Sắc mặt của Lưu Phương và Chu Kiến Nghiệp trở nên khó coi đến cực điểm.
Có lẽ họ chưa từng nghĩ rằng, cái lý lẽ “hiếu đạo” tưởng như bất khả xâm phạm cùng tấm lá chắn “bệnh tật” của mình, hôm nay lại bị phá vỡ hoàn toàn.
Hứa Tĩnh từ trong bếp bước ra, cô đặt chiếc vá xuống, đi đến bên cạnh tôi.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ bế lại Lạc Lạc từ trong tay tôi.
Sau đó, cô ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt kiên định đến lạ thường.
Tôi biết, từ khoảnh khắc này, tôi không còn chiến đấu một mình nữa.
“Phản rồi, đúng là phản rồi!”
Lưu Phương thấy lý lẽ không thắng được, liền chuyển sang chiêu quen thuộc của mình — làm ầm lên.
Bà ngồi phịch xuống sofa, bắt đầu vỗ đùi.
“Tôi đã tạo nghiệp gì thế này! Nuôi con trai khôn lớn vất vả như vậy, cưới vợ xong là quên mẹ! Giờ còn để con dâu leo lên đầu cưỡi cổ tôi! Cuộc sống này tôi không sống nổi nữa! Ngày mai tôi về quê, c.h.ế.t ở quê cho xong!”
Vừa khóc lóc, bà vừa liếc nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.
Trước đây, chỉ cần bà dùng đến chiêu này, tôi nhất định sẽ mềm lòng, sẽ nhượng bộ.
Nhưng hôm nay.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bà diễn xong, chờ bà khóc lóc gần xong rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Tiếng khóc lóc om sòm của Lưu Phương như bị ai đó ấn nút tạm dừng, lập tức im bặt.
Bà ngẩn người nhìn tôi, dường như còn tưởng mình nghe nhầm.
Tôi lặp lại một lần nữa, giọng nói rõ ràng mà lạnh đến vô cảm.
“Con nói, được. Căn nhà ở quê vẫn bỏ không bấy lâu nay, hai người muốn về ở lúc nào cũng được. Ngày mai con đặt vé cho hai người.”
Đôi mắt của Lưu Phương lập tức trợn tròn như chuông đồng.
03
Mẹ tôi, Lưu Phương, hoàn toàn sững sờ.
Kịch bản bà tưởng tượng ra vốn phải là tôi hoảng hốt, vội vàng tiến lên xin lỗi, rồi Hứa Tĩnh cũng phải cúi mình nhún nhường theo, cuối cùng bà nhân cơ hội đó đưa ra thêm vài yêu cầu để củng cố lại địa vị trong nhà.
Bà nằm mơ cũng không ngờ, tôi không những không đi theo kịch bản đó, mà còn thẳng tay phá luôn cả sân khấu.
“Con… con nói cái gì cơ?” Bà không dám tin vào tai mình.
“Con nói, ngày mai con sẽ mua vé cho hai người.” Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn bà, từng chữ từng chữ nói rõ ràng, “Vé tàu hay vé máy bay, hai người tự chọn.”
Phòng khách yên tĩnh đến đáng sợ.
Sắc mặt bố tôi, Chu Kiến Nghiệp, cũng thay đổi hẳn. Có lẽ ông cũng không ngờ tôi lại “đại nghịch bất đạo” đến mức này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông há miệng như muốn quát ra vài câu nặng nề, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt lạnh cứng của tôi, lại nuốt ngược những lời ấy trở vào.
“Con… con là đứa con bất hiếu! Con muốn đuổi chúng ta đi sao?” Cuối cùng Lưu Phương cũng phản ứng lại, giọng run lên bần bật, lần này thật sự đã nghẹn cả tiếng khóc.
“Con không đuổi hai người đi.” Tôi sửa lại lời bà, “Là chính mẹ nói cuộc sống này không thể tiếp tục được nữa, muốn về quê. Con chỉ là tôn trọng quyết định của mẹ, giúp mẹ toại nguyện thôi.”
Tôi đem nguyên xi lời bà vừa nói trả lại cho bà.
Lưu Phương nghẹn đến mức suýt không thở nổi, bàn tay chỉ vào tôi run lên không ngừng.
“Con… con…”
Bà “con” mãi nửa ngày mà vẫn không nói ra nổi một câu hoàn chỉnh.
Hứa Tĩnh bế Lạc Lạc đứng bên cạnh tôi, cô khẽ kéo nhẹ góc áo tôi, trong mắt thoáng hiện lên một chút lo lắng.
Tôi hiểu ý cô, cô sợ tôi làm mọi chuyện quá tuyệt tình.
Tôi nhìn cô bằng một ánh mắt trấn an.
Đối phó với kiểu người như mẹ tôi, càng nhẫn nhịn, càng thỏa hiệp thì bà chỉ càng được nước lấn tới. Chỉ có một lần đập tan sạch giới hạn và ảo tưởng của bà, bà mới có khả năng học được thế nào là tôn trọng.
“Chu Vũ! Con đừng quên, tiền trả trước mua căn nhà này, năm đó chúng ta cũng bỏ ra một trăm nghìn tệ đấy!” Cuối cùng bố tôi, Chu Kiến Nghiệp, cũng tìm được chỗ để phản công, giọng nói lập tức lớn hơn.
Đó là lá bài cuối cùng của họ, cũng là cái vốn khiến họ bao năm nay có thể đường hoàng sống ở đây, sai khiến Hứa Tĩnh như lẽ đương nhiên.
“Đúng, hai người đúng là có bỏ ra một trăm nghìn tệ.” Tôi gật đầu, thừa nhận chuyện này.
Thấy tôi gật đầu, khí thế của Lưu Phương dường như lại quay về được đôi chút.
Bà lập tức chớp thời cơ chen vào, giọng cũng trở lại bình thường: “Đúng thế! Căn nhà này nhà chúng ta cũng bỏ tiền vào! Chúng ta sống trong nhà của con trai mình là chuyện đương nhiên! Con lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón với chúng ta? Có phải đi thì cũng phải là nó đi! Một người ngoài, dựa vào đâu mà được ở đây!”
Bà lại một lần nữa chĩa mũi nhọn về phía Hứa Tĩnh.
Sắc mặt Hứa Tĩnh trắng bệch đi một chút.
Tôi bật cười lạnh.
“Mẹ, một trăm nghìn tệ đó, có phải năm xưa mẹ từng nói với con, đó là toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời của bố mẹ, gom hết đưa cho con không?”
“Phải thì sao!” Lưu Phương nghểnh cổ lên.
“Vậy khoản tiền đó là con vay của hai người, hay là hai người cho con?” Tôi tiếp tục hỏi.
Lưu Phương khựng lại một chút, rõ ràng chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Trong suy nghĩ của bà, bố mẹ cho con trai tiền mua nhà, làm gì có chuyện vay hay không vay.
“Đương nhiên là cho con! Không cho con thì cho ai?”
“Được.” Tôi gật đầu, rút điện thoại từ trong túi ra, mở máy tính lên, “Nếu đã là cho con, vậy thì khoản tiền này không còn liên quan đến thân phận bố mẹ con nữa, mà chỉ đơn thuần là một khoản đóng góp vào tiền mua nhà.”
Vừa nói, tôi vừa bấm số trên điện thoại.
“Căn nhà này tổng giá là ba triệu hai trăm nghìn tệ. Tiền trả trước là một triệu tệ, hai người bỏ ra một trăm nghìn, tức là chiếm một phần mười tiền trả trước. Chín trăm nghìn còn lại là tiền tiết kiệm bao năm của con và Hứa Tĩnh, cộng thêm hai trăm nghìn tệ tiền của hồi môn mà bố mẹ cô ấy cho con gái mình.”