Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 57: Sinh nhật



Sau buổi chia sẻ kinh nghiệm lần này, Nhiếp Thanh Châu bỗng nổi như cồn trong khối, sự kiện này cũng rầm rộ chẳng kém gì hồi anh từ tốp một nghìn vươn lên đứng đầu toàn khối. Theo lời Trương Vũ Khôn, sau khi buổi chia sẻ kết thúc và họ bước ra từ giảng đường bậc thang, những lời bàn tán xung quanh hoặc là “Đỉnh thật!”, hoặc là “Cậu ấy đẹp trai quá!”, nhưng nhiều nhất vẫn là “Trời đất quỷ thần ơi, người thế nào mà viết ra được cái kết như vậy chứ? Tâm lý cậu ấy có vấn đề gì không vậy?”

Trương Vũ Khôn tỏ vẻ, cậu ta đồng tình nhất với ý kiến cuối cùng. Cậu ta cầm bút chỉ vào cổ Nhiếp Thanh Châu, hăm dọa: “Anh Châu, cậu có thể viết cái gì đọc xong thấy vui vẻ một chút được không?”

Nhiếp Thanh Châu gạt cây bút của cậu ta ra, mỉm cười nói: “Có một nhà văn từng nói, bi kịch chính là xé nát những điều tốt đẹp cho người ta xem.”

Lại Ninh gãi gáy, bất bình hỏi: “Nhà văn nào nói thế?”

Trương Vũ Khôn nghiêm mặt, quả quyết nói: “Tôi nghĩ là Lỗ Tấn.”

Nhiếp Thanh Châu không nhịn được cười.

Kể từ chuyến đi lên tỉnh hồi nghỉ đông, tâm trí anh bỗng trở nên sáng tỏ, anh mới thực sự có ý muốn đặt bút viết nên những câu chuyện của riêng mình. Có điều, những câu chuyện này nếu viết ra bây giờ thì vẫn còn quá vội vã, có vẻ non nớt và hời hợt.

Có lẽ anh không phải là một thiên tài như những người bạn cấp ba của mình, nhưng anh may mắn có được mười năm thời gian, để có thể từ từ viết nên câu chuyện của đời mình.

“Nhiếp Thanh Châu!” Có người gọi từ ngoài cửa sổ. Trương Vũ Khôn quay đầu nhìn, chính là Trịnh Bội Kỳ.

Bên cạnh cô nàng không có Hạ Nghi, quả là chuyện lạ.

Nhiếp Thanh Châu đứng bật dậy, kéo Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi ra ngoài: “Bàn với hai cậu chuyện này. Vũ Khôn, Lại Ninh, đến lúc hai cậu trổ tài rồi đấy!”

*

Sáng thứ Bảy, bữa sáng bà Hạ làm cho Hạ Nghi là một bát mì do chính tay bà cán. Sợi mì nhỏ và dài, chỉ một sợi duy nhất đã đầy ắp cả bát, nước dùng là canh bồ câu hầm từ tối qua, trên mặt mì còn có một quả trứng chần rắc hành hoa, hương thơm nức mũi.

“Sinh nhật vui vẻ nhé, Hạ Hạ!” Bà Hạ cười hiền từ, đưa đũa cho Hạ Nghi, rồi lại đưa thêm một phong bao lì xì đỏ.

Hạ Nghi khẽ mỉm cười, nhận lấy đũa và bao lì xì: “Con cảm ơn bà.”

Cô ngồi vào bàn và bắt đầu thưởng thức bát mì sinh nhật. Bà nội ngồi đối diện, hỏi: “Hôm nay con sang nhà bạn chơi à?”

“Vâng ạ, Trịnh Bội Kỳ hẹn con đến nhà cậu ấy làm bài tập.”

“Để tổ chức sinh nhật cho con sao?”

“Không phải, cậu ấy không biết hôm nay là sinh nhật con.”

Bà nội nghe vậy thì thở dài, bắt đầu dặn dò: “Thôi cũng tốt, cũng tốt. Lỡ người ta tặng quà sinh nhật cho con, đến sinh nhật người ta mình lại phải tặng lại. Người bạn này của con nhà có điều kiện lắm nhỉ, quà cáp đáp lễ cũng khó. Tốt nhất là đừng để họ biết thì hơn.”

Hạ Nghi gật đầu, cắn một miếng trứng chần, nói không rõ lời: “Con không nói với ai cả.”

Bà xoa đầu cô, giọng không giấu được vẻ áy náy: “Mì có ngon không con? Có cần thêm chút muối không?”

“Ngon lắm ạ.”

Hạ Nghi húp cạn cả nước mì, dùng hành động thực tế để chứng minh cho tay nghề tuyệt vời của bà Hạ.

Đây là lần đầu tiên cô đến nhà Trịnh Bội Kỳ. Nhà Trịnh Bội Kỳ nằm ở khu vực giáp ranh giữa Ngu Bình và Thường Xuyên, là một khu nhà giàu sơn thủy hữu tình, toàn là đất nhà tự xây, biệt thự kiểu Trung, kiểu Âu, kiểu Mỹ, kiểu nào cũng có.

Những căn biệt thự tự xây này trông còn bề thế hơn cả nhà thầy Kiều.

Hạ Nghi đi đến trước một căn biệt thự ba tầng kiểu châu Âu, chần chừ một lát rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trịnh Bội Kỳ: “Có phải nhà số 308 không?”

Tin nhắn vừa gửi đi, cửa biệt thự đã mở, Trịnh Bội Kỳ thoắt một cái đã chạy ra. Hôm nay cô nàng ăn vận rất xinh, mặc một chiếc váy caro xanh kiểu Anh, trông cứ như sắp đi chơi đâu đó.

Hạ Nghi ngẩn ra một lúc, chỉ thấy Trịnh Bội Kỳ chạy lon ton ra mở cổng sân, rồi tóm lấy tay cô kéo vào trong, miệng thì tíu tít: “Mau vào đây, mau vào đây!”

Hạ Nghi gần như là bị cô nàng lôi đến tận cửa rồi đẩy thẳng vào trong. Sảnh vào nhà không bật đèn, xung quanh tối om như mực. Hạ Nghi đưa tay ra định sờ lên tường, nhưng lại bị Trịnh Bội Kỳ đẩy đi tiếp.

“Tớ chưa thay giày…”

“Không cần thay, không cần thay đâu!”

Lời Trịnh Bội Kỳ vừa dứt, Hạ Nghi đã bị đẩy vào phòng khách. Rèm cửa được kéo kín mít, không gian chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, rồi bỗng một chùm sáng rực rỡ bừng lên, lan tỏa thành những đốm lửa nến lung linh.

Nhiếp Thanh Châu đang bưng một chiếc bánh kem dâu tây, đứng giữa phòng khách mỉm cười nhìn cô. Trên mặt bánh là cây nến hình số “17”, bên cạnh là một đóa sen nhựa màu hồng. Những ngọn nến nhỏ cắm trên cánh sen đang cháy sáng, vui vẻ phát ra giai điệu của bài hát chúc mừng sinh nhật.

Trương Vũ Khôn và Lại Ninh tay cầm cả một bó que dạ quang, vừa nhảy cẫng lên vừa hét lạc cả giọng: “Surprise!”

Hạ Nghi ngơ ngác đứng sững tại chỗ, rồi bị Trịnh Bội Kỳ đội cho một chiếc mũ sinh nhật. Trịnh Bội Kỳ cùng hai người kia reo hò đẩy cô đến trước chiếc bánh, tíu tít nói: “Chúc mừng sinh nhật! Mau ước đi, mau ước đi, rồi thổi nến!”

Hạ Nghi cụp mắt nhìn những ngọn lửa nến trên bánh, có chút luống cuống siết nhẹ tay lại, rồi mới chắp tay nhắm mắt nguyện cầu.

Đúng lúc ấy, Trịnh Bội Kỳ, Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đều vỗ tay hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật. Từ chiếc điện thoại đang sáng màn hình đặt trên bàn cũng vọng lại tiếng hát từ phương xa.

Hạ Nghi ước có hơi lâu một chút, mãi đến khi bài hát sinh nhật được hát xong lần thứ hai, cô mới hít một hơi thật sâu và thổi tắt tất cả những ngọn nến.

Mọi người vỗ tay nồng nhiệt, đèn trong phòng bừng sáng, pháo giấy phụt ra vô số hoa giấy vụn, lả tả rơi xuống.

Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn những bông hoa giấy, rồi lại nhìn về phía đối diện.

Nhiếp Thanh Châu nheo mắt lại vì ánh sáng đột ngột. Một tay anh nâng bánh kem, tay kia che cho chiếc bánh khỏi “thảm họa” hoa giấy, cười đến cong cả mắt, nói với cô: “Hạ Nghi, chúc mừng sinh nhật tuổi mười bảy!”

Phòng khách được trang trí đầy những quả bóng bay màu hồng và trắng, giăng cả một dây biểu ngữ bằng giấy cắt dòng chữ “Happy Birthday”. Chiếc bàn trà rộng lớn bày la liệt đồ uống và bim bim, bên cạnh còn có những hộp quà lớn nhỏ.

Hạ Nghi ngẩn ngơ nhìn tất cả mọi thứ. Chỉ thấy Nhiếp Thanh Châu đặt bánh xuống, cầm chiếc điện thoại đang sáng màn hình trên bàn đưa đến trước mặt cô, từ bên trong vang lên một giọng nói từ phương xa, có hơi rè và méo tiếng.

“Chị.”

Hạ Nghi ngạc nhiên thốt lên: “Tiểu Diên?”

“Chúc mừng sinh nhật chị! Quà thì em nợ nhé, lần sau về gặp chị em đưa bù!”

“Được thôi, dạo này em thế nào rồi?”

“Em khỏe lắm, hôm nay chị là nhân vật chính, đừng bận tâm đến em làm gì, chị cứ lo cho mình đi. Chơi thật vui nhé!”

Hạ Nghi gật đầu đáp lời. Nhiếp Thanh Châu mỉm cười đặt điện thoại xuống: “Nhân vật chính của chúng ta mau cắt bánh đi nào!”

Lại Ninh lanh lẹ đưa con dao nhựa cho Hạ Nghi. Cô cắt bánh một cách vụng về, trong lúc đó Trịnh Bội Kỳ thì tíu tít kể cho cô nghe quá trình chuẩn bị cho bữa tiệc bất ngờ này, còn Trương Vũ Khôn thì đắc ý khoe rằng toàn bộ khung cảnh này đều do một tay cậu ta sắp đặt.

Quả nhiên, phong cách bài trí y hệt cái khung cảnh “LOVE” bên ngoài bệnh viện dạo trước.

Nhiếp Thanh Châu chỉ khoanh tay đứng nhìn, mỉm cười dặn dò Hạ Nghi: “Bánh to lắm, cứ cắt một nửa trước là được rồi.”

Hạ Nghi chẳng mảy may nghi ngờ mà ngoan ngoãn làm theo, chỉ cắt một nửa chiếc bánh. Kết quả là, nửa bánh còn lại nghiễm nhiên trở thành “nạn nhân” cho cuộc đại chiến trét kem sắp sửa bùng nổ.

Năm con người lao vào một cuộc rượt đuổi hỗn loạn, với hai bàn tay đầy kem, thỏa sức “hành hạ” lẫn nhau. Ban đầu, Hạ Nghi bị trét kem đầy mặt, chỉ còn đôi mắt trong veo là còn đảo lia lịa. Và rồi, mục tiêu tiếp theo chính là Nhiếp Thanh Châu. Chính Trương Vũ Khôn, với một vệt kem hồng dính trên trán, đã ôm chặt cứng lấy eo Nhiếp Thanh Châu, cười khằng khặc: “Tóm được anh Châu rồi! Tóm được anh Châu rồi! Mau lại đây!”

Thế là Nhiếp Thanh Châu đành chịu một phen “tẩy trần” triệt đến từ tất cả mọi người. Hạ Nghi cũng chẳng nể nang gì, trét nguyên một vệt kem lên cổ anh.

Đến khi anh mang vẻ mặt “sống không còn gì luyến tiếc” vùng lên phản công, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng khó thoát khỏi móng vuốt, ngay cả Trịnh Bội Kỳ trong bộ váy mới tinh cũng không thoát nạn.

Sau một hồi quậy tưng bừng, đến khi cả năm người cuối cùng cũng chịu ngồi yên ăn bánh, thì đã chẳng còn phân biệt nổi đâu là bánh, đâu là người nữa rồi.

“Người Bánh số 1” lên tiếng: “May mà làm cái bánh to, không thì chẳng đủ để quậy.”

“Người Bánh số 2” nói: “Trịnh Bội Kỳ, tay nghề của dì nhà cậu đỉnh thật đấy, bánh ngon ghê.”

“Người Bánh số 3” đáp: “Đương nhiên rồi, cậu xem nến các cậu mua kìa, thời đại nào rồi mà còn dùng cái nến hoa sen màu hồng đó, hạ thấp cả đẳng cấp chiếc bánh của dì nhà tớ.”

“Người Bánh số 4” ngập ngừng: “Ờm… tớ muốn ăn thêm miếng nữa.”

“Người Bánh số 5” bảo: “Kia còn miếng bị sập mất một nửa kìa, để tớ cắt cho.”

Năm con người nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng phá lên cười.

Sau khi ăn xong bánh, cả đám cũng cố gắng lau dọn cho mình sạch sẽ, cuối cùng cũng đến màn bóc quà. Hạ Nghi đội chiếc mũ sinh nhật, ngồi trước bàn trà lớn, tựa như một cô bé ngồi dưới cây thông Noel trong đêm Giáng Sinh, háo hức chờ nhận quà.

Trương Vũ Khôn tặng cô một cuốn sổ chép nhạc, Lại Ninh tặng một ống đựng bút bằng gốm, còn Trịnh Bội Kỳ thì tặng cô một bộ tai nghe trùm đầu.

Lúc mở món quà tai nghe của Trịnh Bội Kỳ, Hạ Nghi sững người, nói với cô bạn: “Cái này chắc đắt lắm nhỉ.”

Trịnh Bội Kỳ lắc đầu, đáp: “Tớ không biết. Đây là quà của bạn ba tớ tặng, nhà tớ chẳng ai nghe nhạc nên để không mấy năm rồi. Tớ còn sợ để lâu nó hỏng, định mua cho cậu cái mới. Đều tại Nhiếp Thanh Châu, cậu ấy không cho tớ mua, bảo là đắt quá cậu sẽ thấy áp lực tâm lý, thế mà quay đi quay lại chính cậu ấy lại tặng một món quà đắt tiền như thế!”

Nhiếp Thanh Châu đi ra phía sau ghế sô pha, lấy ra một chiếc hộp lớn đưa cho Hạ Nghi, cười nói: “Tớ sao có thể giống các cậu được? Tớ ngày thường toàn ăn chực uống chực ở nhà họ Hạ, cũng xem như là cháu của bà Hạ, là anh của Hạ Nghi rồi, người nhà tặng quà tất nhiên phải khác với các cậu chứ.”

Hạ Nghi mở hộp ra, bên trong bất ngờ là một cây đàn ghi-ta màu nâu nhạt. Mắt cô bỗng lóe sáng, cô lập tức ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu.

Chưa đợi cô lên tiếng hỏi, Nhiếp Thanh Châu đã trả lời trước: “Tớ mua bằng tiền thưởng cuộc thi viết văn đó.”

Ngừng một lát, anh ngồi xổm xuống, v**t v* cây đàn, hỏi: “Thích không?”

Hạ Nghi gật đầu quả quyết: “Thích, rất thích.”

Nhiếp Thanh Châu hài lòng mỉm cười.

Trịnh Bội Kỳ không chịu, hậm hực nói Nhiếp Thanh Châu “báo cáo quân tình giả”, rõ ràng Hạ Nghi đâu có để tâm đến giá cả nhiều như vậy. Hạ Nghi phải dỗ dành Trịnh Bội Kỳ một hồi lâu, nói rằng mình đặc biệt thích chiếc tai nghe này, Trịnh Bội Kỳ mới nguôi giận đôi chút.

Hạ Nghi nhận ra, ngôn ngữ là một thứ thật diệu kỳ.

Dường như có những lời vốn tưởng rằng khó nói và ngượng ngùng, chỉ cần nói ra thì cũng chẳng có gì to tát. Những người thực sự quan tâm nhau, tự khắc sẽ thấu hiểu cho nhau.

Đây là sinh nhật vui vẻ nhất của cô trong suốt mười bảy năm cuộc đời.

Với tư cách là nhân vật chính, cô đáp lại lời mời của những người đã chuẩn bị bữa tiệc, ôm cây đàn ghi-ta vừa mới nhận được, để họ tùy ý yêu cầu những bài hát thịnh hành nhất và hát liền một mạch sáu bài.

Tất cả mọi người đều cổ vũ rất nhiệt tình. Họ kéo rèm lại, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, rồi ngồi bệt xuống thảm, cầm que dạ quang vẫy loạn xạ, vừa vỗ tay vừa reo hò cổ vũ.

Hạ Nghi hát xong, Trương Vũ Khôn thật lòng thắc mắc: “Lạ thật đấy, cùng là một cái cổ họng mà sao tôi nốt trầm thì xuống không tới, nốt cao thì vỡ giọng, mà có hát đúng nhạc đi nữa thì cũng như đọc kinh. Sao chị Hạ lại có thể lên cao xuống trầm nhẹ nhàng thế nhỉ, ngân nga vu vơ thôi mà cũng hay đến vậy? Chị Hạ! Tớ muốn làm fan cứng số một của cậu!”

Nhiếp Thanh Châu vỗ đầu cậu ta: “Tránh sang một bên, tôi đặt trước suất này lâu rồi nhé. Các cậu đều tận mắt thấy tôi tặng hoa cho Hạ Nghi mà, tôi mới là fan cứng số một của cậu ấy.”

Trịnh Bội Kỳ không phục: “Bó hoa đó là do tớ trả tiền đấy nhé! Cậu mà là số một thì tớ là số hai!”

“Tôi số ba!” Lại Ninh nhanh chóng giơ tay.

Trương Vũ Khôn trợn mắt: “Ủa! Hóa ra tôi là người khơi mào mà lại thành hạng bét à!”

Hạ Nghi ôm đàn ghi-ta, cười đến cong cả mắt.