nhân tính.
Thế là tôi tiện tay cầm cành cây khều nó vào nơi không bị mưa hắt tới, rắc cho nó chút t.h.u.ố.c bột trắng.
Ngay đêm hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ.
Giữa biển hoa nở rộ khắp núi đồi, có một thiếu niên thanh tú xinh đẹp đang đứng đó, dưới khóe mắt còn điểm một nốt ruồi lệ.
Cậu ấy đang lẳng lặng ngắm nhìn tôi.
Một chiếc đuôi màu đen âm thầm vươn ra từ phía sau, trên ch.óp đuôi khuyết mất một mảng vảy.
Chiếc đuôi ấy chầm chậm dò dẫm tiến về phía tôi, sau đó, đưa một bông hoa nhỏ bé đáng yêu đang đung đưa trước gió đến trước mặt tôi.
Tôi ngạc nhiên nhận lấy, vô tình chạm phải những lớp vảy mềm mại lạnh ngắt.
Chiếc đuôi dường như biết xấu hổ, đột ngột rụt ngoắt lại ra sau lưng chủ nhân.
Vành tai của thiếu niên ửng hồng nhàn nhạt, cậu ấy mỉm cười với tôi, lắp bắp hỏi: "Ta thích nàng, xin hỏi... chúng ta có thể thành thân được không?"
Tôi nhíu mày.
"Mới gặp lần đầu mà đã kết hôn, không hay cho lắm đâu."
Mặt cậu ấy thoắt cái đỏ bừng, trong hốc mắt rơm rớm nước.
"Ta có thể bảo vệ nàng, giúp nàng làm bất cứ chuyện gì, còn có thể chia cho nàng một nửa tuổi thọ của ta."
Mau nước mắt thế này, hèn gì dưới khóe mắt lại mọc nốt ruồi lệ.
Tôi lắc đầu, quay lưng định rời đi.
Cậu ấy cuống lên, "Bùm" một tiếng biến thành một con rắn nhỏ đen trũi nhưng lại lấp lánh ngũ sắc.
"Nàng đã cứu ta, ta chỉ muốn được ở bên cạnh nàng."
Dứt lời liền nhè từng thỏi vàng từ trong miệng ra.
Những thỏi vàng lấp lánh ch.ói lóa, chẳng mấy chốc đã chất cao thành núi nhỏ.
Cậu ấy quấn lấy cổ tay tôi, áp đầu vào lòng bàn tay tôi mà cọ cọ khe khẽ.
"Tất cả những gì của ta đều là của nàng."
Tôi cười hì hì vỗ vỗ lên người cậu ấy, sau đó ngồi xổm xuống vơ vét vàng tưng bừng.
"Ây da, hôn sự này đằng ấy muốn tổ chức thế nào đây?"
Rắn đen không có phản ứng gì.
Cậu ấy kích động đến mức toàn thân ửng hồng, vui sướng xỉu ngang luôn.
2.
Vốn dĩ cứ tưởng chỉ là một giấc mộng.
Ai ngờ lúc tỉnh dậy, trước mắt tôi thực sự xuất hiện một đống vàng.
Biết nhả ra vàng không chỉ có thiềm thừ, mà còn có thể là rắn đen nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cấu mạnh vào người mình một cái —— không phải là mơ, liền hớn hở bê đống vàng đem cho bố xem, ai ngờ lại đổi lấy một cái tát nảy lửa.
"Cho mày cái tội không học thói tốt! Con ranh con tay chân không sạch sẽ, không biết đi ăn trộm từ đâu về!"
Tôi định lên tiếng giải thích, lại ăn thêm một cái tát nữa, đ.á.n.h cho tôi xây xẩm mặt mày, trong miệng ngập ngụa mùi m.á.u tanh.
Mẹ tôi giành lấy thỏi vàng cho vào miệng c.ắ.n thử, mừng rỡ quá đỗi vội vàng nhét tịt vào túi áo.
"Phán Nhi à, dù sao cũng là thứ không rõ nguồn gốc, để mẹ giữ hộ cho mày trước đã."
Nửa đêm tôi đau đến không ngủ được, mò mẫm ra ngoài sân, liền nghe thấy bà ấy và bố tôi đang bàn bạc trong buồng.
"Ban ngày ông không nên đ.á.n.h con Phán."
Tôi áp sát mặt vào cửa, ánh đèn vàng vọt hắt ra qua khe hở, mang theo chút hơi ấm.
"Phải dụ nó lần sau trộm nhiều thêm chút nữa, nhỡ có người tìm đến tận cửa thì mình cứ chối bay chối biến, đ.á.n.h nó c.h.ế.t thôi, sợ xảy ra án mạng chắc khổ chủ cũng đành bỏ qua."
"Đống vàng tích cóp được cất xong cái nhà, cũng đủ cho thằng Diệu Tổ nhà mình cưới vợ rồi."
Đôi mắt trống rỗng tê dại vụt tắt tia sáng cuối cùng.
Nước mắt chảy ròng ròng xuống khóe môi, tôi nếm thử.
Là vị đắng ngắt.
Con rắn đen kia dường như chỉ là một giấc mộng của tôi.
Tỉnh mộng rồi, chẳng một ai tin đó là sự thật.
Bố mẹ dùng số vàng đó cất nhà mới, dắt em trai dọn vào ở.
Ngôi nhà ấy chẳng hề có căn phòng nào dành cho tôi.
Bọn họ cho tôi quyền lựa chọn, hoặc là ở lại ngôi nhà cũ nát, hoặc là chui vào chuồng lợn của nhà mới.
Thế là tôi đành lủi thủi sống một mình trong căn nhà cũ.
3.
Chỉ là không ngờ được rằng, sau khi tôi trưởng thành, con rắn đen ấy vậy mà lại tìm đến tận cửa.
Chàng thẹn thùng ngượng nghịu gõ cửa nhà tôi, bảo rằng đến để thành thân với tôi.
Tôi ngắm nhìn khuôn mặt vô cùng thanh tú của chàng, giống hệt người trong giấc mộng thuở bé.
Nghĩ đến chuyện phải kết hôn với một con rắn, trong lòng tôi chợt thấy hơi chột dạ.
Chàng lập tức rũ đầu xuống đầy tủi thân, sắp sửa rơi hạt châu nhỏ rớm nước mắt.
"Hạ Đồng, nàng đã hứa sẽ thành thân với ta cơ mà."
Bàn tay chàng vờ như lơ đãng lướt qua túi quần, kẽ tay tức thì rơi lạch cạch ra mấy thỏi vàng lớn.
Tôi vô cùng nhiệt tình đóng ập cửa lại, nắm lấy tay chàng lôi tuột vào trong nhà.
"Được được được, cưới cưới cưới, nhất định phải cưới chứ!"
Con rắn đen hớn hở tựa đầu lên vai tôi, chiếc đuôi chui ra quấn lấy eo tôi.
Thế là tôi cứ thế giữ chàng ở lại trong nhà, ù ù cạc cạc bắt đầu cuộc sống sống chung với một con rắn đen.
Thuở ban đầu, tôi vẫn còn đôi chút cảnh giác với Yến Tuy.
Nhưng ở lâu ngày, Yến Tuy cứ như cô tiên ốc vậy, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau lưng tôi, bám dính lấy tôi ngọt ngào gọi "vợ ơi".
Lắm lúc tôi bảo chàng đừng gọi như thế nữa, chàng liền bày ra vẻ bị ức h.i.ế.p đến sắp khóc nhè, đáng thương nhìn tôi.
====================