Khi "Lão Quỷ" Trong Sách Đến Gõ Cửa

Chương 7



Sắc mặt anh ta lúc này mới dịu lại đôi chút: "Úc Hoành, cậu không cần phải đề phòng tôi. Cậu đã ở cạnh tôi một khoảng thời gian rồi, chắc cũng biết tôi không phải người xấu."

"Hơn nữa, đây là xã hội văn minh, tôi lại rất có tiền, không rảnh rỗi đem cậu đi bán đâu, càng không có chuyện đưa cậu vào viện nghiên cứu để làm thí nghiệm. Ngoài tôi ra, có ai nhìn thấy cậu nữa không?"

"Mà cho dù họ có thấy, người ta cũng chỉ nghĩ tôi bị thần kinh thôi."

Tôi: "..." Nghe cũng có lý ghê chứ.

Nghĩ ngợi một lát, tôi yếu ớt đáp: "Đúng là tôi không thể cách anh quá xa, tối đa là năm mét, cho nên anh tự mà chú ý lấy. Với lại hiện tại tôi không được lạm dụng quỷ lực nữa."

Văn Từ Cố ra chiều suy ngẫm, bất thình lình cúi người bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa rồi đặt xuống ghế sofa. Tôi nằm im lìm một hồi lâu mới hồi lại được chút sức lực.

Anh ta đã làm xong bữa sáng, tôi liền bay là là qua đó ngồi xuống, gương mặt trắng bệch không giọt m.á.u. Tôi cầm miếng bánh sandwich lên ngoạm những miếng rõ to. Bánh hôm nay còn ngon hơn hôm qua nữa, tôi cứ một ngụm sữa lại một miếng bánh, chẳng mấy chốc sắc mặt đã hồng hào trở lại: "Cảm giác ban nãy cứ như tôi bị tụt đường huyết ấy."

Văn Từ Cố nhìn tôi: "Lát nữa ra ngoài phơi nắng chút đi."

Tôi không phản đối: "Tùy anh, nhưng anh phải cõng tôi đấy, bây giờ tôi vẫn mệt lắm."

Văn Từ Cố không bảo đồng ý hay từ chối, chỉ buông một câu: "Lát nữa tính."

Dù sao anh ta có chịu hay không thì tôi cũng sẽ leo tót lên lưng anh ta thôi. Nhưng nể tình Văn Từ Cố đối xử với mình cũng khá tốt, tôi chủ động tiết chế năng lượng, không để cân nặng thực tế của mình đè nặng lên người anh ta.

Anh ta cũng đành mặc kệ tôi. Chỉ là lần này có chút khác biệt, anh ta cứ theo bản năng muốn vòng tay ra sau đỡ lấy hai chân tôi, cứ như thể sợ tôi bị ngã đến nơi không bằng.

Tôi khoái chí cười hì hì: "Không sao đâu, đôi chân dài miên man này của tôi tự biết quắp c.h.ặ.t lấy eo anh mà, hí hí."

Văn Từ Cố: "..." Anh ta hít một hơi thật sâu, có vẻ đang khá là đau đầu.

Bởi vì mấy chuyện yêu đương nam nam này tôi mù tịt, chẳng hiểu cái mô tê gì. Mà anh ta thì lại biết quá nhiều, thế nên rất khó để không nghĩ sâu xa, vì Văn Từ Cố là gay mà.

Có điều tôi làm sao biết được? Mà cho dù có biết thì tôi cũng chẳng ngán. Người cong là anh ta chứ có phải tôi đâu.

Nhắc mới nhớ, cô bạn thanh mai trúc mã kiêm cộng sự vào sinh ra t.ử của tôi vẫn đang chờ tôi ở Thế giới kia kìa! Cô ấy luôn dõi theo tôi, cùng tôi xông pha trận mạc, nhưng nghĩ kỹ lại thì hình như giữa hai đứa cũng không có tình cảm yêu đương gì cho lắm.

Thôi bỏ đi, yêu với đương cái gì tầm này, tôi bây giờ đâu có tư cách.

7.

Đi ra công viên trong khu chung cư, có khá nhiều ông công bà cụ đang tập thể d.ụ.c, lại thêm mấy bà mẹ bỉm sữa đang dẫn con đi dạo. Có vài người quen biết Văn Từ Cố liền lên tiếng chào hỏi, anh ta cũng niềm nở đáp lại ôn hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những người đó quả thực hoàn toàn không nhìn thấy tôi đang nằm chễm chệ trên lưng anh ta.

Tôi nhảy phóc từ trên lưng anh ta xuống, bay nhảy lung tung xung quanh, nhìn mấy đứa nhóc tì đang chơi cầu trượt.

"Đáng yêu thật đấy. Văn Từ Cố này, tôi có sinh con được không nhỉ?" Tôi quay trở lại bên cạnh anh ta, ý muốn hỏi là với thiết lập một con quỷ như tôi thì cấu trúc gen liệu có đẻ ra em bé được nữa không.

Thế nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại vi diệu vô cùng, anh ta hỏi ngược lại: "Cậu muốn sinh à?"

Tôi bị hỏi mà có chút ngượng ngùng. Bản thân đến giờ còn chưa được nắm tay hay hôn môi đứa con gái nào, nhưng dù sao cũng là đực rựa, đối với chuyện phòng the nam nữ dĩ nhiên vẫn có chút mong muốn, thế là tôi gật đầu.

Anh ta khẽ nhíu mày, buông một câu: "Cũng không phải là không thể."

Vừa nói, ánh mắt anh ta còn cố tình dời xuống nhìn chằm chằm vào bụng tôi.

Đến lúc này tôi mới ngộ ra cái ý nghĩa đen tối trong lời nói của anh ta. Tôi lập tức vung chân, dùng mu bàn chân đá mạnh vào người anh ta: "Này, anh chán sống rồi có phải không?"

Anh ta nghiêng người né được, nhìn điệu bộ nổi trận lôi đình của tôi mà bật cười, rõ ràng là đang cố ý trêu chọc tôi mà!

Tôi câm nín luôn, cái gã này thật ra chẳng nghiêm túc như cái vẻ bề ngoài của mình chút nào.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Chỗ hai đứa đang đứng khá vắng vẻ nên không ai bắt gặp cảnh tượng quái dị khi Văn Từ Cố đứng nói chuyện một mình vào khoảng không.

Sau khi về nhà, anh ta bắt đầu đọc sách, còn tôi thì lên mạng lướt xem mấy video biến hình cosplay chính mình, hí hí, tôi Hot thật sự luôn đấy.

Tôi ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế lười, còn anh ta ngồi trước bàn làm việc, thi thoảng lại ngẩng đầu lên liếc nhìn tôi một cái.

Đến tối đi ngủ, tôi đều tự giác thay đồ ngủ t.ử tế.

Khoảng thời gian này anh ta khá bận rộn, nhưng không thấy viết truyện tiếp nữa mà chuyển sang đi làm.

Tôi ngạc nhiên đến há hốc mồm: "Hóa ra anh cũng phải đi làm văn phòng à?"

Anh "ừm" một tiếng: "Viết tiểu thuyết chỉ là nghề tay trái thôi, tôi là phú nhị đại."

Tôi: "..."

Đậu... má!

Nhìn bộ dạng há hốc mồm vì kinh hãi của tôi, anh ta lại không kìm được mỉm cười.