Kết quả của việc bị xếp ngồi chung mâm với các bậc cha chú là anh được ba Nhiếp cõng về nhà. Anh say đến mức lảo đảo, ngả người vào ba, còn mẹ Nhiếp đứng bên cạnh thì trách móc: “Sao lại để con uống nhiều thế!”
Ba Nhiếp mặt thì đỏ bừng nhưng tinh thần lại phơi phới, ông uống chỉ có hơn chứ không hề kém Nhiếp Thanh Châu, nhưng trời sinh tửu lượng tốt nên đi còn chẳng thèm loạng choạng. Ông vui vẻ nói: “Tết mà! Vui mà! Tiểu Châu nhà mình giờ giỏi giang thế này, phải để mọi người thấy, để mọi người khen chứ!”
Nhiếp Thanh Châu bỗng nhiên lật người, choàng tay ôm lấy cổ ba Nhiếp, lí nhí nói: “Chú ơi, có vui không…”
“Vui, vui chứ! Bà xem thằng bé này, say rồi gọi lung tung cả lên…”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu một cách mãn nguyện, rồi nghiêng đầu sang một bên, lại lịm đi. Anh được ba mẹ đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Lúc anh tỉnh giấc, trời vẫn còn tối đen, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Anh trở mình liếc nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường. Mười giờ rưỡi tối, ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa vẫn vang đì đùng không biết mệt mỏi.
Có lẽ anh chỉ mới ngủ được khoảng một tiếng, nhưng đầu óc đã gần như tỉnh táo hoàn toàn, không chỉ đau đầu mà còn khát nước. Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đúng là đã lâu không gặp cái cảm giác say rượu quen thuộc này, kể từ khi tốt nghiệp đại học, hình như anh chưa say lần nào thì phải. Anh ngồi dậy, im lặng day day thái dương một lúc rồi mới xuống giường mặc áo len vào, định ra phòng khách rót cốc nước.
Anh vừa mở cửa phòng mình thì nghe thấy tiếng mẹ Nhiếp vọng ra từ phòng khách.
“Tôi cứ thấy Tiểu Châu có gì đó không ổn.”
Tay Nhiếp Thanh Châu khựng lại, anh lặng lẽ khép hờ cánh cửa, chỉ chừa lại một khe hẹp.
Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn nhỏ vàng vọt, mẹ Nhiếp ngồi trên ghế sô pha, còn ba Nhiếp thì ngồi quay lưng về phía anh ở một chiếc sô pha khác, tay kẹp điếu thuốc đang cháy.
“Có gì mà không ổn? Bà đừng có nghi thần nghi quỷ nữa.” Ba Nhiếp cau mày, khẽ nói.
“Chẳng lẽ ông không thấy lần này trở về, Tiểu Châu thay đổi nhiều quá sao? Tuy là trở nên hiểu chuyện hơn, nhưng hình như lại xa cách với chúng ta hơn. Tôi cứ thấy nó là lạ thế nào ấy, trông không giống Tiểu Châu. Tôi nhớ hình như có cái thuyết gì đó, giống như là bị trúng tà ấy?” Mẹ Nhiếp tỏ vẻ lo lắng.
Ba Nhiếp lập tức gắt lên: “Ngày Tết mà bà nói cái gì thế! Tiểu Châu thay đổi… đúng là có nhiều thật, nhưng chẳng phải là thay đổi theo hướng tốt hơn sao? Chẳng lẽ bà thích bộ dạng cù bất cù bơ của nó trước kia à?”
Mẹ Nhiếp dường như cũng cảm thấy mình nói rất vô lý, bà cúi đầu, đôi vai rũ xuống, trông có vẻ hơi nản lòng.
“Tiểu Châu bây giờ trông… đúng là rất tốt, nhưng nếu nó không phải là Tiểu Châu, thì tốt hay không thì có liên quan gì đến chúng ta đâu? Bây giờ nhìn nó, đôi lúc tôi thấy sợ lắm.”
“Bà đừng nghĩ nhiều nữa, con nó chỉ là nghỉ hè thấy chúng ta vất vả nên hiểu chuyện, trưởng thành hơn thôi. Nó không phải Tiểu Châu thì còn có thể là ai được chứ?”
“… Haiz, cũng phải, chắc là do dạo này tôi đến tuổi tiền mãn kinh, tâm trạng không tốt nên mới nghĩ nhiều.”
Giọng mẹ Nhiếp nhỏ dần, bà đành xuống nước trước. Ba Nhiếp bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai bà, vỗ về: “Chỉ là do dạo này bà mệt quá thôi. Đợi Tiểu Châu vào đại học rồi, nhà mình sẽ nhẹ gánh hơn. Chúng ta cố gắng thêm vài năm nữa, trả xong khoản nợ mua nhà này…”
Nhiếp Thanh Châu lặng im đứng nép bên cửa lắng nghe, bàn tay siết chặt tay nắm cửa, hồi lâu không cử động. Mãi đến khi ánh đèn phòng khách tắt hẳn, anh mới nhẹ nhàng khép cửa lại, không gây ra một tiếng động nào.
Hệt như lúc anh mở cửa ra, không một ai hay biết.
Anh quay về giường ngồi một lát, rồi khoác áo vào, mở cửa ban công và bước ra ngoài. Gió đông lạnh buốt thấu xương, thoáng chốc đã lùa qua lớp áo mỏng, nhưng anh dường như chẳng hề hay biết. Anh chỉ đan hai tay vào nhau, tựa người trên lan can.
Bầu trời bên ngoài bừng sáng những đóa pháo hoa lúc tỏ lúc mờ, tiếng pháo vẫn nổ giòn giã. Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu thu trọn cả một trời hoa lệ, nhưng lòng lại trống rỗng đến lạ.
– Nếu nó không phải là Tiểu Châu, thì tốt hay không thì có liên quan gì đến chúng ta đâu?
– Bây giờ nhìn nó, đôi lúc tôi thấy sợ lắm.
Đây là lần đầu tiên anh nghe người khác nói mình đáng sợ.
Mà kể cũng phải, một người đang yên đang lành bỗng dưng bị thay bởi một linh hồn khác trong thân xác, quả thực cũng đáng sợ thật. Thêm chút nhạc nền rùng rợn nữa là có thể quay thành phim kinh dị luôn rồi.
Anh không phải là Nhiếp Thanh Châu. Dù anh đã cố hết sức để thuận theo ý muốn của ba mẹ Nhiếp, đáp ứng nguyện vọng của họ, phối hợp trong các mối quan hệ xã giao, nói những lời an ủi, uống thứ rượu mình không thích, để trở thành một đứa con hoàn hảo, hệt như cách anh vẫn luôn làm từ trước đến nay, anh vốn rất giỏi việc này.
Anh không thể diễn tròn vai “Nhiếp Thanh Châu”, vì vậy anh chỉ đành dùng một cách khác, cố gắng hết sức để họ được vui lòng.
“Nhiếp Thanh Châu ơi Nhiếp Thanh Châu, thằng nhóc cậu giờ đang ở đâu thế? Cậu có nghe thấy ba mẹ cậu nói gì không? Họ đâu có cần một đứa con trai ưu tú, chu đáo mà cậu tìm đại về thay thế, họ chỉ muốn cậu thôi. Phải là ‘cậu’ trở nên tốt hơn thì mới có ý nghĩa!”
Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu nhìn trời, nói nửa đùa nửa thật.
Anh không phải là Nhiếp Thanh Châu.
Vậy thì anh là ai, là Chu Bân ư?
Trên thế giới này đã có một Chu Bân rồi. Qua năm mới, Chu Bân sẽ tròn 17 tuổi. Giờ phút này đây, cậu ấy đang ở trên tỉnh, đón một cái Tết hết sức bình thường bên cạnh ba mẹ mình.
Còn anh, chẳng hiểu vì sao lại đến nơi này, trở thành một kẻ thừa thãi, giữa thế giới rộng lớn này, chẳng thể tìm thấy một chốn dung thân cho riêng mình.
“Nhiếp Thanh Châu.”
Anh bỗng nghe có người gọi tên mình, giọng nói hòa vào tiếng pháo nổ nên nghe có chút mơ hồ và xa xăm.
Nhiếp Thanh Châu sững người, anh cúi đầu nhìn xuống. Hạ Nghi đang đứng ngay dưới ban công nhà anh, cuộn mình trong chiếc áo phao dày sụ, ngẩng đầu nhìn lên. Đôi mắt đen thẳm của cô long lanh ánh pháo hoa, dưới chân cô vẫn là đôi dép bông đi trong nhà, trông như thể vừa mới vội vã chạy ra khỏi cửa.
“Sao cậu mặc ít thế? Cậu không lạnh à?” Cô hỏi thẳng thừng, từng làn hơi trắng phả ra theo mỗi lời nói.
“Tôi… không lạnh. Sao cậu còn chưa ngủ?”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, chắc cô không nghe thấy những lời mình vừa nói đâu nhỉ. Anh lặng lẽ đút đôi tay đã lạnh đến ửng đỏ vào túi áo, nở một nụ cười thản nhiên như mọi khi.
Hạ Nghi nhìn anh không rời mắt, cô hà hơi vào tay rồi xoa xoa: “Cậu còn sợ lạnh hơn cả tôi, mà lại mặc ít hơn tôi. Tôi thấy lạnh, sao cậu lại không lạnh được?”
Cô ngừng một lát, lại nói tiếp: “Nếu không muốn cười, cậu có thể không cần phải cười đâu.”
Nụ cười trên gương mặt Nhiếp Thanh Châu cứng đờ. Anh cúi đầu trong giây lát rồi lại ngẩng lên, khóe môi trễ xuống. Anh gác tay lên lan can, rướn người về phía cô.
“Chỉ là… tôi uống chút rượu, hơi đau đầu, có lẽ cũng có chút đa sầu đa cảm.”
Hạ Nghi ngước cổ lên, gật đầu: “Ừm.”
Nhiếp Thanh Châu nhìn cô một lúc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, họ chỉ đối mặt nhìn nhau mà chẳng nói lời nào. Anh bỗng phì cười thành tiếng, gục người trên lan can, đôi cánh tay dài vắt vẻo bên ngoài: “Hai chúng ta thế này trông giống như buổi hẹn hò trên ban công của Romeo và Juliet thế nhỉ, có điều vị trí bị đảo ngược rồi. Giờ tôi là Juliet, còn cậu là Romeo.”
Anh ngẫm nghĩ một lát, hắng giọng rồi cất lời: “Ôi Romeo ơi Romeo, cớ sao chàng lại là Romeo?”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu ngập tràn ý cười, anh bắt chước giọng của một cô gái. Dường như anh vẫn còn chút hơi men, chứ bình thường chắc chắn anh sẽ không làm chuyện trẻ con vậy đâu.
Hạ Nghi ngẩn người một thoáng. Chương trình Ngữ văn của lớp chuyên có hơi khác một chút, họ đã học đoạn trích về ban công trong vở “Romeo và Juliet” từ học kỳ trước rồi. Cô cố gắng nhớ lại bài học này, nhưng đã không còn nhớ rõ phần lớn nội dung, chỉ đọng lại ấn tượng về vài câu chữ rời rạc.
“Dưới màn đêm này, em ngước nhìn chàng, tựa như một kẻ trần gian phàm tục, với đôi mắt ngỡ ngàng mở to, chiêm ngưỡng một thiên thần có cánh, đang cưỡi mây trắng thong dong lướt qua bầu trời.”
Hạ Nghi nghiêm túc phối hợp với người trên ban công, đọc thuộc lòng đoạn văn ấy. Một đóa pháo hoa bung nở giữa trời đêm, khoảnh khắc ấy, vạn vật bừng sáng, soi rọi đôi mắt đen thẳm của cô, và cả vẻ kinh ngạc trên gương mặt Nhiếp Thanh Châu.
Cô im lặng một lát, rồi hỏi: “Sao mặt cậu đỏ thế?”
Nhiếp Thanh Châu nghiêm mặt đáp: “Lạnh quá đấy.”
Anh ngừng giây lát, day day trán như để che giấu điều gì, rồi nói: “Trí nhớ của cậu tốt thật đấy, nhưng đừng tùy tiện nói những lời này với người khác, nguy hiểm lắm đó.”
Hạ Nghi cau mày, không hiểu đoạn văn này có gì nguy hiểm, cô chỉ nói một cách thực tế: “Tôi chỉ nói những lời này với cậu thôi.”
Không lẽ ai đọc thuộc lòng một đoạn văn, cô cũng sẽ phối hợp đọc tiếp hay sao?
Nhiếp Thanh Châu bị sặc, anh ho khẽ mấy cái rồi xua tay: “Đừng, đừng mà, đừng nói nữa! Cậu mà nói nữa là tôi gặp nguy hiểm thật đấy.”
Anh vội chuyển chủ đề: “Cậu không lạnh à? Mau về nhà đi.”
Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn anh, xác nhận lại: “Cậu không sao rồi chứ?”
“Cậu… cậu thấy tôi đứng ngoài ban công, nghĩ là tôi không vui, nên mới ra tìm tôi à?”
“Ừm.” Hạ Nghi suy nghĩ một lát, rồi nói thêm: “Cậu hiếm khi không vui.”
“Dạo này sao cậu lại tốt với tôi thế?”
Nhiếp Thanh Châu vừa mừng vừa sợ.
“Cậu là chủ nợ của tôi, tôi vẫn còn nợ cậu một chiếc điện thoại.”
Câu trả lời của Hạ Nghi nằm ngoài dự đoán của Nhiếp Thanh Châu, khiến anh dở khóc dở cười. Nhưng đôi mắt cô lại sáng ngời, nói giọng bình thản và chân thành: “Tôi chỉ đang làm lại những việc mà trước đây cậu đã làm cho tôi thôi.”
Cô ngừng một chút, lặp lại cách mà Nhiếp Thanh Châu đã từng gọi mình: “Ngài chủ nợ.”
“Phụt… Hahahaha.”
Hạ Nghi nói bốn chữ này với vẻ mặt không cảm xúc, tạo ra một cảm giác hài hước rất riêng. Nhiếp Thanh Châu cười đến chảy cả nước mắt, anh gục người trên lan can cố rướn mình xuống, đôi mắt long lanh vì ngấn lệ, anh nói với Hạ Nghi: “Bây giờ tôi đang rất vui, cảm ơn cậu! Hạ Nghi, chúc mừng năm mới!”
Ban đầu anh cứ ngỡ mình đang trôi dạt vô định giữa vũ trụ hư không, nhưng nhờ cô mà anh cảm thấy đôi chân mình đã chạm lại mặt đất, và tìm thấy một vị trí cho riêng mình trong thế giới này.
Hạ Nghi gật đầu, lấy từ trong người ra một cây kẹo m*t, rồi dùng sức ném lên. Nhiếp Thanh Châu vươn tay, vững vàng bắt lấy que kẹo.
Anh nghĩ, có lẽ Hạ Nghi đã nhìn qua cửa sổ thấy anh đứng ngoài ban công, chắc là tưởng anh lại lên cơn thèm thuốc, nên mới đặc biệt mang theo kẹo, chạy từ nhà ra tìm anh.
Hệt như cái cách anh đã từng chạy một mạch lên tầng bảy, để đưa cho cô một cây kẹo m*t.
“Chúc mừng năm mới.”
Hạ Nghi ngẩng đầu lên, khẽ nói.