Hạ Diên cũng chạy đến bên cạnh họ, đỡ lấy bà nội. Bà Hạ run rẩy, vừa tức giận vừa tủi nhục, lớn tiếng nói: “Tiểu Dương à, làm người phải có lương tâm chứ! Năm đó tòa tuyên án, các người yêu cầu chúng tôi bồi thường hết trong một lần. Chúng tôi bán nhà bán xe, đền bù không thiếu lấy một xu, chúng tôi không nợ các người! Vậy mà cô hết lần này đến lần khác cứ đến đòi tiền chúng tôi, chúng tôi cũng không có tiền để đưa đâu!”
Người phụ nữ quay sang đám đông hò hét: “Nghe đi! Mọi người nghe đi, con trai của bà ta đã giết chồng tôi, giết ba của con gái tôi, bồi thường một khoản tiền là dám nói không nợ chúng tôi nữa à? Chồng tôi mà còn sống đến bây giờ, có thể kiếm được bao nhiêu tiền! Có thể nuôi hai mẹ con chúng tôi cả đời! Các người không bù đắp cho chúng tôi hết cả cuộc đời mà cũng dám nói là không nợ sao?”
Hạ Diên tức giận nói: “Sao bà không nói trước đây bà còn đánh bà nội tôi! Bà có giỏi thì ra tòa kiện chúng tôi đi, xem quan tòa có bắt chúng tôi bồi thường tiền không!”
“Bà ta nuôi ra loại con trai như thế, bà ta phải chịu trách nhiệm chứ! Mày còn dám cãi tao, năm đó nếu không phải ba mày vội kiếm tiền chữa bệnh cho mày, thì sao lại lôi kéo chồng tao vào tròng, đến nỗi mất cả chì lẫn chài còn hại chết chồng tao! Món nợ máu trên người chồng tao cũng có một phần của mày! Tất cả là do mày hại!”
Mắt Hạ Diên đỏ hoe, cậu định xông lên phía trước: “Bà nói bậy! Bà nói bậy! Bà câm miệng lại!”
Nhiếp Thanh Châu chặn Hạ Diên lại, chỉ cảm thấy một cơn đau xé trên lưng, ngay sau đó Hạ Nghi đã kéo Hạ Diên về.
Nhiếp Thanh Châu lạnh lùng nói: “Dì ơi, dì cũng là người có con gái, sao có thể nói với một đứa trẻ những lời như vậy!”
“Sao tao lại không thể! Chồng tao chết rồi, tao còn phải kiêng dè cái gì nữa!” Người phụ nữ chống nạnh, giọng đầy khí thế: “Bọn mày nghĩ chuyển nhà là trốn được tao sao? Bọn mày đi đến đâu cũng không thoát khỏi cái tiếng nhà có kẻ giết người đâu! Bọn mày không lo cho mẹ con tao, thì bọn tao sẽ ngày ngày đến tìm bọn mày, bọn tao sẽ ở đây không đi nữa!”
Đám đông vây xem từng lớp từng lớp chen chúc ùa tới, đầu người san sát, đông nghịt như sóng tràn. Ánh mắt kẻ tò mò người khinh bỉ, tranh nhau đổ dồn về phía trước tiệm tạp hóa nhỏ bé này, tiếng chỉ trỏ và bàn tán vang lên ù ù như một cơn sóng biển, lớp lớp ập tới.
Bà Hạ và Hạ Diên bị con sóng ấy vùi dập đến mức phải cúi đầu né tránh, vừa xấu hổ vừa nhục nhã.
Nhưng Hạ Nghi không né tránh. Tấm lưng gầy gò của cô thẳng tắp, đứng trước tất cả những người mà cô muốn bảo vệ, giống như một tấm khiên vững chắc, không một mũi tên nào có thể xuyên thủng. Cô nhìn tất cả mọi người, như thể đang xem một vở kịch, xem một đám diễn viên đang diễn xuất đầy say mê.
Người phụ nữ ngạo mạn kia chỉ đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của cô trong một khoảnh khắc, liền như bị sỉ nhục mà gắt lên: “Mày trừng mắt nhìn tao cái gì! Mày còn dám trừng mắt nhìn tao!”
“Dì à, dì không mệt sao? Dì đã không còn đau buồn từ lâu rồi, chỉ là vì tiền mà thôi.” Hạ Nghi nhìn bà ta, thản nhiên hỏi: “Tại sao lại phải lợi dụng người đã khuất?”
Người phụ nữ sững người một thoáng, rồi nhe nanh múa vuốt xông lên: “Con ranh con này, mày nói cái gì!”
Nhiếp Thanh Châu lập tức lao lên chặn người phụ nữ lại, những người xung quanh thấy tình thế căng thẳng cũng nhao nhao xông vào can ngăn. Ai ngờ người phụ nữ kia khỏe lạ thường, cố sức lao về phía trước, một tay cào thẳng vào mặt Hạ Nghi để lại ba vệt máu.
Hạ Nghi bị những người can ngăn kéo ra sau, mọi người rối rít nói: “Dù sao cũng không thể gây sự với con bé được!”, “Chúng còn đang đi học mà!”
Sắc mặt Nhiếp Thanh Châu lạnh đi, anh vừa giữ chặt người phụ nữ đang giãy giụa, vừa nói nhỏ: “Bà quậy cái gì? Số tiền nhà họ Hạ bồi thường cho bà, bà đã tiêu vào đâu hết rồi? Nhiều tiền như vậy, không phải bà đem đi nuôi người khác rồi chứ?”
Người phụ nữ kia nhảy dựng lên, quay sang lao vào Nhiếp Thanh Châu: “Phì! Thằng ranh con! Tao xé nát miệng mày ra!”
Trong khoảnh khắc đó, lực tay đang giữ bà ta của Nhiếp Thanh Châu đột nhiên buông lỏng, người phụ nữ không kịp phanh lại mà lao mạnh về phía trước. Nhiếp Thanh Châu liền thuận theo lực đẩy của bà ta mà ngã ngửa ra sau, đâm sầm vào giá hàng ở cửa tiệm.
Giá hàng bị anh đâm đổ, những chai Coca, Sprite bằng thủy tinh trên kệ rơi loảng xoảng vỡ tan tành trên đất, rồi thân thể bằng xương bằng thịt đổ ầm xuống.
Xung quanh chìm trong một sự im lặng đến rợn người, tất cả những người đang can ngăn đều sững sờ tại chỗ. Hạ Nghi mở to mắt nhìn xuống mặt đất, tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Còn Nhiếp Thanh Châu thì ngã trên đống mảnh thủy tinh vỡ, máu tươi lan ra giữa những mảnh vỡ lấp lánh, nhuộm đỏ áo anh, rồi hòa cùng với thứ nước giải khát lênh láng trên đất, quyện thành một vũng màu sẫm đến kinh người.
“Cứu người! Đánh người bị thương rồi!”
“Nhanh, nhanh, báo cảnh sát, báo cảnh sát đi!”
“Gọi xe cứu thương!”
Mọi người xung quanh rối thành một nùi, Hạ Nghi bước nhanh tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cánh tay Nhiếp Thanh Châu. Bên cạnh là bà Hạ ôm miệng khóc nức nở, Hạ Diên đang gọi điện thoại cho xe cứu thương. Giữa tiếng người ồn ào, trong đầu cô vang lên một âm thanh chói tai lạc điệu, rồi sau đó là một giai điệu gần giống như “Khúc cầu hồn” của Mozart vang lên, át đi tất cả mọi âm thanh khác.
Cô cụp mắt, bình tĩnh như thể lúc nãy đang nói chuyện với người phụ nữ kia, chỉ có điều động tác đưa tay ra vô cùng chậm chạp.
Khi bàn tay đó chạm đến vai Nhiếp Thanh Châu, đột nhiên bị một bàn tay khác nắm lấy, ẩm ướt mà ấm áp.
Chàng trai với gương mặt trắng bệch khẽ hé mắt, nói nhỏ: “Đừng nhìn, kẻo dọa cậu sợ đấy.”
Giọng anh rất nhỏ, Hạ Nghi bèn cúi người xuống, ghé sát vào để nghe.
“Bà ta đi chưa?” Anh hỏi một cách yếu ớt.
Hạ Nghi gật đầu.
Vừa nãy người phụ nữ kia thấy tình hình không ổn, nghe có người nói muốn báo cảnh sát, đã lập tức kéo con gái chuồn mất.
“Ai lại để chai thủy tinh ở đây, tôi có thấy đâu. Kỹ thuật không thuần thục, ăn vạ mà thành ra lớn chuyện rồi.” Nhiếp Thanh Châu khẽ nói.
Hạ Nghi ngẩn ra, Nhiếp Thanh Châu vỗ nhẹ vào vai cô, gắng gượng cười: “Không sao, tôi không sao đâu.”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, quả nhiên không nên dễ dàng thử những việc mình không thành thạo, ví dụ như ăn vạ.
Trong lúc mọi người xô đẩy, anh đã cảm thấy rõ ràng vết thương sau lưng không chịu nổi nữa, chắc chắn sẽ rách ra. Dì Dương gây sự kia rõ ràng không phải dạng vừa, hôm nay qua rồi còn có ngày mai, phải tìm cách dọa cho bà ta sợ.
Thế là anh chọc giận bà ta, nương theo lực của bà ta mà ngã ra sau, tính toán rằng vết thương này của anh mà chảy máu ra chắc chắn sẽ dọa được dì Dương, anh cũng coi như nắm được thóp của bà ta.
Ai mà biết được phía sau anh còn có một cái giá hàng chứ?
Ai mà nhớ trên giá hàng còn có mấy chai thủy tinh?
Anh ngã lên đống mảnh thủy tinh, vô số vật nhọn c*m v** lưng, đau đến mức đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn lại câu nói của Hạ Nghi “Anh ấy rất dễ bị thương”.
– Từ lúc tôi quen anh ấy, suốt những năm cấp ba anh ấy thường xuyên bị thương, cứ phải vào bệnh viện suốt, sau này không cần mở lời mà bác sĩ y tá trong viện cũng biết tên anh ấy.
Anh nghĩ, chẳng phải thế sao, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới, rồi lại thêm vết thương mới, lại thêm vết thương mới, cứ như tích lũy hiệu ứng trong game vậy.
Nhiếp Thanh Châu chấp nhận số phận.
Hạ Nghi và bà Hạ cùng đi theo xe cứu thương đến bệnh viện. Dù cho Nhiếp Thanh Châu không muốn chút nào, Hạ Nghi vẫn nhìn thấy tấm lưng bê bết máu của anh.
Chiếc áo sau lưng anh bị rạch toạc, để lộ ra một mảng da lớn vẫn còn vết bầm tím, đường khâu từ vết thương tuần trước quả nhiên đã bung ra, cộng thêm những vết thương lớn nhỏ do mảnh thủy tinh cứa vào, trông thảm không nỡ nhìn. Bác sĩ cầm chiếc nhíp nhỏ, gắp những mảnh thủy tinh găm vào thịt anh ra từng chút một. Anh nằm nghiêng trên giường bệnh, co người lại.
Mỗi khi chiếc nhíp của bác sĩ gắp ra một mảnh thủy tinh, anh lại giật nhẹ một cái. Nắm tay anh siết chặt đến nỗi gân xanh nổi lên, nửa đầu vùi vào gối, trán đẫm mồ hôi.
Bà Hạ đau lòng run theo anh, không ngừng lau nước mắt. Còn trên mặt Hạ Nghi dán một miếng gạc, cô đứng bên cạnh giường lặng lẽ nhìn anh.
Nhiếp Thanh Châu khẽ ngẩng đầu lên khỏi gối, để lộ một bên mắt. Con mắt ấy nheo lại vì đau, nhìn về phía Hạ Nghi.
“Hạ Nghi… cậu đi… mua cho tôi ít đồ ăn vặt đi… Tôi muốn ăn kẹo… loại mà cậu biết ấy…”
Mắt của Hạ Nghi rất sâu, trông cô vẫn như bình thường, chỉ là cả người căng cứng lạ thường, giống như một dây cung đã giương hết cỡ, tích tụ đầy một nguồn sức mạnh không nơi giải tỏa.
“Nhiếp Thanh Châu.” Cô gọi tên anh.
“Tôi không sao… đừng nhìn tôi nữa, có… bà ở đây rồi mà… cậu đi đi.”
Cuối cùng Hạ Nghi cũng đứng dậy, cô khẽ nói: “Được.”
Thế rồi cô quay người bước ra khỏi phòng bệnh, không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Trong bệnh viện có rất nhiều người, lác đác có người đang khóc. Cô đi qua những dòng người qua lại, đôi giày vải dính vết máu vững vàng tiến về phía trước giữa vô số đôi giày da, giày cao gót, giày thể thao.
Đột nhiên cô bắt đầu chạy. Cô chạy qua hành lang dài, chạy xuống cầu thang, chạy qua con đường rải sỏi giữa bãi cỏ của bệnh viện, dùng hết sức lực như khi thi chạy tám trăm mét, như thể không thể chờ thêm một giây nào nữa.
Cô đến siêu thị ở cuối con đường sỏi, mua tất cả những thứ cô biết là anh thích, kẹo, đồ ăn vặt, và cả cà phê.
Cô vô cùng vội vã, như thể đây không phải là đồ ăn vặt mà là một loại linh đan diệu dược nào đó, chỉ cần ăn những thứ này, Nhiếp Thanh Châu sẽ không còn chảy máu, cũng sẽ không còn đau nữa.
Những mảnh thủy tinh kia sẽ tự động rơi ra khỏi người anh, và vết thương sẽ lành lại.
Rồi anh sẽ lại tiếp tục tỏa sáng như một ngọn đèn.
Giống như đôi mắt anh đã tỏa sáng vào cái ngày anh giảng giải về ánh mặt trời.
Mãi mãi khỏe mạnh, rạng rỡ.
Mọi thứ trong tầm mắt nhanh chóng lùi lại phía sau, chiếc túi ni lông đựng đầy đồ ăn vặt kêu sột soạt, phòng bệnh nơi Nhiếp Thanh Châu đang ở ngày một gần hơn. Ngay lúc tay Hạ Nghi vịn vào khung cửa, cô nghe thấy một tiếng kêu đau chói tai.
“Lúc nãy cô bé còn ở đây thì cố nén không kêu, cô bé đi rồi cuối cùng cũng không nhịn được nữa.” Có người trong phòng nói vậy.
Bước chân của Hạ Nghi dừng lại tại đó, cô vẫn đang th* d*c, khẽ ló đầu vào. Thân hình của Nhiếp Thanh Châu bị bác sĩ che khuất, có tiếng rên khẽ vang lên, rồi bác sĩ gắp một mảnh thủy tinh ném vào trong khay, mà chiếc khay đó đã đầy ắp những mảnh thủy tinh dính máu.
Bà Hạ lau nước mắt nói: “Tiểu Nhiếp à, Tiểu Nhiếp, xin lỗi cháu.”
Hạ Nghi lặng lẽ nhìn họ, rồi lùi lại hai bước, đi đến chiếc ghế dài ngoài phòng bệnh và ngồi xuống. Ngồi một lúc, cô lại đứng dậy đi đến quầy y tá, khẽ hỏi: “Em có thể mượn giấy và bút được không ạ?”
Cô y tá thấy cô vẫn mặc đồng phục học sinh, tưởng cô định làm bài tập, bèn lục tìm một lúc rồi đưa giấy bút cho cô.
Hạ Nghi nhận giấy bút rồi quay lại chiếc ghế dài ngồi xuống. Cô y tá cho mượn giấy bút tò mò nhìn sang, nói với đồng nghiệp: “Chị xem cô bé bị thương ở mặt kia kìa, vừa mới theo xe cứu thương đến, không hề sợ hãi chút nào, bình tĩnh thật. Còn đang làm bài tập nữa chứ.”
Hạ Nghi không nghe thấy lời của cô ấy.
Bây giờ cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào cả.
Cuối cùng cô cũng thả cho những con hải âu trong tâm trí mình bay ra. Chúng đã náo loạn quá lâu rồi, lúc này giai điệu như sóng biển ập đến, nhấn chìm đỉnh đầu cô. Những âm thanh này cuốn lấy thần kinh của cô, đoạt lấy tay cô, và nguệch ngoạc điên cuồng trên trang giấy.
Trang giấy nhanh chóng được lấp đầy bởi những nốt nhạc, không một kẽ hở, như một sự tuôn trào.
“May mà là ở lưng, bây giờ lại là mùa đông, sẽ không có vấn đề gì lớn, nhưng diện tích vết thương quá rộng, phải nhập viện.” Bác sĩ nói với bà Hạ như vậy.
Bà Hạ nức nở: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi.”
Rất kỳ lạ, những âm thanh bên ngoài Hạ Nghi đều không nghe thấy gì, nhưng duy chỉ có đoạn đối thoại này là lọt vào tai cô.
Cây bút đang điên cuồng viết trên giấy cuối cùng cũng chậm lại, từng nét từng nét kéo dài về phía sau. Cô ngẩng đầu nhìn sang. Đèn trong phòng bệnh vẫn sáng, các nhân viên y tế mặc áo trắng đang vây quanh giường bệnh.
Bờ vai cô chùng xuống, sợi dây cung căng cứng đã buông lỏng.
Cô nghĩ, họ thật giống những thiên thần.