Phải công nhận rằng, chiến lược marketing của Trịnh Bội Kỳ vẫn rất thành công. Theo lời cô ấy, số người cô ấy thuê đến đã giảm dần mỗi ngày, nhưng công việc buôn bán của tiệm tạp hóa nhà họ Hạ vẫn tấp nập như cũ. Chẳng mấy chốc, mọi người đã quên bẵng đi chuyện chủ tiệm từng bị người ta đến tận nơi gây sự.
Thậm chí khi mẹ Nhiếp nghe hàng xóm kể về tình hình nhà họ Hạ, bà còn cùng họ cảm thán cho hoàn cảnh một già hai trẻ thật chẳng dễ dàng gì.
Bước sang ngày thứ năm của kỳ nghỉ đông, Nhiếp Thanh Châu đã hoàn thành xong hết bài tập. Anh lại bắt đầu chạy tới tiệm tạp hóa nhà họ Hạ như thường lệ, phụ dọn hàng, tính tiền và làm vài việc lặt vặt. Anh kể với ba mẹ rằng nửa năm nay mình đã được nhà họ Hạ chăm sóc rất nhiều, còn thường xuyên ăn cơm ở nhà bà Hạ.
Ba mẹ Nhiếp nghe vậy thì vô cùng cảm động, thậm chí còn cho rằng sự thay đổi của anh là nhờ cả vào nhà họ Hạ. Họ không những không ngăn cản mà còn thường xuyên làm bánh bao, sủi cảo, bánh ngọt mang sang cho bà. Ba Nhiếp còn đi lấy hàng cùng Hạ Nghi và anh, một mình ông bao luôn cả mọi việc nặng nhọc.
Lần này, Nhiếp Thanh Chấu mới thực sự cảm nhận sâu sắc rằng, ở một nơi như thế này, có một người đàn ông trưởng thành vạm vỡ ở bên cạnh cũng giống như có được một chỗ dựa vững chắc. Chỉ cần có ba Nhiếp ở bên, không một ai dám bắt nạt anh và Hạ Nghi, ngay cả những lời khiêu khích hay trêu chọc cũng hoàn toàn biến mất.
“Nhiếp Thanh Châu” của trước kia vốn không tự nguyện trở thành một thiếu niên bất hảo, và Hạ Nghi cũng chẳng hề muốn trở thành một cô gái lạnh lùng, cứng rắn như bây giờ. Nếu có được sự bảo bọc của cha mẹ, có lẽ họ đã có thể dịu dàng và ôn hòa hơn rất nhiều, giống như Trịnh Bội Kỳ vậy.
Chiều hôm đó, khi Nhiếp Thanh Châu đang xếp các loại thực phẩm đông lạnh vào tủ đá đặt cạnh cửa tiệm, anh vô tình ngẩng đầu lên và bắt gặp một bóng hồng ở góc phố đối diện.
Sở dĩ anh để ý đến cô gái này là bởi vì ngoài trời đang có tuyết rơi, trên đường đã phủ một lớp tuyết mỏng, mà cô gái ấy đã cầm ô đứng ở đó rất lâu rồi. Dường như lần nào anh nhìn về phía đó cũng đều thấy cô, và cô cũng đang nhìn chằm chằm về phía tiệm tạp hóa nhà họ Hạ.
Lần này, Nhiếp Thanh Châu đóng cửa tủ đá lại, anh nhìn kỹ cô gái một lúc, cảm thấy cô trông quen quen.
Hạ Nghi vừa đổi ca với Hạ Diên, cô bước đến chỗ anh: “Cậu sắp xếp xong chưa?”
“À à, xong rồi, xong rồi.” Nhiếp Thanh Châu ngẩn ra một lúc mới hoàn hồn. Hạ Nghi thấy hơi khó hiểu, bèn quay đầu nhìn về phía anh vừa nhìn chăm chăm.
Cô gái mặc áo hồng bên kia đường cũng nhìn thấy Hạ Nghi. Cô bé có vẻ hơi kích động, bước về phía trước một bước, rồi lại sững người dừng lại.
Hạ Nghi nhìn cô gái không chớp mắt một hồi lâu, rồi quay sang nói với Nhiếp Thanh Châu: “Tôi ra ngoài một lát.”
Nói xong, cô với lấy áo khoác mặc vào, bước về phía cô gái kia giữa trời tuyết rơi lất phất.
Nhiếp Thanh Châu chống tay lên tủ đá, suy nghĩ một lát rồi cuối cùng cũng nhớ ra mình đã gặp cô gái này ở đâu. Đó là Ngô Tinh, con gái của Dương Phượng. Hôm Dương Phượng kéo con gái đến gây sự trước cửa tiệm, cô gái này chỉ luôn cúi gằm mặt đứng yên tại chỗ mà không nói một lời.
Hạ Nghi băng qua đường, đứng đối diện với Ngô Tinh bên vệ đường. Ngô Tinh thấp hơn Hạ Nghi nửa cái đầu, cô bé mặc một chiếc áo bông màu hồng, đi đôi bốt tuyết màu nâu, che một chiếc ô kẻ sọc đỏ đen. Còn Hạ Nghi thì khoác trên mình chiếc áo phao màu xám bạc.
Ngô Tinh khẽ nghiêng vành ô, ngẩng đầu nhìn Hạ Nghi. Trông hai người không giống như chỉ cách nhau vài tuổi, mà hệt như khoảng cách giữa một đứa trẻ và một người trưởng thành.
Hạ Nghi cất tiếng hỏi: “Em tìm tôi có chuyện gì sao?”
Cô bé im lặng hồi lâu.
Bức tường bên cạnh họ được sơn màu vàng nhạt, điểm tô bằng những đóa hoa mẫu đơn, hoa cúc rực rỡ. Những đóa hoa chen chúc, đua nhau khoe sắc, ngập tràn không khí vui tươi, bên trên còn có hai dòng khẩu hiệu viết bằng sơn đỏ son: “Cuộc sống hạnh phúc, đẹp từ gia đình”.
Và họ đang đứng ngay dưới dòng khẩu hiệu ấy, ngay trước những đóa hoa đang khoe sắc kia.
Ngô Tinh cụp mắt, lạnh lùng nói: “Tôi chỉ đến xem một chút thôi. Sao nào, chị còn định gọi người đến dạy dỗ tôi nữa à?”
Hạ Nghi khẽ cau mày. Trước đó Nhiếp Thanh Châu đã giải thích với cô chuyện này rồi, cô chỉ đáp gọn: “Không có.”
Ngô Tinh liếc mắt về phía tiệm tạp hóa nhà họ Hạ, cất giọng đầy mỉa mai: “Nhà chị buôn bán phát đạt thật nhỉ. Rõ ràng đã giết người, đã hủy hoại gia đình người khác mà vẫn có thể sống vui vẻ như vậy. Con người muốn sống tốt, chắc là phải không có lương tâm đâu nhỉ.”
Những mũi tên sắc lạnh độc địa mà cô bé b*n r* lao đến trước mặt Hạ Nghi, nhưng đều gãy mũi mà rơi xuống, chẳng hề khiến cô mảy may rúng động. Hạ Nghi suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy em mong chúng tôi phải thế nào?”
Đôi mắt cô đen láy, chăm chú nhìn cô bé trước mặt, như thể thật lòng muốn biết câu trả lời.
“Tôi mong các người thế nào ư?”
Sự bình thản của Hạ Nghi dường như lại là một mũi tên sắc bén hơn, trong khoảnh khắc đã xuyên thủng lớp phòng bị của cô bé.
Cô bé sững người trong giây lát, gương mặt non nớt đầy vẻ phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hạ Nghi, chị thật sự không có chút lương tâm nào sao? Tại sao chị không hề thấy cắn rứt chút nào? Sao chị có thể thản nhiên như không có chuyện gì như thế? Ba chị là hung thủ đấy! Ba chị đã giết ba tôi!”
“Tôi biết.” Hạ Nghi đáp.
Từ trước đến nay, đủ loại người, bằng đủ loại cách thức, vẫn luôn nhắc nhở cô về điều đó.
Cô nói: “Ông ấy đang ở trong tù. Ông ấy đã trả giá rồi.”
“Nhưng ông ta vẫn còn sống! Ít nhất ba chị vẫn còn sống! Vài năm nữa ông ta sẽ trở về bên cạnh các người, và chị lại có ba! Còn tôi thì sao? Ba tôi đã bị ba chị g**t ch*t! Ông ấy sẽ không bao giờ quay về nữa, tôi không còn ba nữa rồi! Các người lấy gì để đền cho tôi đây! Cho dù nhà các người làm gì cũng vô dụng thôi, các người nợ chúng tôi, các người nợ chúng tôi cả cuộc đời này!”
Càng nói, mắt cô bé càng hoe đỏ. Cô bé chỉ tay về phía tiệm tạp hóa nhà họ Hạ đang tấp nập người ra vào, nói tiếp: “Các người có tư cách gì để được hạnh phúc? Những người như các người đã khiến chúng tôi mất đi tất cả, sao còn có thể tươi cười được chứ? Dựa vào đâu mà các người được sống vui vẻ như vậy? Dựa vào đâu mà chị có thể bình thản ngẩng cao đầu nói chuyện với tôi như thế? Dựa vào đâu? Tôi thật sự nghĩ mãi không ra… Dựa vào đâu chứ… Tại sao chứ!”
Nói đến đây, cô bé bật khóc nức nở. Nước mắt lăn dài thành từng chuỗi trên gương mặt ửng đỏ vì lạnh. Cô bé không ngừng lau đi những giọt nước mắt, nhưng chúng lại càng tuôn ra nhiều hơn. Cuối cùng, như thể đã buông xuôi tất cả, cô bé vứt cả ô, ngồi thụp xuống đất, gục đầu vào vòng tay. Tuyết cứ thế lất phất rơi trên người cô ấy.
Hạ Nghi lặng lẽ nhìn Ngô Tinh. Khi cô bé ngồi thụp xuống khóc, Hạ Nghi cũng ngồi xuống bên cạnh.
Cô cất lời bằng một giọng điệu bình tĩnh: “Vậy để ba tôi chết đi thì sẽ tốt hơn sao? Hay là em muốn tôi, em trai tôi, và cả bà nội tôi, tất cả đều không được sống nữa?”
Bờ vai Ngô Tinh chợt ngừng run rẩy.
“Chúng tôi không hề sống hạnh phúc. Chúng tôi chỉ muốn được sống tiếp mà thôi. Chỉ vậy thôi.” Hạ Nghi ôm lấy đầu gối, mắt nhìn xuống mặt đất.
Hạ Nghi vẫn còn nhớ dáng vẻ của chú Ngô. Chú rất cao, thích đùa vui, hay mang đủ loại sô-cô-la ngoại về cho cô ăn. Rồi ba cô sẽ lại mua bánh ngọt cho con gái chú Ngô, hai người họ còn đùa rằng hay là đổi con gái cho nhau nuôi.
Khi ấy, cô bé trước mặt vẫn còn rất nhỏ, lúc nào cũng nói muốn làm em gái của Hạ Nghi, muốn cùng cô đi học đàn dương cầm.
Đó đã từng là những tháng ngày thật đẹp. Giờ đây, khi nhắc đến chú Ngô, vượt qua cả hình ảnh dì Dương gào khóc điên loạn ở tòa án, vượt qua hình ảnh người mẹ ngất xỉu, vượt qua cả dáng vẻ xám xịt của ba trên vành móng ngựa, vượt qua tất cả mọi biến cố và khổ đau, điều đầu tiên Hạ Nghi nhớ đến vẫn là người đàn ông cao lớn, hào sảng, luôn nói cười vui vẻ cùng ba mình của những ngày xưa ấy.
Ngô Tinh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hạ Nghi. Hạ Nghi nhìn vào mắt cô bé một lát, rồi nhặt chiếc ô kẻ sọc đỏ đen bên cạnh lên, che trên đầu Ngô Tinh.
“Tôi không hề thản nhiên như không có chuyện gì. Tôi chỉ là… không biết bây giờ còn có thể làm được gì nữa. Tôi cảm thấy tôi không làm gì sai cả, và em cũng vậy. Cho nên tôi cũng không biết phải sửa chữa thế nào, phải thay đổi ra sao.”
Nếu nói ra cũng không thể thay đổi được gì, vậy thì thà không nói còn hơn. Cô vẫn luôn như vậy. Nhưng dường như điều đó lại luôn khiến những người xung quanh phải đau khổ, hoặc là thất vọng.
Hạ Nghi dừng lại giây lát, rồi cất lời: “Xin lỗi em.”
Nhiếp Thanh Châu đứng ở góc tường, lặng lẽ dõi theo hai cô gái đang ngồi thụp dưới đất. Anh đã đến đây được một lúc, và đã nghe thấy hết những lời cần nghe.
Cô bé mặc áo hồng lại gục mặt vào vòng tay, nhất định không chịu ngẩng đầu lên. Hạ Nghi vẫn che ô trên đầu cô bé, còn mình thì lặng lẽ đứng trong tuyết nhìn.
Hai con người với hai gia đình tan vỡ, ngồi thụp xuống dưới dòng khẩu hiệu rực rỡ “Cuộc sống hạnh phúc, đẹp từ gia đình”, tựa như thế gian này đã dò nhầm tần số, ép nỗi khổ đau và niềm hạnh phúc vốn chẳng hề liên quan vào chung một khung hình.
“Tôi cũng không muốn mẹ tôi cứ đến đòi tiền nhà chị đâu.” Cô bé áo hồng khẽ nói. Dứt lời, dường như cô bé lại sắp bật khóc nức nở: “Tại sao chứ, tại sao ba chị lại phải hại chết ba tôi chứ…”
Hạ Nghi lặng lẽ nhìn cô bé, không nói một lời.
Nhiếp Thanh Châu khẽ khàng bước tới, bung chiếc ô trong tay che trên đỉnh đầu Hạ Nghi.
Hạ Nghi cảm nhận được những bông tuyết đã ngừng rơi. Cô ngẩng đầu lên liền trông thấy chiếc ô màu đen, và cả chàng trai quàng khăn len màu nâu đứng dưới ô. Chiếc khăn màu nâu ấy, là bà nội mới đan cho anh.
Anh đeo chiếc bịt tai lông xù màu xám lên đầu cô, che kín tai cô.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hạ Nghi chợt nghĩ, nếu Nhiếp Thanh Châu là cô, anh sẽ an ủi cô bé trước mặt này thế nào? Một người nhạy bén, ấm áp và rạng rỡ tựa ánh dương như anh, sẽ nói những lời gì?
Thế rồi cô quay đầu lại đối diện với cô bé đang run rẩy bờ vai, suy ngẫm một lát, rồi ngập ngừng cất lời, có phần vụng về: “Thời gian còn rất dài… mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, sau này chúng ta đều sẽ lớn lên… Em sẽ có một gia đình mới và những người thân mới. Em sẽ trở thành một người rất ưu tú, và sống thật hạnh phúc.”
Nhiếp Thanh Châu sững sờ, rồi khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa.
Những người vô tội nhất lại là người mất mát nhiều nhất, để rồi chỉ đành oán hận lẫn nhau. Giống như cô bé này oán hận Hạ Nghi, Hạ Diên cũng trách cứ Hạ Nghi, dường như làm vậy thì mới có thể tìm được một kẽ hở để hít thở dưới gánh nặng trĩu vai.
Vậy còn Hạ Nghi, cô oán hận ai đây?
Anh cảm thấy Hạ Nghi dường như chẳng hề oán hận bất cứ ai, cũng giống như việc cô chưa từng nghĩ sẽ dựa dẫm vào ai cả. Cô sẽ không nói cho ai biết sở thích và suy nghĩ của mình, cô giống như một vị khách lịch sự, chưa bao giờ kén cá chọn canh.
Mãi đến khi cô bé kia khuất bóng, Nhiếp Thanh Châu mới khẽ đưa tay xoa mái tóc ngắn của Hạ Nghi. Hạ Nghi quay đầu nhìn anh.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười: “Hạ Nghi, nuôi tóc dài đi.”
Hạ Diên từng nói, Hạ Nghi chỉ cắt tóc ngắn sau khi bắt đầu dính vào những trận ẩu đả. Bà nội đã tiếc hùi hụi một thời gian dài, nhưng Hạ Nghi chỉ bảo rằng cô thích tóc ngắn, vì nó rất tiện.
Anh biết cô thích tóc dài hơn. Mười năm sau, cô sẽ có một mái tóc dài chấm eo, bồng bềnh và đẹp đẽ.
“Tôi nghĩ cậu để tóc dài chắc chắn sẽ rất xinh.”
Hạ Nghi khẽ cụp mắt, chỉnh lại chiếc bịt tai trên đầu: “Tôi sẽ không quen.”
“Rồi sẽ quen thôi mà, giống như cậu đã quen với mái tóc ngắn vậy. Hơn nữa, bây giờ đâu còn cần phải để tóc ngắn nữa, phải không nào?”
Chúng ta đã hẹn với nhau sẽ không dùng đến bạo lực nữa, em có thể nuông chiều sở thích của mình một chút, để lộ ra một phần yếu đuối của bản thân.
Hạ Nghi liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu với đôi mắt cong cong chan chứa ý cười, rồi lại vội quay đi.
Sau một hồi im lặng rất lâu, cô lí nhí “ừm” một tiếng.