Khi "Lão Quỷ" Trong Sách Đến Gõ Cửa

Chương 10



Tôi bật cười, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy anh rồi dùng lực hôn mạnh lên, "Lại đây, làm một nháy trước đã."

Văn Từ Cố: "..." Chuyện xảy ra hơi đột ngột làm anh trong nhất thời không biết nên vui mừng hay bất lực nữa.

Nhưng tính tôi đã nói là làm, lập tức vồ tới cởi phăng quần áo của anh ra. Đến khi bị anh đè ngửa ra bên dưới, lại nhìn thấy ánh mắt lộ vẻ yếu thế đầy khẩn khoản của anh, tôi đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng quyết định nhường anh làm thế chủ động vậy.

Chân tôi đạp đạp vào người anh thúc giục: "Nhanh lên chút đi, ông đây mà không sướng là phải đổi lại em làm đấy nhé."

Có lẽ câu nói này mang tính sát thương quá lớn đối với Văn Từ Cố, lúc đầu anh ra sức nhẫn nhịn ghê lắm. Nhưng sự nhẫn nhịn ấy quả thực có hiệu quả, nó đã đặt nền móng vững chắc cho thắng lợi vẻ vang của anh sau đó.

Hai kẻ hoàn toàn mù tịt kinh nghiệm giường chiếu, vậy mà cứ thế lăn lộn một trận vừa đau đớn lại vừa sướng điên người.

Đến lúc nằm dài trên giường chép miệng dư vị, trong đầu tôi thầm nghĩ: Sau này cứ để anh ấy làm cho rồi. Cái việc lao lực này xem ra thiếu gia đây gánh không nổi, cứ nằm hưởng thụ cho an nhàn.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ngày tôi rời đi, tôi ngồi chễm chệ trên bàn làm việc, trương mắt nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh và những ngón tay thon dài đang gõ dấu "." xuống bàn phím. Khi anh đưa tay ra muốn níu giữ tôi, tôi đã hóa thành một luồng sáng dịu mắt rồi tan biến vào không trung.

Văn Từ Cố vốn không phải là người quá đa sầu đa cảm, ngược lại anh cực kỳ lý trí. Thế nhưng vào khoảnh khắc ấy, anh đã không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào. Trong mắt ngập tràn màn sương nước, nhưng đến cuối cùng vẫn không để giọt lệ nào rơi xuống.

Một năm bốn mùa, Xuân Hạ Thu Đông. Tám năm, mười năm, đó là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Nhưng tôi không nhẫn tâm bắt anh phải chờ lâu đến thế.

[Ngoại truyện - Góc nhìn của Văn Từ Cố]

Dạo gần đây nhà cửa cứ như có ma ám, âm khí nặng nề, thi thoảng bên cạnh tôi lại có một luồng gió lạnh buốt quét qua. Ban đầu tôi cũng không mấy để tâm, cứ ngỡ do mình quá nhập tâm vào việc viết lách. Thế nhưng những chuyện quái dị xảy ra ngày một nhiều, cho dù tôi không sợ hãi thì thỉnh thoảng vẫn bị cái lạnh đột ngột làm cho run bần bật.

Mãi cho đến ngày hôm đó khi xuống lầu phơi nắng, bắt gặp trên lưng mình đang cõng một cậu thanh niên tóc ngắn, tôi đương nhiên đã giật thót mình. Thế nhưng vừa nghe đối phương mở miệng, chẳng hiểu sao tôi lại thấy buồn cười.

Ánh Mặt Trời gay gắt, thời tiết nóng nực như vậy thì có gì đáng sợ chứ? Vậy mà cậu ấy lại hỏi tôi: "Sợ chưa hả? Nhát c.h.ế.t đi được, ha ha ha ha..."

Điệu cười hống hách vô cùng.

Hóa ra cái tên suốt ngày quấy phá trong nhà mình chính là cậu ấy sao? Người qua đường hoàn toàn không nhìn thấy cậu ấy. Chẳng lẽ thực sự là ma quỷ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mãi cho đến khi cậu ta dõng dạc nói ra tên tuổi của mình, đầu óc tôi bỗng trống rỗng mất một giây. Không ngờ cậu ấy lại chính là nhân vật nam chính hệ quỷ quái trong cuốn tiểu thuyết nam tần mà tôi vừa mới viết xong chương cuối.

Để có thể nhìn thấy cậu ấy, tôi đã cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh và đặt b.út viết chương ngoại truyện đầu tiên — 《Kinh Mộng》.

Quả nhiên, tôi thực sự đã nhìn thấy được cậu ấy. Nhưng tôi cũng chẳng thèm đóng kịch giả vờ quá một đêm, cái cậu này nghịch ngợm quá mức, lại chẳng biết thế nào là thu liễm lại. Để đôi bên có thể chung sống hòa bình, tôi đành phải thẳng thắn lật bài ngửa với cậu ấy.

Cứ như thế, chúng tôi đã sống chung với nhau vài tháng trời.

Cậu ấy đấy à! Rõ ràng là một nhân vật bước ra từ ngòi b.út của tôi, thế nhưng lại thoát ly hoàn toàn khỏi những con chữ, thoát ly khỏi những lời văn mà tôi không cách nào diễn tả trọn vẹn, thoát ly khỏi sự sống động vượt qua mọi trí tưởng tượng của con người, thoát ly khỏi cái khung định sẵn và nằm ngoài toàn bộ thiết lập ban đầu của tôi.

Cậu ấy đã trở thành một con người bằng xương bằng thịt, có hỷ nộ ái ố mà ngay cả tôi lẫn độc giả đều chưa từng thấu hiểu hết. Cậu ấy không hoàn hảo đến mức mười phân vẹn mười, nhưng lại là sự hoàn hảo đến tột cùng trong mắt tôi.



Úc Hoành, em ấy tên là Úc Hoành, một chàng trai kiêu ngạo ngông cuồng sở hữu một nhân cách hoàn toàn độc lập.

Đáng tiếc là cơ thể em ấy ngày một suy nhược, thực sự không thể lưu lại Thế giới này quá lâu. Tôi muốn giữ em ấy lại bằng mọi giá, bất kể là dùng phương thức nào đi chăng nữa.

Nhưng em ấy phải quay về, em ấy sẽ không vì một Văn Từ Cố mà chấp nhận ở lại một Thế giới vốn không thuộc về mình.

Thế nhưng Úc Hoành lại bảo tôi hãy chờ em ấy.

Ngoài miệng thì tôi nói những lời đạo lý vô thưởng vô phạt, nhưng thâm tâm tôi lúc ấy lại ích kỷ và vặn vẹo đến cùng cực. Tôi cố tình bày ra dáng vẻ yếu thế, tôi khiến em ấy phải mủi lòng thương xót, tôi muốn em ấy nhất định phải quay lại tìm tôi, ít nhất là sẽ không bao giờ có ý định buông bỏ tôi.

Vào ngày em ấy rời đi, tôi đã tự tay viết xuống chương ngoại truyện thứ hai — 《Mộng Tỉnh》.

Giấc mộng của em ấy đã tỉnh, mà giấc mộng của tôi cũng khép lại, mọi thứ dường như quay trở về vạch xuất phát ban đầu.

Theo đúng sắp đặt ban đầu, Úc Hoành và cô bạn thanh mai trúc mã của mình sẽ thành một đôi, đó là tuyến tình cảm tôi định sẵn cho em.