Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 18:



Kỳ thi tháng sau đợt thi giữa kỳ của trường Trung học số Một Thường Xuyên nhanh chóng diễn ra. Vào ngày bảng xếp hạng toàn khối được dán lên, một đám đông nghịt người vây quanh bảng thông báo chờ xem, Nhiếp Thanh Châu cũng ở trong số đó.

Nhìn thấy thứ hạng, Nhiếp Thanh Châu thảnh thơi búng tay một cái, quay đầu cười với Văn Chung đang đứng cách đó không xa: “Trả lại vị trí cho cậu rồi đấy, hạng nhất toàn khối.”

Sắc mặt Văn Chung chẳng hề khá hơn, trái lại còn tệ đi. Từ Tử Hàm lớp 10/1 ở bên cạnh cậu ta lên tiếng cà khịa: “Chẳng qua là do cậu thi không lại thôi, làm như cậu nhường không bằng.”

Nhiếp Thanh Châu chỉ cười mà không nói gì.

Văn Chung gắt lên: “Đừng nói nữa.”

Nói rồi cậu ta sa sầm mặt quay người bỏ đi, để lại Từ Tử Hàm đứng đó với vẻ mặt ấm ức. Trương Vũ Khôn khoác vai Nhiếp Thanh Châu, mỉa mai: “Chà, nhiệt tình gặp phải lạnh nhạt, vậy mà vẫn có người tự đâm đầu vào.”

Từ Tử Hàm lườm Trương Vũ Khôn một cái rồi cũng quay người bỏ đi.

Lại Ninh nói: “Anh Châu, cậu đỉnh thật đấy, lần này đạt hạng ba toàn khối. Thấp hơn Văn Chung năm điểm, thấp hơn Hạ Nghi ba điểm, nhưng cao hơn người hạng tư đến mười lăm điểm. Trước đây top hai bỏ xa phần còn lại, sau này sẽ là top ba bỏ xa phần còn lại. Xem sau này còn ai dám nói cậu gian lận nữa không?”

Nhiếp Thanh Châu xua tay không đáp, thay vào đó lại cúi người xuống chăm chú tìm kiếm gì đó trên bảng xếp hạng.

Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng cúi xuống theo, ngơ ngác nhìn vào nửa dưới của bảng xếp hạng. Trương Vũ Khôn thắc mắc: “Anh Châu, cậu tìm gì thế?”

“Tìm thứ hạng của hai cậu.”

Trương Vũ Khôn và Lại Ninh sững người, rồi nhìn nhau. Lại Ninh lập tức kéo tay Nhiếp Thanh Châu nói: “Anh Châu, anh Châu, chúng ta về thôi, sắp vào lớp rồi.”

Nhưng đã quá muộn, Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại nhìn họ, duỗi ngón trỏ chỉ lên bảng xếp hạng: “Trương Vũ Khôn, hạng bảy trăm bốn mươi lăm, tiến bộ mười bậc so với lần trước. Lại Ninh, tám trăm ba mươi mốt, tụt bốn bậc. Mấy cuốn sách tham khảo mua lần trước, hai cậu đã xem chưa?”

Lại Ninh rụt tay lại, ấp úng một hồi rồi nói: “Anh Châu, bây giờ cậu y như mẹ tôi vậy.”

“…”

Hạ Nghi đứng trên ban công lớp nhìn xuống dưới. Nhiếp Thanh Châu đang đứng trước bảng thông báo, dường như đang nói gì đó với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh. Cơn gió lạnh cuối thu thổi tới, khiến anh bất giác rụt cổ lại.

Dù không nghe thấy họ nói gì, cô vẫn đứng trên ban công lặng lẽ dõi theo. Cho đến khi họ khuất khỏi tầm mắt, Hạ Nghi mới quay người đi vào lớp. Hôm nay, bàn học của cô hơi khác mọi ngày, được ghép thêm một chiếc bàn khác ở bên cạnh.

Kể từ hôm nay, cô đã có bạn cùng bàn.

Người bạn cùng bàn mới của cô, Trịnh Bội Kỳ, từ đầu năm học đến giờ chỉ nói với cô đúng một câu vào hai tháng trước: “Bên ngoài có người tìm cậu.” Lúc ấy, cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu đang vẫy vẫy bài kiểm tra.

Lý do cô có một người bạn cùng bàn là vì Trịnh Bội Kỳ cũng bị mọi người cô lập giống như cô.

Cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, làn da trắng mịn, dáng vẻ khiến người khác phải động lòng thương này đang ôm một chồng sách lớn, có chút rụt rè nhìn Hạ Nghi. Cô ấy lo lắng giải thích như thể sợ bị hiểu lầm: “Cô bảo tớ ngồi ở đây.”

Cô ấy cũng như những người khác trong lớp, đều có chút sợ hãi đối với Hạ Nghi. Dù sao thì Hạ Nghi cũng dính quá nhiều lời đồn, lại còn cả ngày lạnh lùng không nói năng gì.

Hạ Nghi gật đầu, không tỏ vẻ chào đón người bạn cùng bàn mới, nhưng cũng không hề ghét bỏ. Trịnh Bội Kỳ loay hoay một lúc, cuối cùng cũng ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.

Trịnh Bội Kỳ, đúng như vẻ bề ngoài, là một cô gái yếu đuối. Vì sức khỏe không tốt nên kỳ quân sự toàn phải xin nghỉ, giọng nói lại có phần ngọt ngào, nên một số người trong lớp nói cô ấy cố tình giả vờ yếu đuối, điệu đà. Trớ trêu thay, cô gái bình thường trông nhút nhát là thế, nhưng đôi khi lại đột nhiên bùng nổ. Lần trước không biết vì sao lại xảy ra xung đột với người khác, cô ấy đã thẳng tay đổ cả chai sữa lên đầu người ta.

Sau khi làm nên “kỳ tích” đó, Trịnh Bội Kỳ lập tức bật khóc.

Và cũng sau chuyện đó, cô ấy đã hoàn toàn bị cô lập. Mọi hoạt động tập thể đều không ai muốn chung nhóm, bạn cùng bàn cũng chẳng bao giờ nói chuyện, thậm chí còn xin giáo viên đổi chỗ.

Cuối cùng sau bao lần ồn ào, Trịnh Bội Kỳ được chuyển đến ngồi cạnh Hạ Nghi.

Trịnh Bội Kỳ vừa sắp xếp bàn học của mình, vừa lén lút quan sát Hạ Nghi. Thời tiết đã hơi se lạnh, nhưng Hạ Nghi vẫn xắn tay áo lên đến khuỷu, cánh tay thon dài đặt trên bàn, những ngón tay đang lật một cuốn sổ bìa mềm.

Khi cuốn sổ được lật giở, Trịnh Bội Kỳ dường như nhìn thấy những thứ giống như nốt nhạc. Ngay sau đó, ánh mắt Hạ Nghi quay sang nhìn cô ấy. Trịnh Bội Kỳ giật nảy mình, vội vàng cúi đầu im lặng dọn cặp sách.

Giờ nghỉ trưa, Nhiếp Thanh Châu cầm một cuốn sách từ vựng, đứng trước máy bán hàng tự động nhìn đủ loại nước giải khát, thầm tính toán xem tiền tiêu vặt tháng này sau khi trả góp cho bà Hạ thì còn lại bao nhiêu. Đây là khu vườn nhỏ phía sau tòa nhà Tri Hành, vào buổi tối thường có vài cặp đôi lén lút dắt tay nhau đi dạo ở đây, và thầy cô giám thị các khối cũng thường hay thoắt ẩn thoắt hiện để bắt quả tang yêu sớm. Nhưng dù sao cũng đang là giờ nghỉ trưa, giữa thanh thiên bạch nhật, chỉ có hai ba người lười biếng đi lại.

Nhiếp Thanh Châu tính toán một hồi, cảm thấy mình vẫn còn dư tiền mua vài lon nước, bèn đưa tay nhấn nút mua một lon cà phê.

“Nhiếp Thanh Châu” cũ nghiện thuốc lá, còn anh thì lại nghiện cà phê. Trước đây vì học hành và công việc mà thường xuyên thức đêm, uống quá nhiều nên đã thành thói quen. Bây giờ đổi sang một cơ thể khác, cơn nghiện sinh lý đã không còn, nhưng cứ nhìn thấy là lại thấy ngứa ngáy trong lòng.

Anh cầm lấy lon cà phê lạnh vừa lăn ra từ máy bán hàng, ló đầu nhìn ra phía sau máy, quả nhiên nhìn thấy Hạ Nghi.

– Lúc tôi mới quen Hạ Nghi, giờ nghỉ trưa cô ấy không thích ở trong lớp, một là ở tòa nhà thí nghiệm, hai là ở khu vườn nhỏ này, đến hai nơi đó chắc chắn sẽ tìm thấy cô ấy.

Sau vụ chạy một mạch lên tầng bảy lần trước, anh mới muộn màng nhớ ra điều này, điều mà anh đã nghe thấy Nhiếp Thanh Châu của mười năm sau nói trong một chương trình thực tế. Nói cách khác, chính bản thân anh của rất lâu sau này đã truyền lại một vài thông tin cho anh của hiện tại, và vì chương trình bị cắt ghép, có lẽ còn rất nhiều thông tin chưa được gửi đến.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, anh đều cảm thấy vô cùng kỳ lạ, cảm thấy mình như đang sống trong một vòng lặp Möbius[1].

Nhiếp Thanh Châu thở dài, lại nhấn nút máy bán hàng tự động, mua thêm một lon cà phê nữa. Anh cầm hai lon cà phê lạnh đi đến gần Hạ Nghi đang ngồi trên ghế dài, rồi áp nhẹ lon cà phê lên má cô.

Hạ Nghi co rụt người lại, ngẩng đầu nhìn anh, bên trong áo khoác đồng phục lộ ra một đoạn cổ áo sơ mi màu lạc đà, đôi mắt đen láy, thăm thẳm nhìn lên.

Nhiếp Thanh Châu bất giác thầm cảm thán, lúc mới đầu Hạ Nghi đề phòng anh đến mức nào, đến lúc đi cũng phải rời khỏi phạm vi anh có thể chạm tới mới quay người. Vậy mà giờ đây anh đến gần mà cô cũng không hề hay biết.

Nhiếp Thanh Châu đưa lon cà phê cho cô, cười nói: “Chủ nợ, xin hãy nhận lấy đồ hối lộ của tôi.”

Từ khi phát hiện ra rằng mỗi khi anh gọi Hạ Nghi là “chủ nợ”, cô sẽ dễ dàng chấp nhận lòng tốt của anh hơn, anh bắt đầu thường xuyên gọi cô như vậy.

Hạ Nghi liếc anh một cái, rồi không khách sáo đưa tay nhận lấy lon cà phê, sau đó lại dời mắt đi chỗ khác.

Ở nơi ánh mắt cô hướng tới, dưới tán cây ngân hạnh cao lớn, Trịnh Bội Kỳ co ro thành một cục nhỏ xíu trên chiếc ghế dài màu nâu. Bờ vai cô ấy thỉnh thoảng run lên, chiếc nơ bướm màu xanh trên tóc cũng rung rinh theo. Tay cô ấy cầm một tờ giấy ăn, run rẩy lau nước mắt.

Nhiếp Thanh Châu nhìn theo ánh mắt của Hạ Nghi, ngạc nhiên nói: “Ồ, cậu đang nhìn cô ấy à? Đây không phải bạn cùng bàn của cậu sao? Cô ấy đang khóc à?”

“Sao cậu biết cô ấy là bạn cùng bàn của tôi?”

“Tình cờ đi ngang qua lớp cậu thì thấy. Cô ấy bị ai bắt nạt à?” Đương nhiên Nhiếp Thanh Châu sẽ không nói rằng, rảnh rỗi anh vẫn thường quan sát Hạ Nghi từ tòa nhà đối diện.

Hạ Nghi nhìn gương mặt nghiêng của cô bạn từ xa, lắc đầu nói: “Không biết.”

Có lẽ chẳng có ai cả, mà cũng có lẽ là tất cả mọi người.

Hạ Nghi nhìn lon cà phê lạnh trong tay mình, im lặng một lát rồi đưa tay lên, giơ lon cà phê ra trước mặt Nhiếp Thanh Châu: “Cậu đưa cà phê cho cô ấy đi.”

Nhiếp Thanh Châu chỉ vào mình: “Tôi? Cậu ở đây nhìn cô ấy nửa ngày trời, cuối cùng lại nhường việc tốt này cho tôi làm à?”

“Ừm.”

“Thế không hay lắm, cô bé kia dễ hiểu lầm.”

“Hiểu lầm gì?” Hạ Nghi hỏi thẳng.

Nhiếp Thanh Châu nhíu mày, anh hơi cúi người xuống, nghĩ xem nên giải thích với Hạ Nghi về những tâm lý bình thường của một cô gái ở tuổi cô như thế nào, thì lại thấy sắc mặt Hạ Nghi chợt thay đổi.

Cô đột nhiên tiến lại gần anh, chóp mũi gần như sắp chạm vào cổ áo anh, dọa anh phải đứng thẳng người lùi lại một bước. Nhưng Hạ Nghi cũng đứng dậy, từng bước ép sát về phía anh.

“Cậu làm gì thế? Cậu như vậy tôi cũng hiểu lầm đấy.” Nhiếp Thanh Châu không ngừng lùi lại.

“Dưới xương quai xanh của cậu có vết bầm.” Hạ Nghi nói.

Mặt Nhiếp Thanh Châu biến sắc, anh đưa tay kéo lại cổ áo, cười nói: “Không cẩn thận bị đụng thôi.”

“Mấy ngày nay sao cậu không về nhà cùng tôi?”

“À, không phải tôi đã nói rồi sao? Dạo này tôi muốn về sớm một chút để dọn dẹp nhà cửa, vết thương này là lúc khiêng tủ bị đụng phải đấy.”

Nhiếp Thanh Châu khéo léo đáp lại, anh cầm lon cà phê chưa mở của mình lắc lắc, chuyển chủ đề: “Đã muốn làm người tốt thì đương nhiên phải dùng đồ của mình chứ, lấy không của cậu thì còn ra thể thống gì.”

Nói xong, anh cầm lon cà phê của mình, sải bước đi về phía Trịnh Bội Kỳ ở đằng xa.

Hạ Nghi nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt tối lại.

Nhiếp Thanh Châu đi đến trước mặt Trịnh Bội Kỳ. Cô bé giật mình, run rẩy ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ.

Nhiếp Thanh Châu đong đưa lon cà phê trước mặt Trịnh Bội Kỳ: “Có người thấy cậu ở đây khóc rất lâu rồi, bảo tôi đưa cái này cho cậu.”

Trịnh Bội Kỳ ngẩn người một lúc lâu mới ngơ ngác nhận lấy lon cà phê, rồi bị cái lạnh làm cho xuýt xoa một tiếng.

“Cậu dùng nó chườm mắt đi, chiều nay lên lớp, mắt mà sưng húp lên chẳng phải càng làm cho kẻ bắt nạt cậu vui hơn sao?” Nhiếp Thanh Châu cười cười, rồi nói nhỏ: “Người đó không muốn tôi nói ra tên, nhưng cậu có thể quay đầu lại nhìn thử.”

Trịnh Bội Kỳ quay đầu lại, tìm kiếm một hồi, rồi ngạc nhiên thốt lên: “Hạ Nghi?”

Nhiếp Thanh Châu chỉ cười mà không nói gì, anh đứng thẳng người vẫy tay với cô ấy rồi quay người rời đi.

Trịnh Bội Kỳ ngơ ngẩn cầm lon cà phê lạnh, rồi áp nó lên mắt chườm. Cứ ngây người như vậy một lúc, cô bé chu môi lên, rồi bỗng nhiên khóc còn to hơn.

Trong giờ tự học buổi tối, Trịnh Bội Kỳ cứ chốc chốc lại liếc nhìn Hạ Nghi, muốn tìm thời điểm thích hợp để nói lời cảm ơn. Nhưng Hạ Nghi lại có chút lơ đãng, ánh mắt luôn hướng ra ngoài cửa sổ. Trịnh Bội Kỳ tò mò nhìn sang, lớp 10/13 đối diện đã tan học, đèn tắt tối om, nhưng vẫn còn một người ngồi lại ở chỗ của mình.

Khi người đó đứng dậy bắt đầu thu dọn cặp sách, Hạ Nghi cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc, rồi nói với giáo viên trông lớp: “Thưa thầy, hôm nay em hơi khó chịu, muốn về sớm một chút ạ.”

Hạ Nghi chưa bao giờ xin nghỉ, thầy giáo quan tâm hỏi han vài câu rồi cho cô về trước. Trịnh Bội Kỳ cứ thế ngạc nhiên nhìn Hạ Nghi biến mất sau cánh cửa lớp học.

Trong con hẻm tối om ở Thường Xuyên vang lên một tiếng “rầm”.

“Mày trốn đi, mấy hôm trước mày trốn giỏi lắm mà? Để tao xem mày còn trốn đi đâu được nữa!”

Lại một tiếng “loảng xoảng” vang lên, dường như có ai đó đã đá vào thứ gì.

Trong bóng tối, Nhiếp Thanh Châu tựa lưng vào tường, chiếc xe đạp của anh đổ ngay bên chân, bàn đạp vẫn còn quay theo quán tính. Anh hơi ngẩng cằm lên, nói: “Tiền Phong Dương, não mày có vấn đề à?”

[1] Vòng lặp Möbius: dải xoắn đặc biệt chỉ có một mặt và một cạnh duy nhất, thường dùng để ẩn dụ cho sự luân hồi hoặc vòng lặp vô tận.