Hạ Nghi và Hạ Diên tất tả chạy ra ngoài, quên cả mang theo chìa khóa nhà. Nhiếp Thanh Châu ngay lập tức báo cảnh sát và gọi xe cứu thương. Hai tốp người gần như đến cùng một lúc, sau khi cửa bị phá, cảnh sát vào trong khiêng bà Hạ ra, đặt lên chiếc cáng mà nhân viên y tế đã chuẩn bị sẵn.
Dù trời đã về khuya, sự xuất hiện của xe cứu thương và xe cảnh sát vẫn kinh động rất nhiều người. Không ít hàng xóm khoác vội chiếc áo phao, tò mò ngoái nhìn từ những ô cửa sổ lớn nhỏ. Dưới lầu cũng có năm sáu người xúm lại, sốt sắng giúp rọi đèn chiếu sáng. Trên xe cứu thương không còn nhiều chỗ, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu lần lượt bước lên. Hạ Diên khẩn thiết vươn tay ra: “Em cũng muốn đi!”
“Hết chỗ rồi, tối đa chỉ hai người thôi.” Bác sĩ xua tay.
Hạ Diên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, những người hàng xóm đứng xem xúm lại thi nhau khuyên nhủ.
“Thôi cháu ơi, cháu còn nhỏ, đi lại còn khập khiễng thế kia, đi theo chỉ thêm vướng chân vướng tay. Trời tuyết đường trơn, lỡ ngã thì đến lúc đó ai chăm ai đây.”
“Cửa nhà cháu bị phá rồi, hỗn loạn thế này, phải có người ở lại trông coi chứ.”
“Đúng đấy, trong tiệm còn bao nhiêu là đồ đạc, phải coi chừng trộm cắp chứ.”
Hạ Diên sững người, rồi thu tay lại. Nhiếp Thanh Châu nói ngắn gọn: “Sẽ không sao đâu, chúng ta giữ liên lạc, trời sáng anh sẽ đến đón em.”
Cánh cửa xe cứu thương khép lại ngay trước mắt Hạ Diên. Cậu đứng lặng tại chỗ, dõi mắt theo chiếc xe lấp lóa ánh đèn và hú còi inh ỏi đang dần đi xa. Mọi người xung quanh vẫn mơ hồ bàn tán gì đó, họ đến an ủi cậu vài câu rồi cũng dần tản đi.
Hạ Diên chậm rãi quay người, bước đến bên cánh cửa đã bị phá toang. Cậu dựa vào tường, từ từ ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu gối, chìm vào im lặng.
Bà Hạ vốn có bệnh huyết áp cao, có lẽ vì tức Hạ Nghi và Hạ Diên nên huyết áp tăng đột ngột rồi ngất xỉu, đầu đập xuống đất gây xuất huyết não. Bà vừa được đưa vào viện đã làm một loạt kiểm tra, sau đó được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật.
Nhiếp Thanh Châu giữ Hạ Nghi ngồi xuống chiếc ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi. Cô gọi điện cho Hạ Diên nói sơ qua tình hình của bà, còn anh thì theo chỉ dẫn của y tá, chạy ngược chạy xuôi lo liệu thủ tục, đăng ký và đóng tiền đặt cọc.
Sau khi cúp máy, bệnh viện trở nên vô cùng yên tĩnh. Đèn đỏ trên phòng phẫu thuật vẫn sáng, Hạ Nghi ngồi một mình trên chiếc ghế dài lạnh băng màu xám trắng. Cô hơi cúi đầu, lắng nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên bức tường đối diện. Cô vẫn đang mặc chiếc áo phao Nhiếp Thanh Châu đưa, cả người như lọt thỏm trong chiếc áo rộng thùng thình, tựa như bị một màn sương mù vô định nuốt chửng.
Một chị y tá trực ban đi tới an ủi Hạ Nghi vài câu, cô ngẩng đầu nhìn chị y tá, vẻ mặt có thể được xem là vô cùng điềm tĩnh.
“Cảm ơn chị.” Cô lễ phép đáp lời.
Sự điềm tĩnh không hợp với lứa tuổi này khiến chị y tá có chút ngạc nhiên, dường như không biết nên nói gì tiếp, bèn vỗ nhẹ lên vai cô rồi rời đi.
Hạ Nghi đã quá quen với ánh mắt khó hiểu này. Tại phiên tòa tuyên án của ba, trong đêm mẹ bỏ đi, vào cái ngày đánh nhau phải lên đồn cảnh sát, cô đã nhìn thấy ánh mắt ấy trên gương mặt của rất nhiều người, bao gồm cả bà nội và Hạ Diên.
Chị hoàn toàn không biết đau lòng là gì sao?
Mới vài giờ trước, Hạ Diên cũng đã tức giận chất vấn cô như vậy. Rõ ràng chỉ mới vài giờ trôi qua, mà cứ ngỡ như đã cách mấy lần mặt trời mọc rồi lặn, xa xôi đến mức ký ức cũng trở nên nhạt nhòa.
Đêm nay sao mà dài đằng đẵng thế này?
Hạ Nghi đột nhiên cảm thấy một cơn mỏi mệt vô cùng dâng lên từ dưới lòng bàn chân, tựa như một cơn bão táp cuộn trào nhấn chìm lấy cô. Cô nhắm mắt lại, ngửa đầu tựa vào tường, không muốn nói gì, cũng chẳng muốn tỉnh lại.
Mỗi khi những biến cố cứ nối đuôi nhau ập đến, cô đều cảm thấy như lúc này, bị nhấn chìm trong một màn sương mù vô tận, bị cái vô định khổng lồ bóp nghẹt lấy cổ họng.
Bởi vì không biết phải làm gì, nên cô bất động. Và vì bất động, cô lại điên cuồng suy nghĩ, để rồi vì suy nghĩ, cô buộc mình phải điềm tĩnh.
Đến khi cuối cùng cô cũng nghĩ thông suốt, thì những thứ gọi là bi thương hay đau khổ dường như đều đã lỡ mất thời điểm của nó. Giống như một ly nước sôi để đã quá lâu nên nguội ngắt, không còn đến mức cần phải thổ lộ, cũng chẳng còn thích hợp để thổ lộ ra ngoài nữa.
Lần nào cũng vậy, cô luôn lỡ nhịp.
Đau lòng, khổ sở, khóc lóc, vốn dĩ phải là những chuyện rất đơn giản. Ngoại trừ cô ra, tất cả mọi người đều có thể làm rất tốt.
Nhiếp Thanh Châu làm xong thủ tục quay lại trước phòng phẫu thuật thì thấy Hạ Nghi đã nằm nghiêng trên ghế thiếp đi. Cô co người lại như một đứa trẻ, làn da trắng muốt, vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán, hàng mi vừa dài vừa dày, tựa như một bức tranh thủy mặc.
Anh nhìn dòng chữ màu đỏ “Đang phẫu thuật” vẫn còn đang sáng, khẽ khàng đi đến quầy y tá, nói với chị y tá trực: “Chị ơi, em mượn một cái chăn được không ạ? Em gái em ngủ thiếp đi rồi.”
Vừa ân cần lại ngọt ngào, anh dễ dàng mượn được thứ mình cần. Thế rồi anh giũ tấm chăn mỏng vừa mượn được, nhẹ nhàng đắp lên người Hạ Nghi. Anh lại tháo chiếc khăn choàng của mình xuống, gấp gọn lại, cẩn thận nâng đầu cô dậy rồi lót xuống dưới gáy. Anh khẽ thì thầm: “Hôm nay cậu vất vả rồi. Sẽ ổn cả thôi, nghỉ một lát đi nhé.”
Hành lang bên ngoài phòng phẫu thuật lại chìm vào tĩnh lặng.
Một lát sau, đôi mắt đen láy của Hạ Nghi chầm chậm mở ra, trong veo không một gợn mơ màng của người vừa tỉnh giấc. Cô lặng lẽ chớp mắt, rồi ngẩng đầu nhìn sang.
Nhiếp Thanh Châu đang ngồi ngay cạnh, anh ngả đầu ra sau ghế ngủ thiếp đi từ lúc nào. Bàn tay anh buông thõng trên mặt ghế, lòng bàn tay ngửa lên, vừa vặn ở ngay phía trên đỉnh đầu cô.
Hạ Nghi ngắm nhìn bàn tay trái với những đốt ngón tay rõ ràng đang thả lỏng ấy. Trên ngón tay có vết chai sần vì chơi bóng, trông đầy sức mạnh, tựa như có thể nắm giữ được rất nhiều thứ. Ngón út không biết dính phải gì, trông như một vệt mực bút bi đen nho nhỏ.
Cô thầm nghĩ, hôm nay người vất vả nhất thực ra là cậu ấy.
Cô không quen dựa dẫm vào người khác. Mẹ cô vốn không phải là người giỏi chăm sóc cho ai, nên cô đã học cách tự lo cho mình từ rất sớm. Cũng vì vậy mà trời đổ tuyết cũng chẳng nhớ phải nhờ ai mang ô giúp, lúc bà nội ngất đi, cô vẫn không thể thốt ra lời “giúp tôi với” với Nhiếp Thanh Châu.
Nhưng Nhiếp Thanh Châu chưa bao giờ cần cô phải nói ra lời ấy.
Dường như lần nào cũng vậy, trước khi cô kịp ngỏ lời cầu xin, anh đã chấp thuận. Cứ lần này đến lần khác, cho tới khi cô dần quen với điều đó.
Cô vươn tay phải ra khỏi tấm chăn, chầm chậm di chuyển dọc theo chiếc ghế màu xám trắng, tiến lại gần tay anh từng chút, từng chút một, để rồi cuối cùng chạm vào làn da ấm áp của anh. Rõ ràng cô đang ở trong chăn ấm, còn tay anh lại để bên ngoài, vậy mà tay anh lại ấm hơn tay cô rất nhiều.
Theo thuyết cân bằng nhiệt đã học trong giờ Vật lý, khi da thịt họ chạm vào nhau, hơi ấm từ người anh sẽ nhanh chóng truyền sang cô, cho đến khi cả hai có cùng một nhiệt độ.
Cô khẽ nắm lấy ngón út dính bẩn của anh, nhẹ nhàng day day, tựa như muốn lau đi vệt mực ấy. Nhiếp Thanh Châu trong giấc ngủ khẽ chau mày, rồi vô thức lật cổ tay lại, những ngón tay cong lên, bao trọn lấy tay cô.
Hạ Nghi khựng lại. Cô nhìn bàn tay mình đang được anh nắm lấy, ngón giữa và ngón áp út của họ khẽ đan vào nhau, từ nơi da thịt kề sát, một cảm giác ấm áp mềm mại dịu dàng khẽ lan tỏa.
Cô ngắm nhìn đôi tay họ một hồi lâu, rồi lặng lẽ cúi đầu, nhắm mắt lại, dùng tay còn lại kéo tấm chăn lên cao hơn.
Và rồi đột nhiên, một nỗi buồn và sợ hãi xa lạ ập đến, nhấn chìm cô. Dường như đây là lần đầu tiên trong đời, chúng đã tìm đúng thời cơ để trỗi dậy. Cô siết chặt tấm chăn đến mức tưởng chừng sắp bật khóc, rồi vùi đầu thật sâu.
Sau đó cô lại khe khẽ, mân mê những ngón tay của Nhiếp Thanh Châu.
Hạ Nghi vậy mà lại ngủ thiếp đi thật, thậm chí còn ngủ rất say. Đến khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã sáng.
Là Nhiếp Thanh Châu đã đánh thức cô dậy. Hạ Nghi ngồi dậy, mơ màng nghe anh nói: “Cậu trông bà một lát, tôi đi đón Hạ Diên.” Anh dịu dàng vuốt lại mái tóc cho cô rồi nói lời tạm biệt.
Hạ Nghi mất một lúc mới định thần lại, nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gấp, ngay bên cạnh là giường bệnh của bà.
Bà nội đang ngủ trên giường bệnh. Chỉ một đêm không gặp mà bà đã tiều tụy đi rất nhiều, mái tóc đã được cạo đi, khắp người chằng chịt đủ loại ống dẫn, màn hình theo dõi bên cạnh hiển thị nhịp tim ổn định của bà.
Bà nội thế này khiến Hạ Nghi cảm thấy vô cùng xa lạ. Cô vươn tay nắm lấy tay bà, và chỉ đến khi cảm nhận được những vết chai sần quen thuộc hằn trên đôi bàn tay ấy, cô mới dám chắc rằng đây thực sự là người bà nhân từ mà cũng bướng bỉnh của mình.
Hạ Nghi quay sang hỏi vị bác sĩ đang đi thăm khám: “Bác sĩ, bà cháu sao rồi ạ?”
“Ca phẫu thuật rất thành công, còn phải xem quá trình hồi phục sau này nữa, nhưng hiện tại mọi thứ đều bình thường.”
Hạ Nghi thở phào nhẹ nhõm. Chị y tá đẩy xe thuốc đi tới mỉm cười nói: “Anh trai em tốt thật đấy, bế em lên giường gấp, còn mình thì chỉ ngồi bên cạnh, cả đêm gần như không ngủ. Trẻ con bây giờ hiếm đứa nào hiểu chuyện và đáng tin cậy được như vậy.”
Hạ Nghi sững người. Cô nhìn tấm chăn quen thuộc trên người mình, tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua chợt ùa về trong tâm trí.
Cô đưa bàn tay phải của mình lên, khẽ xòe ra rồi nắm lại, sau đó chạm vào mái tóc nơi anh vừa vuốt qua.
Bữa trưa ngày thứ Hai của hội bạn thân, Hạ Nghi đã vắng mặt.
Trịnh Bội Kỳ chán nản gắp từng cọng rau, buồn bã nói: “Hạ Nghi bảo bà cậu ấy bị ốm, phải ở lại chăm sóc nên hôm nay không đến lớp được.”
“Cậu cũng đừng lo quá, bà không sao đâu. Ca phẫu thuật rất thành công, bà cũng đã tỉnh lại rồi, vài hôm nữa là Hạ Nghi sẽ đi học lại thôi.” Nhiếp Thanh Châu lên tiếng an ủi.
Trịnh Bội Kỳ kinh ngạc: “Sao cậu biết rõ thế?”
“Chuyện đó mà cũng phải hỏi à, anh Châu của chúng ta với Hạ Nghi là quan hệ gì chứ? Bà của Hạ Nghi cũng là do cậu ấy giúp đưa vào viện đấy. Cậu xem người ta có duyên phận chưa kìa, đến vào viện cũng thay phiên nhau. Cả buổi sáng nay anh Châu cứ lơ đãng suốt, chắc là lo cho Hạ Nghi chứ gì.” Trương Vũ Khôn vừa nói vừa chỉ vào Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt đầy đắc ý.
Cậu ta lại tiếp tục hào hứng quay sang hỏi Trịnh Bội Kỳ: “Mà này, Hạ Nghi không đi học, sao cậu lại buồn rười rượi thế kia?”
Trịnh Bội Kỳ lí nhí đáp: “Hạ Nghi không đi, giờ thể dục chẳng có ai cùng nhóm với tớ, lúc làm thí nghiệm người được phân cùng cũng chẳng nói chuyện với tớ…”
“Xì, lớp 10/1 các cậu sao thế nhỉ! Học giỏi mà nhân cách tồi thế! Tớ với Lại Ninh sẽ cố gắng, lên lớp Mười một chúng ta sẽ chung một lớp, xem đứa nào còn dám…”
“Ờ… xin lỗi làm phiền một chút.” Đột nhiên có người đứng trước bàn ăn của họ, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại nhìn, bắt gặp một đôi mắt vừa ngượng ngùng vừa e lệ. Người đến là một cô bạn gái khá xinh xắn buộc tóc đuôi ngựa, có lẽ bằng tuổi với họ, đang vừa vân vê ngón tay vừa nhìn anh.
“Tớ muốn tìm riêng cậu, nhưng bên cạnh cậu lúc nào cũng có người… cho nên… cậu có thể ra ngoài một lát được không? Tớ có vài lời muốn nói.”
Tim Nhiếp Thanh Châu hẫng một nhịp.
Kể từ khi thành tích của anh cứ thế vụt thẳng lên cao, anh đã được khoác lên mình “lớp filter học sinh giỏi”, cộng thêm vẻ ngoài điển trai của “Nhiếp Thanh Châu”, anh cảm nhận rất rõ những ánh mắt dõi theo mình. Cũng vì vậy mà anh đã cố tình luôn đi cùng Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, không cho người khác có cơ hội bắt chuyện.
Không ngờ ngày này cũng tới. Đúng là nghiệt ngã! Con bé này mới bao nhiêu tuổi chứ!
Nhiếp Thanh Châu hắng giọng, còn chưa kịp lên tiếng, Trương Vũ Khôn đã nhanh nhẩu nói: “Không phải chứ, người đẹp ơi, cậu định tỏ tình với anh Châu à?”
Mặt bạn nữ lập tức đỏ bừng, ấp a ấp úng không nói nên lời, đáp án đã quá rõ ràng.
“Thôi đi nhé, cậu đến muộn rồi, anh Châu của bọn này đã có người trong lòng, cậu không có cơ hội đâu.” Trương Vũ Khôn nói huỵch toẹt ra.
Nhiếp Thanh Châu lườm cậu ta một cái, giọng đầy đe dọa: “Cậu đừng có nói bậy.”
Bạn nữ mím môi, lí nhí hỏi: “Là ai vậy?”
Bị Nhiếp Thanh Châu lườm cho một cái cháy mặt, Trương Vũ Khôn liền nhanh trí xua tay: “Không có ai, không có ai cả, cậu cũng không quen đâu.”
Bạn nữ im lặng một lát, rồi hỏi tiếp: “Có phải là Hạ Nghi không?”
Ba giọng nói đồng thời vang lên:
“Không phải.”
“Đừng nói bừa.”
“Sao cậu biết?”
Nhiếp Thanh Châu và Trương Vũ Khôn quay đầu lại, nhìn về phía cái tên đã cất lên giọng điệu lạc quẻ kia.
Lại Ninh ngơ ngác với vẻ mặt thành thật khó hiểu, rồi mới “mất bò mới lo làm chuồng” mà đưa tay bịt miệng mình lại.
“Cậu ấy không phải…” Nhiếp Thanh Châu còn chưa nói hết câu, đã thấy bạn nữ kia rưng rưng nước mắt chạy đi mất.
“…”
Anh bỗng nhớ lại một câu mà cô em họ từng lẩm bẩm lúc “đẩy thuyền” cho cặp đôi nào đó: Có tin đồn hành lang, bạn học cấp ba của họ bảo rằng, hồi cấp ba hai người họ là cặp đôi nổi tiếng được cả trường công nhận.
Với trạng thái cuồng nhiệt của cô em họ lúc đó, anh đã cho rằng “tin đồn hành lang” kia cũng chỉ tương đương với chuyện bịa đặt nhảm nhí.
Thế nhưng, ngay giờ phút này đây, anh dường như đã bắt đầu hơi tin, và cũng đã hiểu “cả trường công nhận” và “nổi tiếng” từ đâu mà ra.
Nhiếp Thanh Châu day day thái dương: “Các cậu có ai biết bạn nữ đó là ai không?”
Tuy có lẽ đã muộn, nhưng anh vẫn phải đi giải thích cho rõ ràng. Thế nhưng, ba người còn lại đều lắc đầu như trống bỏi.
Mãi cho đến khi về lớp, Lại Ninh vẫn nghĩ mãi không ra, lí nhí thắc mắc: “Rốt cuộc làm sao mà cậu ấy đoán được là Hạ Nghi nhỉ?”
“Dễ thế mà cũng không nghĩ ra à? Năm đứa mình đi cùng nhau, mà sự chú ý của anh Châu lúc nào cũng dán chặt vào Hạ Nghi. Tôi mà có bị bắt cóc chắc cậu ấy cũng chẳng biết, còn Hạ Nghi chỉ cần suýt va phải người ta là cậu ấy đã kịp kéo lại rồi. Bảo là con gái thì cần được nâng niu hơn đi, nhưng cậu ấy cũng có đối xử với Trịnh Bội Kỳ như thế đâu!” Trương Vũ Khôn chỉ vào Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt đầy bất bình.
Nhiếp Thanh Châu tựa lưng vào ghế, chống chế: “Đó là… chẳng qua là tại tôi thân với cậu ấy hơn thôi.”
Trương Vũ Khôn vỗ vào ngực Nhiếp Thanh Châu cái “bốp”, im lặng một lát rồi nói: “Anh Châu, tim cậu đập nhanh khiếp, cậu nói dối nên chột dạ rồi chứ gì!”
Nhiếp Thanh Châu gạt tay Trương Vũ Khôn ra, hiếm hoi không cãi lại.
Anh quay đầu nhìn chiếc ghế trống của lớp 10/1 đối diện, xoay tít cây bút bi đen trong tay đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh, dường như đang ngấm ngầm để lộ ra những xao động bất ổn trong lòng.