Ngày thứ hai sau khi bị thương, Nhiếp Thanh Châu đang buồn chán chống cằm ngồi trước quầy tạp hóa nhà họ Hạ, vừa trông cửa hàng giúp bà Hạ, vừa đọc cuốn “Tuyển tập truyện ngắn Chekhov” mượn ở thư viện. Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài hành lang, giọng một người phụ nữ trung niên vang lên “Chắc là không có nhà rồi.”
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy hình như họ đang gõ cửa nhà mình.
Thế là anh ló đầu ra khỏi cửa hàng tạp hóa, lớn tiếng hỏi: “Các người tìm ai vậy?”
Cái ló đầu này làm động đến vết thương sau lưng khiến anh khẽ nhíu mày. Ngay lúc đó, trong tầm mắt anh xuất hiện một người phụ nữ trung niên trắng trẻo, mập mạp, dáng người không cao. Có lẽ vì thân hình quá nặng nề, lúc đi bà ta cứ lắc lư sang hai bên hệt như một chú chim cánh cụt, lại còn mặc một bộ đồ màu tím chói mắt. Lũn cũn theo sau người phụ nữ ấy là một cậu con trai cũng mập mạp y như vậy.
Là Ngô Tư Viễn.
Nhiếp Thanh Châu sững người một lúc rồi quay đầu gọi: “Bà Hạ ơi! Cháu phải đi một lát, bà ra trông cửa hàng nhé ạ!”
Bà Hạ đang ở trong bếp bèn bỏ dở mớ đậu nành đang bóc, chùi vội hai tay vào quần áo: “Ra ngay đây, ra ngay đây.”
Nhiếp Thanh Châu bước ra khỏi quầy, di chuyển một cách chậm rãi, nói với người phụ nữ trung niên đang mừng rỡ tiến lại: “Đừng nói ở đây, chúng ta đến một nơi vắng người đi ạ.”
Trong con hẻm yên tĩnh phía sau khu nhà, mẹ của Ngô Tư Viễn đỏ bừng mặt vì xúc động, bà ấy nắm lấy tay Nhiếp Thanh Châu, nói giọng run run: “Xin lỗi cháu, thật sự xin lỗi cháu. Cảm ơn cháu đã không truy cứu con trai cô, nếu không nó thật sự tiêu đời rồi. Con trai cô bình thường không phải người như vậy đâu, nó ngoan lắm, đến nói lớn tiếng cũng không dám. Chẳng hiểu lần này thế nào mà lại bị ma xui quỷ khiến, thật sự xin lỗi cháu, xin lỗi cháu, cô cúi đầu xin lỗi cháu.”
Nhiếp Thanh Châu lập tức đỡ lấy cánh tay mẹ Ngô Tư Viễn, vừa nhăn mặt vì đau vừa đỡ bà ấy đứng thẳng lên: “Cô ơi! Cô không cần, không cần phải làm vậy đâu ạ.”
Mẹ Ngô Tư Viễn kéo tay Ngô Tư Viễn lôi lại, ấn đầu cậu ta xuống để cậu ta cũng cúi chào. Bà vừa ấn vừa nói: “Cái thằng này, đứng đực ra đấy làm gì! Mau xin lỗi người ta đi! Con có não không thế, còn dám mang dao đến trường, còn dám làm người ta bị thương! Toàn học mấy cái thói trời ơi đất hỡi, mẹ đã dạy con thành ra thế này à!”
Nhiếp Thanh Châu đưa tay giữ lấy tay bà ấy, ngăn động tác ấn đầu Ngô Tư Viễn của bà ấy lại. Anh nhìn về phía Ngô Tư Viễn, cậu ta đang cúi đầu, nước mắt đã lưng tròng, trong mắt vừa mang nỗi sợ hãi lại vừa căm hận, nhưng lại cắn chặt răng không nói một lời.
“Cô ơi, cháu không biết giáo viên đã nói với cô thế nào. Nhưng Ngô Tư Viễn không cần phải xin lỗi cháu, chuyện này cháu cũng tuyệt đối sẽ không nhắc lại với ai khác. Cô cứ yên tâm, sau này cậu ấy có thể tiếp tục yên tâm học hành ở trường.”
Nhiếp Thanh Châu vừa dứt lời, Ngô Tư Viễn liền ngẩng đầu lên nhìn anh chằm chằm, trong mắt vẫn còn nỗi sợ hãi và nghi ngờ.
Nhiếp Thanh Châu quay sang nhìn mẹ của Ngô Tư Viễn, nghiêm túc nói: “Cháu không biết Ngô Tư Viễn có kể với cô không, nhưng bình thường ở trường cậu ấy thường xuyên bị bắt nạt. Có lúc là công kích cá nhân về ngoại hình, có lúc là trấn lột tiền tiêu vặt một cách trá hình, nhưng may là chưa đến mức xung đột tay chân.”
Mẹ Ngô Tư Viễn sững sờ, lúc giáo viên gọi bà ấy đến, có nhắc rằng Ngô Tư Viễn làm người khác bị thương là vì bị bắt nạt, nhưng không kể chi tiết đến vậy.
Bà ấy quay sang nhìn Ngô Tư Viễn: “Chỉ có mấy chuyện này thôi à? Mấy chuyện này mà đáng để con cầm dao sao? Con muốn làm mẹ tức chết à…”
Ánh mắt Ngô Tư Viễn càng thêm ảm đạm, cậu ta chán nản cúi gằm mặt xuống. Nhiếp Thanh Châu ngẩn người trong giây lát, rồi nhíu mày.
Giây phút này, anh đã hiểu vì sao Ngô Tư Viễn không kể chuyện mình bị bắt nạt cho gia đình nghe.
“Cô ơi, đây không phải là ‘chỉ có mấy chuyện này thôi’, chuyện này rất quan trọng. Ai cũng có lòng tự trọng, và sức chịu đựng của ai cũng có giới hạn. Cậu ấy bị ấm ức ở bên ngoài, đáng lẽ cô phải bảo vệ cậu ấy mới đúng chứ. Nếu cậu ấy có thể kể những chuyện này với cô sớm hơn, nếu cô có thể đứng ra chống lưng cho cậu ấy, thì có lẽ hôm qua cậu ấy đã không dùng dao để tự bảo vệ mình rồi.” Nhiếp Thanh Châu nhìn thẳng vào mắt mẹ Ngô Tư Viễn, nói một cách vô cùng trịnh trọng: “Cô là mẹ của cậu ấy, là người thân thiết nhất của cậu ấy trên cõi đời này, ít nhất cô cũng phải trân trọng, an ủi và bảo vệ cậu ấy chứ.”
“Còn cô nói Ngô Tư Viễn rất ngoan, bình thường đến nói lớn tiếng cũng không dám. Cháu không thấy đây là chuyện tốt, cậu ấy phải học cách tự bảo vệ mình, bị bắt nạt thì phải lớn tiếng nói ra, phải dùng cách thức đúng đắn để phản kháng. Cậu ấy cứ như bây giờ, cho dù không bị bọn cháu bắt nạt, sau này cũng sẽ có người khác.”
Mẹ Ngô Tư Viễn kinh ngạc nhìn Nhiếp Thanh Châu, dường như không thể tưởng tượng được những lời này lại thốt ra từ miệng anh. Còn Ngô Tư Viễn thì đã bật khóc, nước mắt trào ra khỏi mi, không ngừng chảy dài trên má.
Nói xong một tràng, Nhiếp Thanh Châu hít một hơi thật sâu, dường như có chút hối hận vì sự kích động vừa rồi của mình. Anh im lặng một lát rồi nói: “Cháu… ý cháu không phải là muốn chỉ trỏ cách dạy con của cô. Cô có biết không, sở dĩ Ngô Tư Viễn tức giận như vậy là vì bạn cháu đã nói những lời xúc phạm đến cô, và cậu ấy không thể chấp nhận được điều đó.”
“Cháu chỉ cảm thấy, Ngô Tư Viễn thật ra rất yêu cô, chắc chắn cậu ấy cũng mong cô có thể che chở cho cậu ấy nhiều hơn.”
Nói rồi, Nhiếp Thanh Châu lùi lại hai bước, nén chịu cơn đau sau lưng từ từ cúi người xuống, cúi đầu chào họ: “Và xin lỗi, cháu thay mặt bạn cháu xin lỗi hai người về những việc đã làm trước đây, vô cùng xin lỗi, sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa.”
Ngô Tư Viễn dường như không kìm nén được nữa, đột nhiên ngồi thụp xuống đất òa khóc nức nở. Từ góc nhìn của Nhiếp Thanh Châu, thân hình to lớn của cậu ta co rúm lại, cậu ta vùi đầu vào trong cánh tay, khóc đến hai vai run lên bần bật.
Dường như đứa trẻ này đã âm thầm chịu đựng quá lâu, đã làm một việc sai lầm trong lúc bốc đồng, bị ép đến đây để xin lỗi những người từng bắt nạt mình, và rồi tất cả những hoang mang, tủi nhục dồn nén trong lòng cuối cùng cũng có người nhìn thấy, có người nói ra, vỡ tan thành từng mảnh trên mặt đất.
Cánh tay mẹ cậu ta từ phía trên vòng xuống, ôm lấy vai cậu con trai, dường như bà cũng đã khóc.
Cuối cùng, Nhiếp Thanh Châu đứng trong con hẻm nhỏ, lặng lẽ nhìn bóng lưng hai mẹ con họ ôm nhau rời đi dưới ánh nắng. Gió biển lượn lờ thổi qua nơi này, khiến những tán lá xanh rì xào xạc trong gió.
Anh chậm rãi bước về phía trước. Anh nhớ lại hồi học đại học, anh làm lớp trưởng, thường xuyên giúp cố vấn sinh viên xử lý các công việc thường ngày của sinh viên trong lớp, sau này thì thành giúp xử lý việc của cả khóa. Anh đã gặp đủ kiểu sinh viên, đủ loại phụ huynh, và phần lớn thời gian bệnh đã thành tật, khó lòng cứu vãn.
Liệu tuổi mười sáu có tốt hơn tuổi mười chín không, liệu những thứ có thể thay đổi và cứu vãn sẽ nhiều hơn một chút không?
Cố vấn sinh viên từng nói: “Hay là sau này tốt nghiệp em kế nhiệm tôi đi, người xem hạnh phúc của người khác là hạnh phúc của mình như em hợp làm cố vấn sinh viên nhất đấy.”
Lúc đó anh đã trả lời thế nào nhỉ?
Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu, ánh nắng chiếu lên mặt, anh khẽ nheo mắt lại.
Anh nói, “Không thể được đâu ạ, em còn chưa muốn làm ba mẹ em tức chết”.
– Cô là mẹ của cậu ấy, là người thân thiết nhất của cậu ấy trên cõi đời này, ít nhất cô cũng phải trân trọng, an ủi nó và bảo vệ cậu ấy chứ.
Nhiếp Thanh Châu thở dài một tiếng, cười khổ lẩm bẩm: “Nói thì hay lắm, ai hơn được ai đâu chứ.”
Ba mẹ anh, giờ phút này đang sở hữu một người con trai đã thi đỗ vào lớp chuyên của trường Chính Nhất với thành tích xuất sắc. Sau này, người con trai làm rạng danh gia đình này sẽ thuận theo ý nguyện của họ mà chọn ban Tự nhiên, thi đỗ vào chuyên ngành tốt nhất của một trường đại học 985[1] danh tiếng, thuận lợi đi du học trao đổi, thực tập ở doanh nghiệp lớn, tích lũy đủ kinh nghiệm rồi tìm một công việc “có tương lai” và “ổn định”. Lẽ ra anh còn phải lập gia đình, mua nhà gần trường điểm, trả nợ vay mua nhà, lăn lộn để leo lên vị trí lãnh đạo cấp trung, cấp cao, rồi lại sai bảo nhân viên như cái cách mình từng bị sai bảo, dần dần trở nên lõi đời và nhờn nhãi. Tuy anh không thích cuộc sống như thế, nhưng cũng chẳng nói được rốt cuộc nó không tốt ở điểm nào.
Nhưng anh không còn cơ hội đó nữa, anh đã rơi về mười năm trước, giống như Alice rơi vào hang thỏ, gặp được một thế giới diệu kỳ mà anh chưa từng nghĩ tới.
Anh đi đến cửa “Tạp hóa nhà họ Hạ”, đúng lúc Hạ Nghi đón Hạ Nghiên tan học về. Cô dừng xe, Hạ Nghiên cà nhắc bước vào trong nhà.
Đúng lúc này, cô quay đầu lại nhìn anh. Gió thổi làm mái tóc ngắn của cô tung bay rối bời, đôi mắt cô đen láy, một nửa người ngập trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Trông cô như hiện thân sống động của tất cả những gì “xứ sở thần tiên” có thể gợi ra.
Đây là cô thỏ nhỏ của anh, Hạ Nghi.
Giống như một chú mèo, một con hải âu, một chú thỏ nhỏ, là “highest priority” (ưu tiên hàng đầu) của anh, Hạ Nghi.
Cô không nói gì cả, chỉ gật đầu với anh một cái rồi quay người đạp xe, khuất xa dần trên con phố tràn ngập ánh nắng.
Nhiếp Thanh Châu đứng ở ngã đường ấy, nhìn theo rất lâu, rất lâu.
Buổi tối, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lại xuất hiện ở nhà Nhiếp Thanh Châu.
Bởi vì mỗi tối đều phải mang bài tập và vở ghi đến cho Nhiếp Thanh Châu, nên Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bèn xin phép thầy chủ nhiệm cho nghỉ buổi tự học tối, để cùng học với Nhiếp Thanh Châu trong tuần này.
“Thầy Lý mà cũng đồng ý á?” Nhiếp Thanh Châu vừa làm bài tập vừa ngước mắt nhìn hai người họ.
Trương Vũ Khôn cắn đuôi bút, cố thoát ra khỏi vũng lầy bài vở: “Lão Lý vốn không định đồng ý đâu, mắt ổng trợn tròn cả lên. Nhưng cô Trương ở bên cạnh nói giúp bọn tôi, thế là lão Lý duyệt luôn.”
Lại Ninh chen vào: “Mấy hôm nay chẳng hiểu sao trường mình lại phát động Tuần lễ phòng chống bạo lực học đường. Giờ sinh hoạt lớp, lão Lý đứng trên bục giảng nói mãi, tôi thấy mặt Ngô Tư Viễn trắng bệch luôn.”
Trương Vũ Khôn lập tức giơ tay: “Tôi đảm bảo nhé, tôi với Lại Ninh không hé răng nửa lời, trong trường cũng không có tin đồn nào hết.”
Nhiếp Thanh Châu xua tay: “Tôi biết mà. Cậu cũng đừng cắn bút nữa, bài nào không biết làm, để tôi xem.”
Trương Vũ Khôn cười toe toét, gãi gãi sau gáy: “Anh Châu, sao đầu óc cậu thông minh thế nhỉ, chơi bóng rổ giỏi, học cũng giỏi, cậu nói xem sao Hạ Nghi lại không động lòng được chứ?”
Nhiếp Thanh Châu cười như không cười: “Hay là hai đứa mình đến với nhau luôn đi.”
“Thôi thôi thôi.”
Sau vô số lần thất bại trong việc phủ nhận mình thích Hạ Nghi, và cũng không thể giải thích được sự đối xử đặc biệt của mình dành cho cô, Nhiếp Thanh Châu cuối cùng cũng đành chấp nhận số phận, không cố gắng giải thích cho rõ ràng nữa. Lẽ ra anh nên sớm hiểu ra, cũng giống như cô em họ của anh luôn một mực tin rằng Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu của mười năm sau sẽ ở bên nhau, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng có một niềm tin kiên định “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” y như vậy.
Thế là lời giải thích đã đổi từ “Tôi không thích Hạ Nghi, cũng không theo đuổi Hạ Nghi” thành “Tôi thích Hạ Nghi, tôi từng theo đuổi cô ấy, nhưng người ta từ chối rồi, người ta không để mắt đến tôi.”
Mắt Lại Ninh sáng lên, hiếm khi lanh lợi đến thế: “Ê, cuối tuần này chẳng phải bọn mình sẽ đến nhà anh Châu học bài sao? Anh Châu, rủ cả Hạ Nghi đi cùng đi, cứ nói là mọi người cùng học, trao đổi với nhau cho hiệu quả!”
“Đúng đúng đúng! Nếu cậu hẹn riêng Hạ Nghi, có khi cô ấy không đồng ý, nhưng có bọn tôi ở đó là được rồi. Bọn tôi đảm bảo sẽ làm trợ thủ đắc lực cho cậu!” Trương Vũ Khôn đứng bên cạnh hăm hở hùa theo.
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay nhìn hai người này, suy nghĩ một lát rồi từ từ nở một nụ cười thật tươi: “Tôi thấy ý này không tồi.”
Vừa hay anh cũng cảm thấy, một mình mình “kèm” hai đứa này hơi quá sức.
Đã đến lúc mời thêm một “cô giáo” nữa rồi.
Lại Ninh và Trương Vũ Khôn cười vui vẻ, hoàn toàn không biết rằng mình vừa tự đăng ký thêm một lớp học phụ đạo.
Nhiếp Thanh Châu dặn đi dặn lại, nhắc nhở không ngớt rằng Trương Vũ Khôn và Lại Ninh không được nói năng lung tung trước mặt Hạ Nghi, cũng không được đồn thổi chuyện của họ. Thế là cuối tuần, lớp học nhóm tại nhà họ Nhiếp chính thức khai trương.
Một nhóm người vây quanh bàn ăn nhà họ Nhiếp, lần lượt là Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi, Hạ Nghiên, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh. Bài tập và sách tham khảo bày kín cả bàn, không khí học tập vô cùng sôi nổi. Môn Hóa của Nhiếp Thanh Châu yếu hơn so với các môn khác, đặc biệt là phần liên quan đến thí nghiệm, nên thỉnh thoảng trong lúc làm bài, anh lại quay sang thảo luận vài câu với Hạ Nghi. Hạ Nghi sẽ cụp mắt nhìn vào câu hỏi mà anh đang chỉ, hai người từ từ ghé sát lại gần nhau.
Mỗi khi đến lúc này, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lại lộ ra vẻ mặt phấn khích khó tả.
Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi thảo luận xong, quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt sáng rực của Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, rồi lại liếc nhìn cuốn vở trống trơn của họ, anh sa sầm mặt, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.
“Hai cậu đang làm gì thế? Sao vở vẫn còn trắng tinh thế này?”
[1] Là cách gọi tắt ở Trung Quốc để chỉ các trường đại học thuộc “Dự án 985” – một chương trình do chính phủ Trung Quốc khởi xướng từ tháng 5/1998 (nên gọi là 985) nhằm xây dựng những trường đại học đẳng cấp thế giới.