Buổi tiệc rượu ngày hôm nay vốn dĩ không hề liên quan gì đến tôi. Triệu Hãn Thư gọi điện thoại tới, nhất quyết bắt tôi phải đi. Đến nơi rồi tôi mới biết, là Hà Yến Nhiễm muốn tôi có mặt.
Khi tôi bước vào phòng bao, cô ta đang cùng Triệu Hãn Thư chơi trò chơi. Cái gọi là trò chơi ấy chính là hai người cùng ăn chung một que tăm cay, ăn đến cuối cùng thì chạm môi vào nhau.
Hiện trường lập tức vang lên một trận cười đùa ầm ĩ.
“Hôn rồi nhé, Triệu tổng, anh phải chịu trách nhiệm với Yến Nhiễm của chúng tôi đấy.”
“Trai tài gái sắc, tôi cũng bắt đầu muốn chèo thuyền hai người rồi đó.”
Những người có mặt ở đây đều là bạn bè của Hà Yến Nhiễm, bọn họ chỉ nói những lời mà cô ta thích nghe. Mọi người nhao nhao một hồi mới chú ý đến tôi đang đứng sững ở cửa.