Giờ nghỉ trưa, tòa Cách Trí đông nghịt người. Đám học sinh giỏi của lớp chuyên đều răm rắp ngồi trong lớp làm bài tập, trông chẳng khác gì vẫn đang trong giờ học.
Nhìn sang tòa Tri Hành, lớp nào mà có hơn mười người ở lại thì đã được coi là có tinh thần học tập cao lắm rồi, cả đám chạy loạn khắp trường như bầy ong vỡ tổ.
Từ phía sân bóng rổ, có ba người băng qua tòa nhà thí nghiệm để tiến về phía dãy nhà học. Trương Vũ Khôn ôm quả bóng, vừa đi vừa phấn khích la lối bên cạnh Nhiếp Thanh Châu.
“Oa, anh Châu, mấy cú step-back ba điểm vừa rồi của cậu đúng là đỉnh của chóp! Triệu Nham với thằng kia kèm sát mà cũng không cản nổi!”
Lại Ninh hậm hực: “Triệu Nham còn bảo anh Châu tránh né va chạm thân thể, rằng dựa vào mấy cú ném ba điểm thì không thắng nổi trận đấu. Thắng nó là được rồi, còn lèm bèm lắm lời.”
Mồ hôi chảy dọc cổ Nhiếp Thanh Châu, anh kéo cổ áo, lấy tay quạt quạt cho mát: “Bình thường thôi, cái người làm thay đổi cả giải đấu bằng cú ném ba điểm giờ này vẫn chưa nổi tiếng đâu.”
Lại Ninh kinh ngạc: “Anh Châu, cậu đang nói ai vậy?”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi xua tay: “Có nói cậu cũng không biết đâu.”
Trương Vũ Khôn nhanh ý đưa cho Nhiếp Thanh Châu một chai nước lạnh: “Anh Châu, mấy nay cậu chơi sung thật đấy.”
Tuy anh Châu giúp họ chiến thắng, khiến Triệu Nham bẽ mặt thì rất hả hê, nhưng mỗi khi Nhiếp Thanh Châu sa sầm mặt, cái khí thế ấy vẫn có chút đáng sợ.
Nhiếp Thanh Châu nhận chai nước, tu một hơi hết nửa chai, thầm cảm thán cơ thể tuổi mười sáu này đúng là trâu bò thật, chứ cái thân hai mươi sáu tuổi của anh đã bắt đầu phải dùng bình giữ nhiệt pha kỷ tử dưỡng sinh rồi. Anh vừa nghĩ vừa lơ đãng trả lời: “Trong lớp ngột ngạt quá, vận động để giải tỏa chút thôi.”
Trương Vũ Khôn lập tức bắt lời: “Đúng rồi, tôi cũng thấy dạo này cậu kìm nén bản thân quá, vừa chăm chú nghe giảng vừa làm bài tập, chẳng giống cậu chút nào.”
Thấy Nhiếp Thanh Châu lại xé một túi bánh quy rau củ, Trương Vũ Khôn lại nói: “Với cả, sao dạo này cậu lại thích ăn vặt thế? Cứ tan học là bắt đầu ăn, trước đây tan học là cậu toàn…”
Nhiếp Thanh Châu liếc mắt nhìn Trương Vũ Khôn, cậu ta liền nuốt vội những lời còn lại vào trong. Anh biết cậu ta định nói gì, trước đây cứ tan học là anh lại chạy ra một góc khuất trong trường để hút thuốc.
“Cậu với Lại Ninh, có ai hút thuốc không?” Nhiếp Thanh Châu bỏ mấy miếng bánh quy vào miệng, hỏi bâng quơ.
“Trước đây có hút vài lần, nhưng không nghiện.”
“Vậy thì tốt, tôi sắp cai thuốc rồi, nếu là anh em thì cùng cai với tôi. Tôi không hút, hai cậu cũng không được hút.” Nhiếp Thanh Châu chỉ vào hai người họ, trịnh trọng nói.
Hai người này vốn dĩ không nghiện, lời của Nhiếp Thanh Châu lại nhấn mạnh tình nghĩa anh em nên đương nhiên đồng ý rất dứt khoát. Nhiếp Thanh Châu hài lòng thu tay lại, thuận miệng hỏi: “Vũ Khôn, đồ ăn vặt này cậu mua ở siêu thị của trường à?”
“Đồ ăn vặt mà cũng cần chúng tôi tự bỏ tiền ra mua sao? Là do Bì Tiểu Ca cống nạp đấy.” Vẻ mặt Trương Vũ Khôn có phần đắc ý.
Nhiếp Thanh Châu sững người: “Ngô Tư Viễn? Sao các cậu lại gọi cậu ấy là Bì ca?”
“À, Bì Tiểu Ca chính là Tiểu Bì Ca, “tiểu pig” đó. Cậu xem cậu ta vừa trắng vừa béo tròn như quả bóng, không phải giống heo sao? Dạo này chất lượng bài tập của Bì Tiểu Ca kém quá, toàn sai cả đống, hay là anh Châu cho tôi mượn bài tập chép với…” Trương Vũ Khôn cười hề hề.
Nhiếp Thanh Châu hồi tưởng lại, thành tích của Ngô Tư Viễn ở lớp 10/13 thuộc dạng khá, dáng người hơi mập, tính cách hướng nội, cô độc, không có bạn bè, đúng là một quả hồng mềm dễ bắt nạt. Có lần vào tiết tự học buổi sáng, anh đi ngang qua chỗ Ngô Tư Viễn, còn thấy cậu ấy cúi đầu dùng bút xóa sửa đáp án bài tập, mà sửa cả một mảng lớn.
Thời điểm đó, chắc hẳn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đã chép bài của cậu ấy rồi.
Lẽ nào Ngô Tư Viễn cố tình cho họ chép đáp án sai sao?
“Con giun xéo lắm cũng quằn, thân hình cũng đâu phải do cậu ấy tự…” Nhiếp Thanh Châu đang định nói chuyện phải quấy với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh về hành vi bắt nạt của họ, vừa ngẩng đầu lên thì bước chân bỗng khựng lại, kinh ngạc thốt lên: “Hạ Nghi?”
Nhìn lên trên, ở hành lang tầng bảy của tòa nhà thí nghiệm, Hạ Nghi đang tựa vào lan can, nói chuyện mặt đối mặt với một nam sinh đeo kính.
Hạ Nghi vậy mà có thể đối đáp qua lại với người khác ư?
Nhiếp Thanh Châu không khỏi nghi ngờ chính đôi mắt của mình.
“Ái chà, người bên cạnh Hạ Nghi không phải là lớp trưởng lớp 10/1, Văn Chung sao?” Trương Vũ Khôn nhìn theo hướng của Nhiếp Thanh Châu, cất giọng khó chịu.
“Văn Chung? ‘Lâm thâm thì kiến lộc, khê ngọ bất văn chung’[1]?” Nhiếp Thanh Châu buột miệng nói.
Lại Ninh ngơ ngác: “Gì cơ?”
“… Không có gì. Văn Chung đắc tội gì với các cậu à?”
Trương Vũ Khôn “hừ” một tiếng, vẻ mặt đầy bất bình: “Người ta sao có thể hạ cố mà gây sự với bọn tôi được chứ, cậu ta đứng hạng nhất toàn khối, mắt cao hơn đầu đấy.”
Văn Chung đỗ vào trường với số điểm thi đầu vào cao nhất khối, trong các kỳ thi khảo sát và thi tháng, cậu ấy luôn vững vàng ở vị trí số một, chễm chệ trên đỉnh bảng xếp hạng toàn trường.
“Điểm của cậu ta không cao hơn hạng hai là bao, nhưng từ hạng hai trở xuống thì điểm số cách biệt rất lớn. Cậu đoán xem hạng ai là ai?” Trương Vũ Khôn hào hứng hỏi.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, học sinh giỏi thì anh quen ai đâu, ngoài Hạ Nghi ra thì chẳng biết ai cả.
“Là ai?”
“Hạ Nghi.”
“…”
Lúc này trên tầng bảy của khu nhà thí nghiệm, Văn Chung hoàn toàn không để ý đến những ánh nhìn từ bên dưới. Cậu tựa vào lan can, nói với Hạ Nghi: “Giáo viên bảo tớ đề cử một người làm lớp phó học tập, tớ đã đề cử cậu. Cậu có muốn làm không?”
Cậu không cao, trông thư sinh và thanh tú, đeo một cặp kính gọng mảnh. Bên trong bộ đồng phục mùa thu không phải là áo thun của trường mà là một chiếc áo sơ mi trắng, khuy cài trên cổ áo còn được chạm khắc hoa văn, cả người toát lên vẻ tinh tế và kỹ lưỡng.
“Được.” Hạ Nghi trả lời ngắn gọn.
Văn Chung dường như đã quá quen với dáng vẻ này của Hạ Nghi, bèn nói: “Cậu vẫn giống hệt như hồi bé, vẫn không thích nói chuyện. Với thành tích của cậu, hoàn toàn có thể vào học ở trường Trung học số 7 hoặc trường Hoa Trung trên thành phố, tại sao lại đến Trung học số 1 Thường Xuyên làm gì? Cậu và học sinh ở đây vốn không cùng đẳng cấp.”
Cây bút trong tay Hạ Nghi đang gạch chân trên một bài đọc tiếng Anh, cô vừa gạch vừa nói: “Thành phố xa quá.”
“Giáo dục cũng giống như đầu tư, bây giờ không bỏ ra một chút thời gian và tiền bạc thì tương lai làm sao có hồi đáp?” Giọng điệu của Văn Chung có vẻ già dặn, cậu ngừng một chút rồi lại nói: “Tớ vẫn đang học thêm ở chỗ thầy Kiều. Tớ có kể với thầy là gặp được cậu ở Trung học số 1 Thường Xuyên. Thầy mừng lắm, nhờ tớ nhắn với cậu là thầy muốn tiếp tục dạy cậu piano và sáng tác nhạc, dạy miễn phí không lấy tiền.”
Văn Chung nhìn Hạ Nghi với ánh mắt dò xét, cây bút trong tay cô chợt ngừng lại, giọng điệu bình thản: “Cậu cảm ơn thầy giúp tớ, không cần đâu.”
Văn Chung gật đầu, không khuyên thêm nữa.
Ở dưới lầu, Nhiếp Thanh Châu không hiểu: “Thành tích của Văn Chung tốt như vậy, sao lại đến Trung học số 1 Thường Xuyên?”
Trương Vũ Khôn “xì” một tiếng: “Tôi nghe nói cậu ta vốn một lòng muốn vào lớp chuyên của tỉnh ở trường Trung học Chính Nhất, còn lặn lội đường xa đi phỏng vấn, ai ngờ thi trượt vỏ chuối, điền nguyện vọng có vấn đề nên mới trượt xuống trường mình. Cứ làm như có ai ép cậu ta đến đây không bằng, mặt mày lúc nào cũng miễn cưỡng, đi đường thì cứ hất cằm lên như con ngỗng trời, thấy bọn lớp thường chúng ta thì chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Cậu ta nghĩ mình giỏi giang lắm à? Có bản lĩnh thật thì đến Chính Nhất mà học, đừng có đến chỗ chúng ta.”
Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười, anh vỗ vai Trương Vũ Khôn an ủi: “Trường Chính Nhất cũng không ghê gớm như các cậu nghĩ đâu.”
Trên con đường này vẫn còn không ít học sinh, một nữ sinh bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mỉa mai: “Chính Nhất là trường trọng điểm của tỉnh, là trường cấp ba tốt nhất thành phố. Dù sao các cậu cũng không thi đỗ được, giỏi hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến các cậu.”
Lại Ninh nhìn sang, nói: “Từ Tử Hàm? Cậu chen vào làm gì?”
Cô gái để tóc hai bím nói với vẻ đầy khí thế: “Cậu nói người của lớp 10/1 chúng tôi, tôi không được quản sao?”
“Quản cái gì mà quản, bọn tôi nói Văn Chung thì mắc mớ gì đến cậu. Có phải cậu thích Văn Chung không?” Trương Vũ Khôn nói thẳng vào vấn đề.
Mặt Từ Tử Hàm lập tức đỏ bừng, cô ta la lên: “Không phải! Các… các cậu cứ đợi đấy!”
Nhiếp Thanh Châu ôm bịch đồ ăn vặt, nhìn cô gái kia chạy đi xa, ngạc nhiên hỏi: “Lớp 10/1 đoàn kết thế à? Cậu ấy định làm gì?”
“Xì, Từ Tử Hàm chỉ nói vậy thôi, nhưng cậu ta là cái loa phường nổi tiếng, chuyện gì cậu ta biết thì chẳng mấy ngày là cả khối đều biết.” Trương Vũ Khôn nhún vai: “Tôi có nói gì đâu, chẳng qua chỉ nói Văn Chung là con ngỗng trời thôi mà? Cậu ta có giỏi thì cứ đi rêu rao khắp nơi, người thiệt cũng chẳng phải chúng ta.”
Quả nhiên Từ Tử Hàm nói được làm được, chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp khối, cô ta còn thêm mắm dặm muối, quan trọng nhất là đổi chủ nhân của câu nói gốc từ Trương Vũ Khôn thành Nhiếp Thanh Châu. Từ đó, những kẻ ở lớp thường vốn đã ngứa mắt Văn Chung, hễ thấy cậu ấy là lại gọi “ngỗng trời”.
Nhiếp Thanh Châu chỉ cảm thấy mình lại vừa gánh thêm một tội danh không có.
Đó là chuyện về sau, còn lúc này, anh đang nhìn lên hành lang trên lầu. Văn Chung và Hạ Nghi nói chuyện gì đó rồi rời đi, chỉ còn lại một mình Hạ Nghi. Cô tựa vào lan can nhìn về phía xa xăm, giống như một con bồ câu trắng đậu trên thanh lan can màu xanh biếc.
Nhiếp Thanh Châu bỗng có một linh cảm khó tả, rằng Hạ Nghi lúc này hình như không vui.
– Có một khoảng thời gian trạng thái của tôi không được tốt…
Chuông báo động đột nhiên vang lên inh ỏi trong đầu, anh ném bịch đồ ăn vặt cho Lại Ninh, mắt không rời khỏi mục tiêu: “Các cậu đi trước đi, tôi có việc gấp.”
Nói xong anh liền lao vút đi, chạy như bay về phía cầu thang tòa nhà thí nghiệm.
Lại Ninh ôm đống đồ ăn vặt đứng ngây như phỗng, một lúc sau mới nói: “Tốc độ chạy nước rút của anh Châu nhanh thật đấy.”
Trương Vũ Khôn vỗ một cái vào gáy cậu ta, bực mình nói: “Đây là trọng điểm à? Sao cậu không nghĩ xem anh Châu đi đâu?”
“Làm sao tôi biết cậu ấy đi đâu được.”
“Sao mà cậu ngốc quá vậy, tìm Hạ Nghi chứ còn đi đâu nữa!” Trương Vũ Khôn cảm thấy thất vọng: “Tại sao anh Châu lại phải chăm chỉ học hành, tại sao lại phải cai thuốc? Tôi nói cho cậu biết, tôi đoán chắc chắn không sai đâu!”
Cậu ta khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là anh Châu đang theo đuổi Hạ Nghi!”
Câu này của Trương Vũ Khôn không sai mà cũng chẳng đúng. Lúc này đây, Nhiếp Thanh Châu đúng là đang liều mạng “đuổi theo” Hạ Nghi, cái dáng vẻ anh chạy lên lầu khiến người qua đường sợ hãi phải né sang một bên, chỉ trong nháy mắt đã lên đến tầng bảy.
Vừa đặt chân lên nền phẳng, anh liền cúi gập người chống tay lên đầu gối, thở không ra hơi, hổn hển gọi: “Hạ… Hạ Nghi!”
Tiếng gọi “Hạ Nghi” ấy cứ vang vọng khắp hành lang, nghe như tiếng của rất nhiều người cùng cất lên.
Tầng bảy vắng tanh, chỉ có một mình Hạ Nghi đang tựa vào lan can. Cô không mặc áo khoác đồng phục, chỉ mặc một chiếc áo thun xanh trắng, để lộ cánh tay thon dài và những vết sẹo trên đó. Một bên tai cô có đeo tai nghe, dây tai nghe luồn vào trong túi quần.
Tiếng gọi của Nhiếp Thanh Châu rõ ràng đã xuyên qua cả tiếng nhạc trong tai nghe, Hạ Nghi nhíu mày quay lại nhìn vị khách không mời mà đến này.
Nhiếp Thanh Châu đứng thẳng người dậy, vừa định nói gì đó thì thấy trên tay cô đang cầm một quyển bài tập đọc tiếng Anh và một cây bút.
“Cậu… cậu… đang ở đây làm bài tập?” Anh mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hạ Nghi im lặng nhìn anh, rồi gật đầu.
… Ai lại chạy đến tòa nhà thí nghiệm không một bóng người để đứng làm bài tập chứ? Về lớp làm bài không thoải mái hơn sao?
Nhiếp Thanh Châu thở phào một hơi, liền nghe thấy Hạ Nghi hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”
Đầu óc anh bỗng nhiên trống rỗng, một lúc sau mới nói: “Ừm… tôi ở dưới lầu nhìn thấy cậu, nên… muốn lên chào cậu một tiếng.”
Ánh mắt của Hạ Nghi rơi xuống vầng trán đẫm mồ hôi, và lồng ngực đang phập phồng vì th* d*c của anh.
Nhiếp Thanh Châu gượng cười thầm nghĩ, thật vậy, chạy bảy tầng lầu chỉ để chào một tiếng đúng là hành động của một thằng ngốc.
Anh tiến về phía Hạ Nghi hai bước, những cây kẹo m*t trong túi vốn đã chực rơi ra sau một hồi chạy nhảy, cuối cùng cũng đồng loạt rơi xuống đất, phát ra âm thanh giòn tan.
“…”
Nhiếp Thanh Châu đành liều mình nhặt những cây kẹo m*t lên, đưa cho Hạ Nghi: “Tôi vừa mới mua thêm ít đồ ăn vặt, cậu có muốn ăn không?”
[1] Một câu trong bài thơ “Phỏng Đới Thiên sơn đạo sĩ bất ngộ”, có nghĩa là “Trong rừng sâu mới thấy có hươu, buổi trưa ngoài khe nước không nghe tiếng chuông