Khi Người Chồng Lựa Chọn Đứng Về Phía Vợ

Chương 24



Ở góc bếp còn lại là một khung cảnh mà trước đây tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

 

Mẹ tôi, Lưu Phương, đang tận tay chỉ cho Hứa Tĩnh cách trộn món thịt viên tứ hỷ có quy trình khá cầu kỳ.

 

“Nhân thịt này không thể chỉ dùng sức mà quấy được, phải quấy theo một chiều, từ từ cho nó ăn nước và xì dầu vào, như vậy viên thịt làm ra mới mềm, mới dai.”

 

Bà vừa nói vừa làm mẫu, ánh mắt chăm chú và nghiêm túc.

 

Còn Hứa Tĩnh thì giống như một học trò chăm ngoan, đứng bên cạnh quan sát thật kỹ, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng lại hỏi thêm vài câu.

 

“Mẹ, vậy lòng trắng trứng nên cho vào lúc nào là hợp nhất ạ?”

 

“Đợi nhân thịt quánh lại rồi hẵng cho vào, như thế mới giữ được nước.”

 

Những lời qua tiếng lại giữa họ lúc này đã tự nhiên và trôi chảy, không còn khoảng cách hay sự khách sáo gượng gạo của ngày xưa, mà giống như một sự truyền lại thật sự của tay nghề và tình thân.

 

Chu Lị Lị và Lý Vĩ đến rất sớm, họ không giống những năm trước, không phải canh đúng giờ ăn rồi tay không bước vào.

 

Trên tay họ lỉnh kỉnh nào hoa quả, nào bánh kẹo, còn có cả một thùng sữa mà Tiểu Bảo thích uống nhất.

 

Vừa bước vào nhà, Lý Vĩ đã xắn tay áo lên, chủ động nhận phần nhặt rau rửa rau.

 

Còn Chu Lị Lị thì ngồi ngoài phòng khách cùng Lạc Lạc và Tiểu Bảo, vụng về cắt những bông hoa giấy trang trí bằng giấy màu.

 

Hai đứa trẻ cười nghiêng ngả, dưới đất đầy những mảnh giấy đủ sắc màu, nhưng chính khung cảnh ấy lại ngập tràn hơi ấm của gia đình.

 

Tôi nhìn hết thảy những điều đang diễn ra trước mắt, cảm giác trong lòng như được ngâm trong nước ấm, mềm lại và êm dịu vô cùng.

 

Đêm lạnh lẽo của mấy tháng trước, khoảnh khắc tôi dứt khoát tắt bếp gas hôm ấy, dường như vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

 

Tôi từng nghĩ lần đoạn tuyệt đó sẽ khiến gia đình chúng tôi hoàn toàn tan nát.

 

Tôi thậm chí đã chuẩn bị cho kết cục tệ nhất, là dẫn theo Hứa Tĩnh và Lạc Lạc rời đi thật xa, bắt đầu lại từ đầu.

 

Nhưng tôi không ngờ rằng, khi tôi đủ can đảm đập vỡ cái lớp vỏ cũ kỹ, mục nát và ngột ngạt ấy.

 

Thì mỗi chúng tôi lại đều dùng chính nỗ lực của mình để xây nên trên đống hoang tàn ấy một mái nhà mới, vững vàng hơn và cũng ấm áp hơn.

 

Trong ngôi nhà này không còn sự đòi hỏi được xem là đương nhiên nữa, chỉ còn những gì xuất phát từ tự nguyện.

 

Không còn bậc trên ngồi cao và lớp dưới thấp kém nhẫn nhịn, mà chỉ còn những người nhà biết tôn trọng và nghĩ cho nhau.

 

Từng món ăn lần lượt được bưng lên bàn.

 

Món cá chép om đỏ của bố tôi lên màu đỏ nâu óng đẹp, thơm ngào ngạt.

 

Món thịt viên tứ hỷ do mẹ tôi và Hứa Tĩnh cùng làm viên nào viên nấy tròn trịa đầy đặn, mang ý nghĩa sum vầy đoàn viên.

 

Chu Lị Lị cũng trổ tài một phen, cô ta dùng kỹ thuật học được ở tiệm bánh để nướng ra một đĩa cánh gà vàng ruộm giòn thơm.

 

Còn có thêm mấy món xào gia đình do tôi làm.

 

Cả bàn thức ăn đầy kín, mỗi món đều kết tinh tâm ý và công sức của một người.

 

Tám người trong gia đình chúng tôi quây quần ngồi lại với nhau.

 

Ngoài cửa sổ là những tiếng pháo lác đác vang lên cùng ánh đèn thành phố rực rỡ.

 

Bên trong ô cửa là ánh đèn ấm áp và gương mặt mãn nguyện của những người thân.

 

Bố tôi nâng chén rượu lên, người đàn ông vốn ít nói ấy hôm nay trông kích động lạ thường, đến vành mắt cũng ửng đỏ.

 

“Đây... có lẽ là cái Tết vui nhất trong cả đời tôi từng có.”

 

Ông dừng lại một chút, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng người chúng tôi.

 

“Trước đây là tôi với mẹ các con hồ đồ.”

 

“Về sau nhà mình phải sống như hôm nay, êm ấm vui vẻ, không một ai được tụt lại phía sau.”

 

Mẹ tôi cũng khẽ gật đầu theo, bà nâng ly nước trước mặt lên, nhìn Hứa Tĩnh rồi lại nhìn Chu Lị Lị, nhẹ giọng nói một câu.

 

“Đều là những đứa trẻ tốt cả.”

 

Chỉ một câu nói giản dị như thế thôi, vậy mà lại giống như một dòng nước ấm áp, trong khoảnh khắc đã cuốn trôi nốt chút ngăn cách cuối cùng còn sót lại trong lòng Hứa Tĩnh và Chu Lị Lị.

 

Hai người họ gần như cùng một lúc đỏ hoe mắt.

 

Tôi nâng ly lên, nhẹ nhàng chạm vào những chiếc ly của người nhà mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Âm thanh trong trẻo, vui tai khẽ vang lên.

 

Tôi biết, tiếng chạm ly ấy chính là dấu chấm hết cho một thời cũ, cũng là tiếng mở đầu của một kỷ nguyên mới.

 

20

 

Khi tiếng chuông năm mới vang lên, trên tivi vừa khéo đang phát chương trình Gala mừng xuân náo nhiệt.

 

Trong phòng khách, tiếng cười đùa đuổi bắt của bọn trẻ hòa cùng tiếng ca múa trên tivi, đan vào nhau thành một bản giao hưởng gia đình rộn ràng chưa từng có.

 

Bố tôi và Lý Vĩ thì đang hăng hái bàn luận về một tiết mục hài trên chương trình.

 

Niềm vui của đàn ông đúng là lúc nào cũng đơn giản và trực tiếp như thế.

 

Bát đũa ngổn ngang trên bàn ăn đã được dọn gần hết.

 

Tôi vốn định vào bếp phụ một tay, nhưng lại bị Hứa Tĩnh cười đẩy ra ngoài.

 

“Anh ra trông bọn trẻ đi, trong này có em với mẹ là được rồi.”

 

Chữ “mẹ” trong miệng cô ấy được gọi lên thật tự nhiên, thân thiết đến lạ.

 

Tôi nhìn vào trong bếp, nơi hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời tôi đang đứng cạnh nhau bên bồn rửa, một người rửa bát, một người lau khô, phối hợp nhịp nhàng vô cùng.

 

Khung cảnh ấy hài hòa như một bức tranh sơn dầu ấm áp.

 

Thế là tôi yên tâm quay lại phòng khách, nhập hội cùng mọi người góp vui “bóc phốt” tiết mục hài.

 

Trong bếp, tiếng nước chảy rào rào không ngừng vang lên.

 

Ánh đèn vàng ấm áp kéo dài cái bóng của hai người phụ nữ trên nền nhà.

 

Im lặng thật lâu, mẹ tôi Lưu Phương — người vẫn luôn cúi đầu chuyên tâm lau bát — đột nhiên cất tiếng, không đầu không cuối.

 

“Tĩnh Tĩnh à.”

 

Giọng bà rất khẽ, mang theo một chút run run căng thẳng mà khó ai nhận ra được.

 

“Dạ? Mẹ, sao thế ạ?” Hứa Tĩnh quay đầu lại, hơi ngơ ngác nhìn bà.

 

Lưu Phương không nhìn cô, ánh mắt vẫn dừng trên chiếc bát sứ trắng trong tay, chiếc khăn lau cứ hết lần này đến lần khác miết đi miết lại trên mặt bát.

 

“Trước đây… là mẹ sai.”

 

Câu nói ấy dường như đã lấy hết toàn bộ sức lực của bà mới có thể thốt ra được.

 

Vừa dứt lời, đến chính bờ vai của bà cũng không kìm được mà khẽ run lên.

 

Động tác rửa bát của Hứa Tĩnh khựng lại.

 

Cô ngẩn người nhìn nghiêng gương mặt mẹ chồng, trong nhất thời không biết phải đáp lời ra sao.

 

Cô từng tưởng tượng ra rất nhiều cảnh hòa giải khác nhau, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ chồng lại dùng một cách trực tiếp mà vụng về đến thế để xin lỗi mình.

 

Lưu Phương hít sâu một hơi, như thể gom hết can đảm, rồi tiếp tục nói.

 

“Hồi mẹ còn trẻ, cũng giống con bây giờ, một mình hầu hạ cả một gia đình.”

 

Giọng bà mang theo cảm giác xa xăm của những hồi ức cũ kỹ.

 

“Khi đó ông bà nội của Chu Vũ còn sống, anh em của bố nó cũng đông. Mỗi ngày còn chưa sáng hẳn mẹ đã phải dậy, nấu cơm cho cả nhà, giặt quần áo cho cả nhà, ra đồng làm việc. Tối về mệt đến mức lưng không thẳng nổi.”

 

“Bà nội của nó… đối xử với mẹ cũng không tốt. Bà lúc nào cũng cảm thấy mẹ là người ngoài bước vào, là người cướp mất con trai của bà. Mẹ làm gì bà cũng thấy chướng mắt, không chê cơm cứng thì cũng chê đồ ăn mặn.”

 

“Hồi ấy mẹ tủi thân lắm, đêm nào cũng trùm chăn khóc một mình. Mẹ từng nghĩ, sau này nếu có làm mẹ chồng, mẹ nhất định không được giống bà ấy. Nhất định phải đối xử tốt với con dâu của mình.”

 

Nói đến đây, bà cười khổ, tự giễu mình.

 

“Nhưng đến khi mẹ thật sự trở thành mẹ chồng, thì mẹ… lại sống thành đúng cái kiểu mà năm xưa mẹ ghét nhất.”

 

“Mẹ nhìn con giỏi giang như vậy, chuyện gì cũng làm tốt như thế, trong lòng thật ra là vui. Nhưng đồng thời… mẹ lại sợ.”

 

“Mẹ sợ Chu Vũ có con rồi thì sẽ không cần người mẹ này nữa. Mẹ sợ trong căn nhà này, mình ngày càng vô dụng, ngày càng không còn chỗ đứng.”

 

“Cho nên mẹ cứ luôn nghĩ cách đè con xuống một đầu, cứ muốn con phải biết rằng trong cái nhà này, người quyết định vẫn là mẹ. Mẹ đúng là một bà già… vừa ngu vừa xấu.”

 

Cuối cùng bà cũng ngẩng đầu lên nhìn Hứa Tĩnh, trong đôi mắt vốn luôn đầy soi xét và khó chịu ấy lúc này chỉ còn lại sự day dứt và hối hận sâu sắc.

 

“Tĩnh Tĩnh, mẹ xin lỗi con. Đã để con phải chịu nhiều tủi thân như vậy.”