Giống như đổ đậu ra khỏi túi, Nhiếp Thanh Châu kể hết cho Hạ Nghi nghe từ đầu đến cuối. Nào là Trương Vũ Khôn và Lại Ninh hiểu lầm rằng anh thích cô thế nào, rồi vì sao anh lại không thể nào giải thích rõ ràng, cuối cùng còn mượn luôn cái hiểu lầm ấy để thúc ép bọn họ học hành cho tử tế.
Hạ Nghi khoanh tay ngồi bên giường bệnh của anh, mặt không đổi sắc lắng nghe anh thuật lại toàn bộ quá trình, cứ như đang nghe phạm nhân khai báo tội trạng.
Nhiếp Thanh Châu nhìn Hạ Nghi mà thấp thỏm không yên.
Hạ Nghi ngẫm lại những lời anh nói, rồi hỏi: “Vậy tại sao Văn Chung lại là tình địch?”
Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: “Sao cậu biết? Trước đây cậu và Văn Chung thường xuyên xuất hiện cùng nhau, nên họ cho rằng cũng có khả năng Văn Chung thích cậu.”
“Tôi hỏi rồi, Văn Chung không thích tôi.”
“… Cậu còn đi hỏi cả Văn Chung nữa à?”
“Tôi thấy cần phải xác nhận một chút.”
“Vậy sao cậu không hỏi thẳng tôi luôn.”
Ánh mắt Hạ Nghi lóe lên, cô hiếm khi dời mắt đi chỗ khác, rồi đứng dậy lấy hoa quả trên tủ: “Tôi gọt quả táo.”
Trương Vũ Khôn, Lại Ninh, Trịnh Bội Kỳ và Hạ Diên xách mấy túi rác đi về phía thùng rác. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi trước, đang nói thầm gì đó. Trịnh Bội Kỳ liếc nhìn Hạ Diên đang im lặng bên cạnh, hắng giọng hỏi: “Hạ Diên, chị của em bình thường thích ăn gì? Chơi gì? Thích màu gì? Sinh nhật ngày nào vậy?”
Hạ Diên quay đầu nhìn Trịnh Bội Kỳ một cái, giữa đôi mày thanh tú thoáng hiện vẻ trêu chọc.
“Chị rất hứng thú với chị em à?”
“Cậu ấy là bạn của chị mà.”
“Dù sao thì chị cũng chẳng kiên trì được bao lâu đâu.” Hạ Diên thản nhiên ném rác vào thùng, Trịnh Bội Kỳ đứng bên cạnh cũng ném rác vào, có vẻ bực mình: “Em nói vậy là có ý gì?”
Hạ Diên như chê tay vừa cầm rác bẩn, giơ ra trước mặt rồi nói: “Hồi nhỏ chị em rất xinh, học giỏi lại biết chơi piano. Có rất nhiều người tìm cách đến gần, muốn làm bạn với chị ấy, nhưng rồi họ phát hiện ra chị ấy vô cùng tẻ nhạt và ít nói. Những người ấy vốn ôm ấp ảo tưởng đẹp đẽ về chị ấy, mà một khi ảo tưởng vỡ tan thì tự nhiên họ cũng sẽ rời đi.”
Ánh mắt Hạ Diên nhìn Trịnh Bội Kỳ như thể đang nói rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ như vậy.
Trịnh Bội Kỳ trừng mắt phản bác: “Chị sẽ không như vậy đâu! Lúc chị buồn, Hạ Nghi đã giúp chị, bây giờ cậu ấy buồn chị cũng sẽ ở bên cạnh cậu ấy.”
“Buồn?” Hạ Diên hừ một tiếng: “Chị có nhầm không đấy? Năm xưa ba em vào tù, mẹ em bỏ đi, chị ấy cứ như không có chuyện gì, một giọt nước mắt cũng không rơi. Một người vô tình như vậy, có chuyện gì có thể khiến chị ấy buồn được sao?”
Cậu ngừng giây lát, rồi nheo mắt lại, có vẻ mất kiên nhẫn: “Em không thân với chị ấy, chị ấy là một ẩn số, nên chuyện của chị ấy đừng hỏi em.”
Nói rồi cậu giơ tay bỏ đi.
Trịnh Bội Kỳ cảm thấy tính tình của Hạ Diên còn tệ hơn cả Hạ Nghi. Lúc Hạ Nghi ở đây thì cậu không nói một lời, ra vẻ ngoan ngoãn, sao Hạ Nghi vừa đi một cái là cậu lại trở nên như thế này.
Trịnh Bội Kỳ tức giận lườm bóng lưng của Hạ Diên.
“Tại sao cậu không nói thẳng sự thật với họ?” Hạ Nghi gọt xong một quả táo nguyên vẹn, đưa cho Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu cung kính nhận lấy, thầm nghĩ đây là quả táo do chính tay Hạ Nghi gọt, nếu để mười năm sau cho cô em họ của anh thấy, e là có cúng đến hỏng cũng không nỡ ăn.
“Tôi đã cố giải thích, nhưng không thể nói rõ lý do tại sao tôi cứ luôn lảng vảng quanh cậu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cho rằng tôi chỉ ngại ngùng thôi.” Nhiếp Thanh Châu thở dài một tiếng.
Hạ Nghi nhìn sâu vào mắt anh, hơi nghiêng người về phía anh: “Vậy thì tại sao chứ? Tại sao cậu lại làm nhiều việc vì tôi như vậy?”
Nhiếp Thanh Châu đang há to miệng chuẩn bị cắn miếng táo, nghe cô nói vậy liền sững người, đặt quả táo trong tay xuống.
Rồi anh cười rộ lên, mày mắt cong cong chỉ ra ngoài cửa sổ: “Vừa rồi tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng những lời tôi nói đều là thật lòng. Tôi là fan của cậu, tôi cực kỳ, cực kỳ thích âm nhạc của cậu, hy vọng âm nhạc của cậu có thể được nhiều người nghe thấy hơn. Vì vậy tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể.”
Tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể.
Cánh cửa sổ hé một khe nhỏ, gió thổi tung tấm rèm cửa, ánh vàng lấp lánh trên tấm rèm voan. Nhiếp Thanh Châu cầm một quả táo tròn trịa trắng hồng, ánh sáng hắt vào từ sau lưng, làm nụ cười của anh thêm rạng rỡ.
Đôi mắt Hạ Nghi khẽ run lên, có lẽ người này vốn chẳng hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, chỉ là buột miệng nói ra mà thôi.
Nhưng trông anh vô cùng chân thành, và anh cũng đã làm rất nhiều.
Cô chậm rãi hỏi: “Cậu thích âm nhạc của tôi?”
Nhiếp Thanh Châu quả quyết gật đầu.
“Cậu đâu hiểu gì về nhạc.”
“Nhưng tôi có tai, tôi biết nghe, biết thưởng thức, biết cảm động mà.”
Hạ Nghi cụp mắt, không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau cô ngước mắt lên nhìn Nhiếp Thanh Châu, chuyển sang chủ đề khác: “Chuyện cậu nói dối Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, tôi biết rồi, tôi sẽ giúp cậu che đậy.”
Cô vừa dứt lời, nhóm người dọn dẹp “chiến trường tỏ tình” đã hùng hổ kéo đến. Trịnh Bội Kỳ đi đến bên cạnh khoác tay cô Hạ Nghi, mắt sáng lấp lánh: “Hạ Nghi, Hạ Nghi, cậu biết chơi piano thật à, còn biết sáng tác nhạc nữa?”
Cô y tá ở giường bên cạnh nghe thấy liền ló đầu ra, vừa thấy Hạ Nghi đã cười: “Ôi chao, đây chẳng phải là cô bé chơi đàn ở sảnh dưới lầu sao? Cô bé chơi dương cầm hay lắm, thường xuyên đến bệnh viện của chúng tôi chơi đàn đấy.”
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hạ Nghi. Trương Vũ Khôn vỗ đầu một cái: “Chẳng trách lần nào cậu cũng đến có một lát rồi đi, thì ra người chơi dương cầm ở sảnh là cậu à. Lần trước tôi còn nói với Lại Ninh là bệnh viện này xây dựng văn minh tinh thần tốt thật.”
Trịnh Bội Kỳ phấn khích lắc tay cô: “Hạ Nghi có thể chơi đàn cho bọn tớ nghe không, tớ muốn nghe cậu chơi đàn.”
Hạ Nghi lúng túng né tay Trịnh Bội Kỳ ra. Lúc này trong phòng bệnh đã rộn ràng náo nhiệt, dưới sự khen ngợi hết lời của cô y tá, ngay cả người nhà của vài bệnh nhân cũng nói muốn nghe thử. Mọi người vây quanh Hạ Nghi nhiệt tình cổ vũ, cô có chút bối rối, đôi mắt đen láy đảo một vòng trên mặt mọi người, rồi lướt đến Nhiếp Thanh Châu đang ngồi bên giường.
Nhiếp Thanh Châu vẫn luôn mỉm cười nhìn cô chăm chú, chạm phải ánh mắt cô, anh nghiêng đầu ra hiệu: “Đi đi.”
Hạ Nghi thu hồi ánh mắt, cúi xuống rồi lại ngẩng lên, nói: “Được.”
Thế là một đám người hùng hổ vây quanh Hạ Nghi rời khỏi phòng bệnh. Nhiếp Thanh Châu chỉ vào Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng đang định đi theo, nở nụ cười hờ hững: “Hai cậu ở lại đây cho tôi.”
Trương Vũ Khôn và Lại Ninh nhìn nhau, mặt mày rầu rĩ ngồi xuống bên giường Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu nhìn họ, lạnh lùng nói: “Ý tốt của các cậu tôi xin nhận, nhưng lần sau mà có bất ngờ thế này, có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?”
“Nói ra thì chắc chắn anh Châu sẽ từ chối mà.” Lại Ninh nói nhỏ.
“Biết tôi sẽ từ chối mà vẫn làm? Các cậu định chơi tôi đấy à?”
Trương Vũ Khôn ngẩng đầu lên, thành khẩn nói: “Anh Châu, vừa rồi tôi cũng đã tự kiểm điểm rồi, đúng là chúng tôi lợi dụng lòng thương hại của người ta để thừa nước đục thả câu, không phải là anh hùng hảo hán! Ép duyên chẳng bền!”
Nhiếp Thanh Châu nhướn mày, không ngờ giác ngộ của thằng nhóc này cũng cao ra phết.
“Tôi hỏi các cậu, bỏ qua mối quan hệ của tôi và Hạ Nghi, các cậu thấy Hạ Nghi là người thế nào?” Nhiếp Thanh Châu nghiêm túc hỏi.
Câu hỏi này khiến hai người kia sững sờ, họ nhìn nhau, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
“Gần đây tôi thấy cậu ấy thật sự rất ngầu.” Trương Vũ Khôn giơ ngón tay cái lên, “Mặc kệ người trong trường nói gì về cậu ấy, cậu ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn, không hề bị ảnh hưởng chút nào.”
Lại Ninh gãi đầu suy nghĩ một lát, rồi nói: “Tôi thì thấy cậu ấy khá nội tâm, không thích nói chuyện, nhưng tính tình rất tốt, rất kiên nhẫn, mà lại cực kỳ thông minh.”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu, mỉm cười: “Vậy nên cho dù tôi và Hạ Nghi không đến với nhau, cô ấy vẫn là một người bạn rất đáng để kết giao, phải không? Sau này các cậu cứ giữ tâm thái bình thường, xem cô ấy như một người bạn là được. Chuyện giữa tôi và cô ấy tôi sẽ tự xử lý, tôi thấy hiện tại như vậy là rất tốt rồi, cứ thi xong đại học đã rồi tính.”
Lại Ninh chăm chú lắng nghe, gật đầu ra chiều suy nghĩ.
Trương Vũ Khôn kinh ngạc vỗ tay: “Trời đất ơi, anh Châu, cậu quyết định đợi Hạ Nghi ba năm luôn à? Anh Châu, cậu thật sự… đúng là một trang hảo hán!”
Nhiếp Thanh Châu bóp trán, mệt mỏi nói: “Đây không phải là trọng điểm.”
“Tôi hiểu, tôi hiểu, chỉ là cách cư xử bình thường thôi mà, giống như tôi với Lại Ninh vậy, sau này Hạ Nghi sẽ là chiến hữu mới của bọn tôi.” Trương Vũ Khôn cười rất phấn khích: “Anh Châu, tôi và Lại Ninh có thể đi nghe chiến hữu mới chơi đàn được không?”
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, Trương Vũ Khôn luôn có một bộ logic vững chắc không thể lay chuyển. Có khi thì sai đến mức nực cười, có khi thì chỉ sai đôi chút, mà xoay xở đến mức này cũng coi như chẳng thể đòi hỏi gì hơn.
Anh thở dài một tiếng, ngồi dậy khỏi giường, đẩy cây truyền dịch theo: “Đi thôi, đi thôi, cùng đi nào.”
Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cùng nhau ra khỏi phòng bệnh, đi xuống thang máy rồi xuyên qua hành lang dài, đến sảnh lớn của bệnh viện.
Cũng giống như lần đầu tiên Nhiếp Thanh Châu thấy Hạ Nghi chơi đàn mấy tháng trước, cô ngồi trước cây dương cầm màu nâu, đã cởi chiếc áo khoác nỉ ra, chỉ mặc một chiếc áo len trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ ra một đoạn cẳng tay mảnh mai. Ánh nắng buổi chiều lười biếng rải trên phím đàn, những ngón tay trắng nõn thon dài của cô nhẹ nhàng nhảy múa trong ánh sáng.
Hạ Diên, Trịnh Bội Kỳ và một đám người hóng chuyện ngồi ở hàng ghế đầu, ai nấy đều chăm chú lắng nghe. Nhóm Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống hàng ghế sau họ, anh nói với Hạ Diên: “Này, thế nào?”
Hạ Diên giật mình quay đầu lại, thu lại vẻ mặt say mê, lúng túng nói: “Anh tự nghe đi.”
Trịnh Bội Kỳ cũng quay đầu theo, phấn khích nói: “Hạ Nghi giỏi quá! Cậu ấy chơi Sonata Ánh Trăng 3 với Gió đông mà nhẹ nhàng như vậy! Tớ nổi hết cả da gà. Hạ Nghi đúng là thiên tài mà!”
Nhiếp Thanh Châu không hề ngạc nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười khoe khoang: “Đúng không, đúng không? Thế bài bây giờ là bài gì?”
“Bây giờ là cậu ấy đang ngẫu hứng, vừa mới bắt đầu thôi.” Trịnh Bội Kỳ ra hiệu im lặng, nghiêm túc nói: “Đừng nói nữa, chăm chú nghe và cảm nhận đi.”
Nhiếp Thanh Châu không khỏi bật cười thành tiếng, rồi ngả người ra sau ghế.
Mỗi khi nhìn Hạ Nghi chơi đàn, anh luôn cảm thấy âm nhạc của cô tựa như phép màu.
Mười đầu ngón tay cô lướt nhanh trên phím đàn, tất cả các nốt nhạc với tiết tấu cực nhanh rơi xuống từ cây đàn, như những tia lửa thoáng qua, không thể nắm bắt, dâng trào và cuộn sóng dữ dội.
Tựa như ngọn núi tuyết trắng xóa ở vùng cực bỗng dưng phun trào, dung nham rực cháy phá tan băng tuyết mà tuôn ra ào ạt. Cái nóng tột cùng và cái lạnh tột cùng va chạm, quấn lấy nhau, nuốt chửng và bào mòn lẫn nhau, tro bụi núi lửa và hơi nước đan quyện, lạnh và nóng không bên nào chịu nhường bên nào.
Cuối cùng, bằng sự giằng xé ấy, một lục địa mới được kiến tạo.
Cô dùng âm nhạc của mình ghìm chặt hơi thở của họ, điều khiển nhịp đập con tim họ, khiến những nốt nhạc nhảy múa trên từng dây thần kinh.
Khi giai điệu dần yếu đi, Trịnh Bội Kỳ mới thả lỏng, cô quay sang nói với Hạ Diên bên cạnh: “Em còn nói Hạ Nghi vô tình, em nghe bản nhạc của cậu ấy xem, tình cảm sâu sắc đến nhường nào!”
Hạ Diên cười tự giễu: “Có lẽ vậy, xem ra chị ấy chỉ yêu âm nhạc của mình thôi.”
Nhiếp Thanh Châu nghe thấy cuộc đối thoại này liền cau mày, đặt tay lên lưng ghế phía trước, nói với Hạ Diên: “Em còn nhớ vết sẹo trên cánh tay Hạ Nghi không?”
“Sao vậy?”
“Đó là vết sẹo để lại khi đánh nhau để bảo vệ em đấy. Nếu vết thương đó ở trên tay cậu ấy, có lẽ cả đời này cậu ấy sẽ không thể chơi đàn được nữa.”
Nhiếp Thanh Châu ngừng giây lát, rồi hất cằm về phía Hạ Nghi trước cây đàn: “Em nói cậu ấy yêu âm nhạc, nhưng từ rất lâu trước đây, cậu ấy đã chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ âm nhạc vì em. So với âm nhạc, cậu ấy yêu em hơn thế rất nhiều.”
Hạ Diên nghe vậy thì hoang mang nhìn về phía Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu nghĩ, có lẽ Hạ Nghi chưa bao giờ nói với Hạ Diên những điều này.
Hạ Nghi mà anh quen biết mười năm sau dễ hiểu hơn bây giờ rất nhiều. Hạ Nghi sau khi trưởng thành sẽ cố gắng giải thích về bản thân, chấp nhận sự tiếp cận của người khác. Cô có rất nhiều, rất nhiều bài hát, rất nhiều sự kiện và phỏng vấn, trong những chi tiết nhỏ nhặt đó, người ta sẽ hiểu Hạ Nghi là người như thế nào.
Anh cảm thấy Hạ Nghi tuyệt đối không phải người vô tình, cô có những dây thần kinh nhạy cảm hơn tất cả bọn họ, nhận thức về nỗi đau của cô sâu sắc hơn họ rất nhiều, chỉ có âm nhạc là lối thoát duy nhất.
Trước khi phát minh ra kính thiên văn, người ta cũng đâu biết rằng trên bầu trời đêm có nhiều ngôi sao không nhìn thấy ánh sáng như vậy. Chúng lặng lẽ chết đi, phát nổ, biến thành tinh vân, rồi lại trở thành những ngôi sao mới. Người khác cũng giống như một bầu trời đêm thăm thẳm, không ai biết được trong cơ thể của người khác rốt cuộc đang xảy ra những biến động và thay đổi dữ dội đến nhường nào.
Hạ Nghi cũng là một bầu trời đêm, và khi cô đắm chìm trong âm nhạc, người ta mới có cơ hội cầm lấy chiếc kính thiên văn để nhìn thấy những tinh vân trong vũ trụ ấy.
Tay Hạ Nghi lướt qua phím đàn, bản nhạc kết thúc. Cô quay đầu lại, thấy Hạ Diên ngồi ở hàng ghế đầu trong sảnh. Hạ Diên dường như có chút ngẩn ngơ, nhưng không hề dời mắt đi mà đối diện với cô trong giây lát.
Ánh mắt đối diện như vậy khiến Hạ Nghi có chút bất ngờ. Cô biết Hạ Diên không thích mình, bình thường thậm chí còn không muốn tiếp xúc bằng mắt với cô. Hạ Diên dường như cũng nhanh chóng phản ứng lại, lúng túng dời mắt đi.
Trương Vũ Khôn đứng dậy vẫy tay nói: “Tôi muốn yêu cầu bài hát! Tôi muốn nghe ‘Tào Tháo’!”
Trịnh Bội Kỳ chạy tới khoác tay cô. Lại Ninh cũng phấn khích giơ tay: “Vậy tôi muốn nghe ‘Hương lúa’!”
Còn Nhiếp Thanh Châu thì nghiêng người về phía trước, tay đặt lên lưng ghế, cười rạng rỡ nhìn cô.
Hạ Nghi được mọi người vây quanh, dìu dắt tiến về phía anh. Lại Ninh nói từ tận đáy lòng: “Anh Châu, Hạ Nghi thật sự quá giỏi, tiết mục mở màn lễ hội âm nhạc của trường nên để Hạ Nghi chơi dương cầm mới phải!”
Nhiếp Thanh Châu chống cằm, cười tít mắt đồng ý: “Đúng vậy. Vừa rồi lúc nghe Hạ Nghi chơi đàn, tôi lại nhớ đến Thần thoại sáng thế của Bắc Âu. Băng tuyết và lửa hòa quyện, từ đó sinh ra người khổng lồ, sau đó thân thể người khổng lồ hóa thành thế giới.”
Trương Vũ Khôn nghe vậy thì hai mắt lập tức sáng lên, cậu ta ghé sát vào bên cạnh Nhiếp Thanh Châu: “Anh Châu, cậu lại có cảm hứng viết văn gì rồi à, mau nói cho bọn tôi nghe với.”
“Mơ đi!” Nhiếp Thanh Châu đứng dậy nói: “Không có, không có đâu, lần này tự nghĩ đi nhé, nghĩ xong tôi có thể sửa giúp cậu.”
Trong bệnh viện tràn ngập mùi thuốc khử trùng, nơi gắn liền với bệnh tật và cái chết, cả đám thiếu niên vẫn cứ rực rỡ và tràn đầy sức sống, bước đi trong ánh nắng và bóng râm hắt xuống từ mái kính, như những đóa hoa không bao giờ tàn lụi, một sức sống không thể ngăn cản.
Nhiều năm sau, Hạ Nghi vẫn thường xuyên nhớ lại ngày hôm ấy. Khi cô chơi đàn xong và quay đầu lại, nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu, Hạ Diên, Trương Vũ Khôn, Lại Ninh và Trịnh Bội Kỳ ngồi ở dưới, vui vẻ dõi theo cô bằng những đôi mắt trẻ trung và nhiệt thành. Họ vẫy tay đi về phía cô, còn Nhiếp Thanh Châu thì chống cằm, nở nụ cười rạng rỡ.
Đó là những khán giả đầu tiên của cô, là những người bạn của cô. Và còn có một người, sẽ luôn dùng những lời hoa mỹ và hình ảnh hùng vĩ để miêu tả âm nhạc của cô.
Anh nói rằng bản nhạc này khiến anh nhớ đến Thần thoại sáng thế của Bắc Âu.
Thực ra, bản nhạc này là giai điệu vang lên trong đầu cô khi anh bị thương. Theo lời anh nói, đó chính là bài ca mà đàn hải âu trú ngụ trong tâm trí cô đã hát cho anh nghe.
Vào khoảnh khắc này, cô đột nhiên cảm thấy được chơi nhạc cho những ánh mắt tràn đầy mong đợi và yêu thương này thật sự là một điều hạnh phúc.