Ai ngờ Mạnh Ninh Châu đ.ấ.m ta một cái: "Đừng, ngươi cách xa hắn ra một chút. Ta sợ ngươi nhìn thấy hắn rồi sẽ ghen tị vì ta được 'ăn' quá ngon đấy."
Nàng ấy đã nói vậy thì ta nhất định phải trèo tường xem thử Đường Kinh Hồng rốt cuộc có bản lĩnh gì mà khiến Mạnh Ninh Châu mê muội đến mức không nhận người thân như thế.
Nào ngờ vừa nhìn thấy Đường Kinh Hồng một cái, ta đã không nhịn được mà mắng một câu c.h.ử.i thề.
Năm ngoái ta chơi ở đất Thục suốt hai tháng, vậy mà chưa từng gặp qua nam nhân nào đẹp đẽ đến nhường này.
Hèn chi gọi là Đường Kinh Hồng.
Quả nhiên là "kinh hồng nhất tiếu", khiến người ta khó quên.
Phi.
Phó Vân Nhai làm lỡ dở ta rồi.
Ta từ trên tường nhà họ Đường nhảy xuống, vừa vặn bị Phó Vân Nhai bắt quả tang.
Hắn oán hận lườm ta: "Thẩm Thanh Dung, nàng dám lén lút sau lưng ta đi ngắm nam nhân khác!"
Hắn ấn ta vào sâu trong con hẻm mà hôn loạn xạ: "Là hắn đẹp hay ta đẹp?!"
"Chàng đẹp, chàng đẹp nhất!"
"Vậy mà lúc nàng nhìn hắn còn chảy cả nước miếng!"
Phó Vân Nhai hôn đến mức khiến người ta ngứa ngáy, ta không nhịn được mà ha ha cười lớn:
"Ăn uống và sắc d.ụ.c là bản tính con người, chàng đừng nói, hắn trông còn tiêu sái hơn cả Lục Hành Chu đấy."
"Nếu ta mà biết đất Thục có một tuyệt thế mỹ nam như vậy, thì dạo trước còn dây dưa với cái gã họ Lục kia làm gì cho mệt!"
Hay là trả Phó Vân Nhai lại cho Mạnh Ninh Châu, đổi lại cho ta "thưởng thức" vị tuyệt thế mỹ nam kia đi.
Ta không khỏi tiếc nuối nghĩ thầm.
"Thẩm! Thanh! Dung!" Phó Vân Nhai tức đến sắp phát điên, giữ c.h.ặ.t mặt ta, ép ta chỉ được nhìn hắn.
Ta ôm lấy mặt hắn hôn mạnh mấy cái, mới dỗ dành được cơn giận của hắn.
"Đừng giận mà, họ có đẹp đến mấy thì chung quy cũng không 'có sức' bằng chàng."
"Đàn ông sau khi tắt đèn đúng là không giống nhau chút nào!"
Ta không biết xấu hổ mà trêu chọc Phó Vân Nhai.
Đừng trách ta, thật sự đừng trách ta.
Nếu ngươi cũng giống như ta, thủ tiết bên cạnh một ông già ôn văn nhã nhặn suốt sáu mươi năm, thì cũng sẽ thèm chút gì đó hoang dã thôi.
Hơn nữa tuổi tác càng lớn, càng dễ dàng "thả xích" bản thân.
Không đúng.
Cũng có thể là do huyết mạch của ta thức tỉnh chăng.
Lúc ta bước ra khỏi con hẻm, môi đã sưng vù cả lên.
Không ngờ ta lại chạm mặt Lục Hành Chu ngay đầu hẻm.
Y cầm trong tay một con diều giấy, đứng dưới gốc hòe già nơi đầu hẻm.
Vẫn là dáng vẻ đoan chính ôn nhuận như xưa, chỉ là ánh mắt lướt nhanh qua đôi môi đỏ mọng của ta.
Cũng không biết y đã đứng ở đầu hẻm nhìn bao lâu rồi.
Thực ra ấy mà.
Đừng nhìn Lục Hành Chu mang dáng vẻ chính nhân quân t.ử, đóa hoa trên núi tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiếp trước lúc riêng tư y chơi "bạo" lắm.
Y đặc biệt thích dáng vẻ không đủ đoan trang, có chút xấu xa, lại còn ăn nói không kiêng nể trêu chọc người khác của ta lúc riêng tư.
Sức sống tươi mới này chính là thứ khan hiếm nhất trong cuộc đời quy củ của y.
Phó Vân Nhai bảo vệ "thức ăn" rất kỹ, lập tức chắn ta ra sau lưng.
Sắc mặt hắn không vui: "Lục công t.ử muộn thế này rồi còn đứng đây chờ người sao?"
Lục Hành Chu gật đầu, rồi nhìn về phía bên kia.
Hứa Hoan Hoan được nha hoàn dìu bước ra từ tiệm may, cử chỉ đoan trang tĩnh lặng giống như tất cả các đại gia khuê tú ở kinh thành.
Khóe môi nàng ta cong lên nhìn về phía Lục Hành Chu, nhưng ngay khoảnh khắc phát hiện ra ta, nàng ta liền thu lại mọi nụ cười.
Nàng ta đi tới: "Lục lang, chúng ta về thôi, ta đã nấu canh gừng cho chàng rồi."
Nàng ta khẽ gật đầu chào ta và Phó Vân Nhai, rồi kéo Lục Hành Chu rời đi.
Nàng ta không hỏi vì sao y lại đứng đây, cũng không nhìn ta thêm lấy một cái, càng không hỏi về con diều giấy trong tay y.
Lễ tiết của nàng ta chu toàn đến mức không thể bắt bẻ.
*
Trên đường về, Phó Vân Nhai im lặng khác thường.
Ta thấy hắn cứ giữ kẽ như vậy không tốt, dù sao chúng ta cũng sắp thành thân rồi.
Nào ngờ giọng điệu của Phó Vân Nhai lại cay đắng đến cực điểm: "Hôm nay nàng nhìn Đường Kinh Hồng bằng ánh mắt thuần túy là sắc d.ụ.c, nhưng khoảnh khắc quay lưng lại với Lục Hành Chu, nàng lại buồn đến mức sắp khóc."
Ta cảm thấy hơi áy náy.
Nhưng thật sự là chẳng còn cách nào khác.
Dẫu sao kiếp trước cũng có sáu mươi năm tình nghĩa cơ mà.
Ta an ủi hắn: "Đây mới là năm đầu tiên thất tình thôi mà, gặp lại nhau nhất thời tình cũ khó kìm nén cũng là lẽ thường."
Có những người dù bao nhiêu năm trôi qua, khi gặp lại vẫn khiến trái tim rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bởi vì rung động, nhưng lại là người mà ta có cầu cũng không được, nên mới đặc biệt đau lòng.
Cũng may ta là một nữ nhân vô cùng phóng khoáng:
"Nhưng hiện tại ta cũng rất thích chàng nha, dẫu sao cơ thể cũng chẳng biết lừa người."
"Nam nhân các người có thể tam thê tứ thiếp, cùng lúc yêu mười mấy nữ nhân, chẳng lẽ ta không thể tạm thời chứa chấp hai nam nhân trong lòng hay sao?"
Phó Vân Nhai rất không vui: "Ta mới là phu quân danh chính ngôn thuận, dựa vào cái gì mà phải chia đôi trái tim nàng với y?"
Ta dỗ dành hắn: "Ta có vương vấn y thì cũng vô dụng thôi, năm đó y vì muốn thoát khỏi ta, thà nhảy xuống vực cũng phải thành thân với Hứa Hoan Hoan."
"Đối với y, ta chỉ là không cam lòng vì không có được, còn đối với chàng mới là chân tình!"
"Thật không?"
"Nếu không tin, tối nay chàng tới phòng ta đại chiến ba ngày ba đêm, sẽ biết ta có chân tình hay không ngay thôi!"
Khóe miệng Phó Vân Nhai giật giật: "... Nàng muốn hại ta bị hai vị phụ thân liên thủ đ.á.n.h cho một trận tơi bời sao?"
Ta tặc lưỡi: "Đồ nhát gan!"
Phó Vân Nhai lầm bầm: "Kinh thành có quá nhiều người quen, ta sợ làm tổn hại danh tiết của nàng. Ta không phải đồ nhát gan."
Ta bật cười, kiễng chân hôn lên mặt hắn: "Đồ ngốc."