“Bây giờ cậu có thể nghĩ về chuyện đó rồi.”
Đang giờ nghỉ trưa, Hạ Nghi ngồi trong vườn hoa nhỏ của trường làm bài tập Sinh học, câu nói này của Nhiếp Thanh Châu bỗng dưng lướt qua tâm trí cô.
Cô ngẩng đầu nhìn tòa nhà dạy học cao lớn trước mặt. Tòa Tri Hành vào giờ nghỉ trưa lúc nào cũng ồn ào, hệt như một chiếc lồng tre nhốt đầy dế mèn. Nắp cây bút bi đen được cô mở ra, rồi lại đóng vào, mở ra, rồi lại đóng vào.
Hòa cùng nhịp điệu ấy, trong đầu cô lại bắt đầu vang lên những giai điệu, từ yếu ớt dần trở nên rõ ràng, tựa như một đàn hải âu đang lượn vòng ca hát trong tâm trí cô.
Ví von kỳ lạ về đàn hải âu này là của Nhiếp Thanh Châu.
Anh nói, có lẽ trong đầu cô có một đàn hải âu sinh sống, chúng ăn no uống đủ thì ra bờ biển phơi nắng, đến khi vui vẻ thì sẽ bay lên lượn vòng ca hát. Và cô không thể ngăn chúng cất tiếng ca.
Chúng không chịu sự kiểm soát của cô, cô chẳng thể khước từ, gần như là một bản năng.
Cây bút của cô lại bắt đầu vẽ ra từng chuỗi chữ số trên giấy nháp một cách rất tự nhiên. Thường thì khi có khuông nhạc, cô sẽ vẽ nốt nhạc, còn không thì sẽ là ký âm.
Cô phải “nghĩ” về điều gì đây chứ? Chuyện âm nhạc đối với cô gần như không cần “nghĩ”. Nó tự nhiên diễn ra, tự nhiên được ghi lại, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ để cho ai đó nghe thấy.
“Trương Vũ Khôn! Câm miệng!”
Giọng nói quen thuộc xen lẫn sự tức giận lạ lẫm vang lên, đàn hải âu trong đầu Hạ Nghi bay đi mất, cây bút đen trong tay cũng ngừng lại.
Dạo này ở trường, hình như cô luôn tình cờ gặp Nhiếp Thanh Châu.
Cô đứng dậy, đi vòng qua máy bán hàng tự động bên cạnh, quả nhiên nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu thấp thoáng sau những lùm cây không xa, bên cạnh anh còn có hai gương mặt quen thuộc là Trương Vũ Khôn và Lại Ninh.
Hôm nay, trước mặt họ còn có một cậu con trai khác, vừa lùn vừa béo, trông như một quả bóng da màu trắng. Lúc này, “quả bóng da màu trắng” kia đang đỏ bừng mặt vì tức giận, chỉ vào Trương Vũ Khôn nói: “Mày… mày dám chửi mẹ tao!”
“Chửi mày đấy, thằng ranh con này cố tình chơi bọn tao, đúng là muốn ăn đòn mà!” Lại Ninh xắn tay áo lên định đánh, Nhiếp Thanh Châu liền kéo tay cậu ta lại, cố sức lôi về phía sau.
Trên đồng phục của Lại Ninh và Trương Vũ Khôn có một mảng vết bẩn lớn, dưới đất còn có hai chai Coca bị đổ. Ánh mắt Hạ Nghi lướt qua lướt lại giữa mấy người, cũng đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra.
Trương Vũ Khôn bị Nhiếp Thanh Châu giữ chặt nhưng miệng vẫn gào lên: “Chửi mày thì sao! Cứ làm như ai chưa thấy mẹ mày ấy, đồ heo mập chết giẫm, cả nhà mày đều là heo mập chết giẫm! Tích lắm mỡ thế để chờ lên cân bán lấy tiền hay gì!”
Khuôn mặt cậu con trai béo trắng kia bỗng chốc méo mó, hàm răng nghiến chặt đến mức thịt trên mặt cũng rung lên theo.
Nhiếp Thanh Châu lạnh mặt, đưa tay bịt miệng Trương Vũ Khôn lại, chen lên chắn trước mặt cậu ta và Lại Ninh, ngăn cách tầm nhìn của họ với đối phương rồi đẩy mạnh về sau: “Bớt nói…”
Ngay khoảnh khắc ấy, tình thế đột ngột thay đổi.
Cậu con trai béo trắng phía sau anh đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh. Đôi mắt Nhiếp Thanh Châu trợn trừng trong phút chốc, sắc mặt trắng bệch, cánh tay đang gắng sức cản người cũng buông thõng.
Anh loạng choạng hai bước rồi ngã về phía trước như một con chim gãy cánh rơi xuống, “rầm” một tiếng đổ ập lên vai Trương Vũ Khôn và Lại Ninh.
Cùng với thân hình đổ xuống của anh, Hạ Nghi nhìn thấy cậu con trai béo trắng đứng phía sau. Cậu ta hốt hoảng, gương mặt đầy vẻ sợ hãi và bối rối, trong tay cầm một con dao gọt hoa quả dính máu, máu từ lưỡi dao chảy xuống lòng bàn tay.
“Loảng xoảng.”
Con dao rơi xuống đất, cả người cậu ta cũng khuỵu xuống.
Giây phút đó, tư duy của Hạ Nghi như ngừng lại, cơ thể đông cứng tại chỗ, dường như không thể hiểu được ý nghĩa của cảnh tượng trước mắt. Cô thấy Trương Vũ Khôn và Lại Ninh mặt mày tái nhợt, Trương Vũ Khôn há hốc miệng, dường như sắp hét lên.
Sau đó là một bàn tay còn tái nhợt hơn đưa ra, bịt chặt miệng cậu ta lại.
Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu, mày nhíu chặt, nói một cách yếu ớt: “Đừng… đừng hét.”
Khi cơn đau buốt và lạnh toát bất ngờ ập đến từ sau lưng, chiếc áo đồng phục thấm đẫm trở nên ướt dính, trong đầu Nhiếp Thanh Châu chợt lóe lên câu nói của Hạ Nghi nhiều năm sau “Anh ấy rất dễ bị thương”.
Lại đến rồi, lại đến rồi. Nó lại đột ngột ứng nghiệm một lần nữa.
Đây là một lời tổng kết, một lời tiên tri, hay là một lời nguyền rủa?
Anh gắng gượng vịn vào vai Lại Ninh để xoay người lại, nhìn Ngô Tư Viễn đang tê liệt ở dưới đất, hồn xiêu phách lạc như thể mình mới là nạn nhân, cơn tức giận bỗng trào lên.
“Bây giờ sợ đến thế này, lúc nãy nghĩ cái gì vậy hả! Cậu còn dám mang dao đến trường? Sẽ có án mạng đấy biết không! Còn trẻ thế mà đã muốn vào tù rồi à?” Nhiếp Thanh Châu giận dữ mắng.
Ngô Tư Viễn bị mắng cho mặt mày xanh mét, cả người run lẩy bẩy, dũng khí bộc phát tan biến sạch sẽ trong chốc lát, chẳng nói nổi lời nào.
Mảng áo đồng phục sau lưng Nhiếp Thanh Châu nhanh chóng nhuốm một màu đỏ thẫm, vết máu vẫn không ngừng lan rộng, càng thêm nổi bật trên nền vải trắng tinh. Trương Vũ Khôn nhất thời không dám chạm vào anh, chỉ run rẩy gọi: “Anh Châu… Anh Châu…”
Giọng đã nấc nghẹn.
Đúng lúc ấy, một đôi tay đỡ lấy cánh tay của Nhiếp Thanh Châu. Trương Vũ Khôn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hạ Nghi. Cô vẫn bình tĩnh như ngày thường, dứt khoát kéo khóa đồng phục xuống, cởi áo khoác của mình choàng lên lưng Nhiếp Thanh Châu, che đi màu đỏ tươi chói mắt.
“Mau đến phòng y tế.” Hạ Nghi nói.
Trương Vũ Khôn rưng rưng nước mắt: “Chị dâu!”
“…”
Hạ Nghi suýt chút nữa thì buông tay, may mà Nhiếp Thanh Châu nhanh mắt lẹ tay vịn lấy vai cô. Anh vừa đau đến mức hít vào từng hơi, vừa nghiến răng quát Trương Vũ Khôn: “Cậu im đi cho tôi!”
Nơi này là một góc khuất, bình thường không có ai qua lại, lại có cây cối che chắn, biến cố bất ngờ này chỉ có mấy người có mặt chứng kiến. Nhưng tiếng hét vừa rồi của Ngô Tư Viễn đã làm kinh động đến người khác, Nhiếp Thanh Châu thấy có người từ xa đang ngó đầu về phía này.
Anh hơi cúi người xuống, nhanh chóng nói với Ngô Tư Viễn: “Dao là cậu mang đến để gọt hoa quả. Vừa rồi cậu đang gọt hoa quả, tôi trượt chân ngã sấp vào người cậu, làm cả cậu và dao cùng ngã xuống đất, lưng tôi bị dao quẹt trúng, cậu nhớ kỹ chưa?”
Lại Ninh ngẩn người, rồi kêu lên: “Anh Châu, sao cậu…”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu lạnh lùng quét qua, anh nói: “Sự việc đã xảy ra như thế, không có phiên bản nào khác. Biết chưa?”
Dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cuối cùng cũng gật đầu. Nhiếp Thanh Châu quay sang nói với Ngô Tư Viễn: “Nếu còn muốn đi học thì nhớ kỹ lời tôi nói, không được sai một chữ.”
Nói xong câu này, anh không còn chút sức lực nào, Hạ Nghi kịp thời đỡ anh đứng vững. Nhiếp Thanh Châu mặt mày trắng bệch, khẽ nói với cô: “Cậu đừng dính vào mấy chuyện này, về lớp đi. Có Trương Vũ Khôn và Lại Ninh là được rồi.”
Nói rồi anh đưa tay định gỡ áo khoác của Hạ Nghi xuống, nhưng cô đã giữ tay anh lại: “Dính máu rồi.”
Cô ngừng giây lát rồi nói: “Tôi đưa cậu đến phòng y tế.”
Nhiếp Thanh Châu nhìn cô một lúc rồi thở dài: “Được thôi, đưa tôi đến nơi thì cậu mau về lớp nhé.”
Nói đoạn, anh quay đầu bảo Trương Vũ Khôn: “Cậu xin phép thầy cô giúp tôi, cứ kể lại đúng như những gì tôi vừa nói.”
“Lại Ninh, cùng đến phòng y tế với tôi.”
Khi thầy Lý chủ nhiệm lớp 10/13 hớt hải chạy đến phòng y tế thì Nhiếp Thanh Châu đang nằm sấp trên giường, cô y tá trẻ tuổi đang dùng cồn y tế lau rửa vết thương cho anh. Tay Nhiếp Thanh Châu nắm chặt ga giường, vì dùng sức quá nhiều mà gân xanh trên cánh tay nổi rõ.
“Không được rồi, không được rồi. Vết thương sâu quá, phải đưa đến bệnh viện khâu lại thôi.” Cô y tá lo lắng ngẩng đầu nhìn thầy Lý.
Lúc Trương Vũ Khôn kể chuyện này cho thầy Lý, Trương Tự Hoa cũng tình cờ có mặt trong văn phòng. Chiều nay thầy chỉ có tiết cuối, nên lập tức cùng thầy Lý chạy đến phòng y tế. Vừa thấy tình hình, thầy đã nhíu mày.
Thầy Lý vội vàng rút điện thoại ra: “Nhiếp Thanh Châu, cho thầy số điện thoại của phụ huynh em.”
“Ba mẹ em đều đang làm việc trên tỉnh, còn cô em mấy hôm nay đang thi giảng, họ đều không về kịp đâu ạ. Thầy Lý, không có chuyện gì to tát đâu, đừng làm phiền họ làm gì.” Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, mặt anh trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, nhưng giọng điệu lại rất thản nhiên.
“Cái gì mà không có chuyện gì to tát! Em nghe xem y tá nói gì kìa. Mau lên đi, thầy đưa em đến bệnh viện.” Thầy Lý quay sang gắt gỏng với Ngô Tư Viễn đang bị thầy túm chặt: “Mang hung khí nguy hiểm như vậy đến trường, em nghĩ cái gì vậy hả? Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, ăn đến mức này rồi mà còn ăn!”
Trên gương mặt Nhiếp Thanh Châu thoáng hiện một tia không vui, anh và Ngô Tư Viễn đang thất thần đưa mắt nhìn nhau, Ngô Tư Viễn lập tức sợ hãi dời mắt đi. Nhiếp Thanh Châu nói: “Thầy Lý, Ngô Tư Viễn cũng không cố ý đâu ạ, em thấy cậu ấy sợ lắm rồi, thầy cứ để cậu ấy về trước đi.”
Thầy Lý xua tay: “Thôi đi đi, tất cả về lớp trước đi. Ngô Tư Viễn, Lại Ninh, và cả… Hạ Nghi, sao em lại ở đây?”
Lúc này thầy mới để ý thấy Hạ Nghi đang ngồi một bên, cúi đầu nhìn y tá rửa vết thương cho Nhiếp Thanh Châu. Hạ Nghi ngẩng đầu lên, cô không mặc đồng phục, chỉ mặc một chiếc áo len màu nâu, khẽ nói: “Em tình cờ đi ngang qua.”
“Cậu ấy đi ngang qua giúp một tay, nên đồng phục bị bẩn ạ.” Nhiếp Thanh Châu giải thích thay cô.
Thầy Lý day day thái dương: “Tất cả về lớp trước đi, ở đây cứ giao cho thầy cô xử lý. Thầy Trương, thầy phải giúp tôi một tay đấy.”
Mọi phản ứng của đám học trò đều đã được Trương Tự Hoa thu vào tầm mắt, lúc này thầy nhìn Nhiếp Thanh Châu và Ngô Tư Viễn với vẻ dò xét: “Không thành vấn đề.”
Sau khi đuổi hết đám học trò đi, thầy Lý và thầy Trương dìu Nhiếp Thanh Châu, bắt taxi đưa anh đến bệnh viện gần trường nhất. Mấy tiếng đồng hồ bận rộn chạy ngược chạy xuôi, lúc Trương Tự Hoa gặp lại Nhiếp Thanh Châu thì anh đã khâu xong vết thương, quấn băng gạc, khoác một chiếc áo ngồi trên giường bệnh. Hệ thống sưởi trong bệnh viện được bật từ sớm nên rất ấm, Nhiếp Thanh Châu c** tr*n, chỉ khoác một chiếc áo cũng không thấy lạnh. Khi thấy Trương Tự Hoa bước vào, thậm chí anh còn mỉm cười.
Cô y tá bên cạnh bất mãn nói: “Còn cười được à? Sâu thêm chút nữa là cậu gặp nguy hiểm rồi đấy biết không? Sao cứ dăm ba bữa cậu lại bị thương đến đây khâu vá thế?”
“Trước đây em ấy cũng từng đến đây à?” Trương Tự Hoa hỏi.
Cô y tá quay mặt lại, ngạc nhiên: “Anh là?”
“Tôi là thầy giáo của em ấy, tôi đưa em ấy đến đây.”
“À à, hai tháng trước cậu ấy cũng bị thương ở vai. Lần này thầy xem, ngoài vết dao sau lưng, còn có bao nhiêu là vết bầm tím do va đập, phải quản cậu ấy cho nghiêm vào.” Cô y tá vừa nói vừa cầm một đống chai thuốc đi ra ngoài.
Ánh mắt Trương Tự Hoa chuyển sang Nhiếp Thanh Châu, anh lập tức kéo lại chiếc áo đang khoác, che đi những vết bầm trên người.
“Chuyện là thế nào?”
Nhiếp Thanh Châu cười cười: “Thầy biết em mà, đánh nhau thôi ạ.”
“Đánh nhau? Lần này em bị Ngô Tư Viễn đâm một nhát, sao không đánh lại nó?”
“Cậu ấy cũng không cố ý, mà em bị thương thế này rồi, cũng đâu đánh lại được ạ.”
Nhiếp Thanh Châu nói rất nhẹ nhàng, tránh nặng tìm nhẹ. Trương Tự Hoa cười lạnh một tiếng, ngồi xuống bên giường anh: “Đừng vội đổ hết lỗi lên người mình nữa. Mấy lời đó của em lừa thầy Lý thì được, chứ không lừa được thầy đâu. Thầy Lý đang gọi điện thoại, một lúc nữa mới qua được, bây giờ chỉ có hai chúng ta, em nói thật cho thầy biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nụ cười trên môi Nhiếp Thanh Châu tắt dần, anh chậm rãi nói: “Em đã nói rồi, chỉ là tai nạn thôi. Thầy muốn em nói gì ạ?”
“Không phải Ngô Tư Viễn cố ý làm em bị thương?”
“Cậu ta làm gì có lá gan đó.”
“Thỏ bị dồn vào đường cùng cũng cắn người, người nhát gan mà liều lên mới đáng sợ.”
Trương Tự Hoa hơi lùi ra xa Nhiếp Thanh Châu một chút, nhìn khắp lượt chàng trai trẻ mặt mày tái nhợt trước mắt: “Em mới bao nhiêu tuổi mà đã muốn một mình gánh hết mọi chuyện? Ai cũng phải chịu trách nhiệm cho việc mình làm, hôm nay em may mắn đấy, thầy nói một câu không hay, lỡ như em thật sự bị thương tật thì phải làm sao?”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi khẽ cười: “Nếu nhà trường thật sự muốn chịu trách nhiệm thì đã không dung túng cho những chuyện này xảy ra rồi ạ. Chuyện bé xé ra to cũng chẳng tốt cho ai cả.”
Trương Tự Hoa nhạy bén nắm bắt được ý tứ trong lời nói của anh, bèn hỏi: “Em nói nhà trường dung túng? Nhà trường dung túng thế nào, hôm nay em cứ nói hết những gì muốn nói ra, thầy nghe.”
Nhiếp Thanh Châu dường như không muốn nói, nhưng không chịu nổi sự truy hỏi của Trương Tự Hoa, anh ngập ngừng mở lời: “Em chỉ cảm thấy, nhà trường nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi cô lập và bắt nạt, chỉ cần không gây ra chuyện lớn thì coi như không tồn tại. Đối với em là vậy, đối với Ngô Tư Viễn là vậy, và cả Hạ Nghi mà hôm nay thầy thấy nữa, các thầy cô cũng đối xử với bạn ấy như vậy. Ai cũng biết có vấn đề, nhưng vì không dễ giải quyết nên cũng chẳng nghĩ đến việc giải quyết, chỉ muốn tô vẽ cho mọi chuyện êm đẹp, chờ đợi bài vở ngày càng nặng nề đè lên vai chúng em, để những vấn đề đó bị chôn vùi.”
Nhiếp Thanh Châu dừng giây lát, rồi nhìn Trương Tự Hoa, nghiêm túc nói: “Nhưng những gì trải qua và tính cách được hình thành trong ba năm này sẽ định hình cả cuộc đời một con người. Cả cuộc đời không chỉ có học tập và thi cử, còn có quá nhiều thứ quan trọng hơn cả kỳ thi đại học. Các thầy cô lớn tuổi hơn chúng em, nhiều kinh nghiệm hơn, không thể nhắm mắt làm ngơ trước những điều có thể gây ra bất hạnh cho cả đời chúng em được. Đây mới chính là ý nghĩa của giáo dục, phải không ạ?”
Nói xong, anh lại bồi thêm một câu: “Đây là quan điểm cá nhân của em.”
Đứa trẻ này nói chuyện không hề có kẽ hở, quan điểm sắc bén nhưng thái độ và giọng điệu lại vô cùng tế nhị. Nếu không nhìn vào tuổi tác thì cứ ngỡ là một người đã từng trải trong xã hội. Trương Tự Hoa nhìn sâu vào Nhiếp Thanh Châu, dường như muốn xuyên qua đôi mắt trẻ trung, trong veo kia để nhìn thấy linh hồn ẩn sau đó.
Cuối cùng, thầy cười một tiếng, vỗ vai anh, khiến anh nhăn mặt kêu đau.
“Em được lắm, mấy lời này thật không giống một người mười sáu tuổi có thể nói ra được, bảo em hai mươi sáu tuổi thầy cũng tin.”
Nhiếp Thanh Châu chỉ cười mà không nói gì.
Trương Tự Hoa nghiêm mặt trở lại: “Nhưng che giấu không phải là cách giải quyết tốt. Em nói nhà trường thờ ơ với bắt nạt, vậy em che giấu đi thì có thể cải thiện được tình hình sao? Không xảy ra chuyện gì, thì cái logic đó vẫn sẽ tiếp tục vận hành.”
“Nhưng sự cải thiện đó không thể dùng cuộc đời của người khác làm cái giá phải trả.” Nhiếp Thanh Châu lập tức phản bác.
“Em chỉ cần nói sự thật, thầy có thể đảm bảo với em, sẽ không có cuộc đời của ai bị ảnh hưởng vì chuyện này cả.”
Nhiếp Thanh Châu nhìn chằm chằm Trương Tự Hoa, anh ngồi trên giường bệnh, tay nắm lấy vạt áo khoác, dường như đang suy nghĩ. Trương Tự Hoa thầm nghĩ đứa trẻ này thật cảnh giác, thầy nói: “Có phải Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bắt nạt Ngô Tư Viễn, Ngô Tư Viễn trả thù nhưng lại làm em bị thương?”
“Đầu năm học em cũng từng bắt nạt cậu ấy.” Nhiếp Thanh Châu không trả lời thẳng vào câu hỏi.
Anh vừa nói vậy, Trương Tự Hoa liền hiểu ra ngay.
“Thôi được rồi, em đừng tự nhận hết về mình nữa. Thầy còn lạ gì tính khí điềm đạm của em nữa, đến Văn Chung còn không bằng em. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng nhờ em mà ngoan ngoãn hơn nhiều rồi.” Trương Tự Hoa đứng dậy, nói: “Thầy sẽ bàn bạc với thầy Lý, xử lý ổn thỏa chuyện này.”
Nhiếp Thanh Châu ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay Trương Tự Hoa: “Thầy, thầy đã hứa với em rồi, sẽ không ai bị kỷ luật hay bị ảnh hưởng gì cả.”
Trương Tự Hoa bật cười, lại vỗ vai Nhiếp Thanh Châu, lần này nhẹ hơn một chút: “Em cứ yên tâm đi. Mà cũng lạ thật, em bị thương không đau à, sao lại lo cho Ngô Tư Viễn thế? Còn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh nữa, em thật sự thích chơi chung với chúng sao?”
Nhiếp Thanh Châu buông tay xuống, anh khó khăn mặc chiếc áo khoác vào, trên gương mặt mệt mỏi hiện lên một nụ cười.
“Em đâu phải mình đồng da sắt, đương nhiên là đau rồi. Chúng em đều là người bình thường, có cả đống khuyết điểm và ưu điểm. Em chỉ cảm thấy, ở tuổi này ai cũng sẽ phạm sai lầm, mọi người vẫn còn cơ hội để trở nên tốt hơn.”
Anh không muốn họ đánh mất cơ hội đó.
Anh lớn tuổi hơn họ, nhiều kinh nghiệm hơn họ.
Thế nên không thể nhắm mắt làm ngơ trước những điều có thể gây ra bất hạnh cho cả đời họ.