Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 65:



Gió trên sân thượng cuốn những cánh hoa giấy bay lướt qua đỉnh đầu Hạ Nghi. Cô khẽ chớp mắt, ngước nhìn chàng trai mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt màu xanh dương đậm đang đứng trước mặt mình. Anh cười đến độ hàng mày khóe mắt cũng cong cong, mái tóc và chiếc cà vạt bay phấp phới trong gió. Anh dang rộng vòng tay, tựa như một nhà ảo thuật thiên tài.

Mặt trời đã xuống núi, nhưng bầu trời vẫn chưa tối hẳn, cả thế giới chìm trong một màu lam nhạt trong trẻo, lành lạnh. Phía sau lưng anh, những đóa pháo hoa nở rộ trên nền trời lam nhạt ấy, bừng sáng rồi lại lụi tàn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, lửa và đèn có thể sánh ngang với ánh mặt trời. Ngay cả khi bùng cháy cũng chẳng hề chói mắt, tất cả những tia sáng đều dịu dàng đan quyện vào nhau, tựa như đàn cá ngũ sắc đang vẫy vùng trong làn nước.

Trong tâm trí Hạ Nghi vang lên một giai điệu du dương, cô thầm nghĩ, có lẽ Nhiếp Thanh Châu thật sự biết phép thuật.

Nhiếp Thanh Châu cũng quay lại ngắm những đóa pháo hoa nơi cuối trời. Anh lùi về sau hai bước, hai tay chống lên mặt bàn, tựa người vào đó.

“Đẹp thật đấy.” Anh cảm thán, “Mười phút hoàng hôn cuối cùng trước khi trời sập tối, đây là lúc pháo hoa đẹp nhất.”

“Ừm.” Hạ Nghi gật đầu.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, để lộ đường cong thanh tú nơi chiếc cổ trắng ngần, dải ruy băng tím trên tóc khẽ lay trong gió. Cô khe khẽ ngân nga một giai điệu nào đó.

Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ đưa mắt nhìn Hạ Nghi, ánh pháo hoa nhảy múa trong đôi mắt đen sâu thẳm của cô. Ánh mắt cô chăm chú, hệt như rất nhiều năm sau này, khi cô đứng trên sân khấu concert, ngẩng đầu ngắm nhìn những màn pháo hoa rực rỡ.

Trong vô số video concert mà cô em họ chia sẻ cho anh, lần nào cũng vậy, hễ có pháo hoa vụt sáng là Hạ Nghi lại ngẩng đầu lên ngắm, dẫu cho đang hát hay đang lướt phím đàn cũng không thể ngăn được cô.

Khi ấy, em họ vừa lướt xem video vừa cảm thán với anh: “Chị Hạ Nghi giống hệt một đứa trẻ. Em luôn cảm thấy bên trong chị ấy là một tâm hồn vô cùng chân thành và thuần khiết.”

Giờ đây, cô là Hạ Nghi của anh, nhưng chẳng bao lâu nữa, cô sẽ cởi bỏ danh xưng “của anh” để trở thành một Hạ Nghi thuộc về cả thế giới. Hàng trăm, hàng nghìn người trên thế gian này rồi sẽ khát khao có được tình yêu của cô.

Và rồi, chẳng rõ tự khi nào, anh và cô dần dần cách xa nhau.

Nhiếp Thanh Châu lặng ngắm Hạ Nghi. Cô đang ngồi trên bàn, tay đặt ngay cạnh tay anh, khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một ngón tay.

Anh như bị mê hoặc, đăm đăm nhìn vào khoảng cách nhỏ bé ấy, bàn tay chầm chậm nhích lại gần. Nhưng đúng lúc này, Hạ Nghi lại đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh.

“Sao thế?” Cô nghiêm túc hỏi.

Hạ Nghi thoáng thấy ánh mắt hoảng loạn của Nhiếp Thanh Châu, thoáng lóe lên rồi vụt tắt như một đóa pháo hoa. Anh đưa tay sờ mũi, cố tỏ ra điềm tĩnh nói: “À… Ờ, tớ chỉ là… đột nhiên nhớ ra, dạo này hình như có rất nhiều người tỏ tình với cậu.”

Hạ Nghi sững người trong giây lát.

Cô thầm nghĩ, chẳng phải cũng có rất nhiều người tỏ tình với cậu đó sao.

Nhưng Hạ Nghi chỉ gật đầu đáp: “Tớ từ chối rồi.”

Cả hai cùng quay mặt về phía màn pháo hoa đang dần đi đến hồi kết, trời cũng mỗi lúc một tối hơn.

Nhiếp Thanh Châu hắng giọng, hỏi: “Vậy… cậu nghĩ thế nào… về chuyện yêu đương?”

Giọng anh hơi khô khốc, dường như có phần căng thẳng.

Không hiểu sao Hạ Nghi cũng thấy căng thẳng theo, nhưng cô đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi mới trả lời: “Không nghĩ tới, không có thời gian, hơn nữa còn ảnh hưởng đến việc học.”

Nhiếp Thanh Châu im lặng hồi lâu, sự căng thẳng trong lòng cũng tan biến. Anh giơ ngón tay cái lên một cách cứng nhắc.

“Tớ thấy… hướng suy nghĩ này của cậu rất đúng đắn.”

Tin tốt là, đối với những chuyện đã trải qua cùng anh, cô không hề cảm thấy lãng phí thời gian hay ảnh hưởng đến việc học.

Tin không tốt cũng chẳng xấu là, đối với những chuyện đã trải qua cùng anh, cô hoàn toàn chẳng hề nghĩ đến phương diện tình yêu.

Nhiếp Thanh Châu ngờ rằng với Hạ Nghi mà nói, “tình yêu” chỉ là một danh từ vô nghĩa, chỉ tồn tại giữa hai khái niệm “tỏ tình” và “từ chối” mà thôi.

Tiếng rung của điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng. Nhiếp Thanh Châu cúi xuống nhìn rồi bất giác bật cười. Anh giơ điện thoại lên, huơ huơ trước mặt Hạ Nghi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

“Vòng hai hợp xướng của chúng ta, bài ‘Đại lộ thông thiên rộng thênh thang’ được giải ba rồi! Không phụ lòng mong đợi của mọi người!”

Đúng lúc này, điện thoại lại rung lên lần nữa.

Hạ Nghi ghé sát vào điện thoại, vươn ngón tay chọc nhẹ lên màn hình, rồi nghiêm nghị nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Bội Kỳ nói, cô Đổng chuẩn bị điểm danh, ai chuồn sớm sẽ bị tính là về sớm.”

Hai người im lặng trong một thoáng, rồi lập tức nhảy phắt xuống khỏi bàn. Nhiếp Thanh Châu vừa bước được một bước đã hét toáng lên, mặt mày méo xệch quay đi, nhắm nghiền mắt lại.

Hạ Nghi cúi đầu nhìn, dưới đất có năm sáu con rết đang bò lúc nhúc. Xem ra trên sân thượng này có một ổ rết, đã bị hai vị khách không mời mà đến là họ làm kinh động.

Cô chợt nhớ ra Nhiếp Thanh Châu hình như rất sợ rết. Lần đầu họ gặp nhau, anh cũng đã suýt chút nữa vì một con rết mà để lộ vị trí của mình.

Hạ Nghi bật cười. Hóa ra anh cũng có lúc phép thuật hết thiêng, chẳng thể bình thản như thường.

Nhiếp Thanh Châu cảm nhận được một đôi bàn tay lành lạnh che mắt mình lại. Anh sững người trong bóng tối, rồi nghe thấy giọng Hạ Nghi: “Đi theo tớ.”

Anh đưa tay vịn vào cánh tay cô, bước theo nhịp chân cô trong bóng tối mịt mùng không thể đoán định. Chừng mười bước sau, Hạ Nghi buông tay, tầm nhìn của Nhiếp Thanh Châu bừng sáng trở lại, họ đã đứng trong cầu thang bộ.

Nhiếp Thanh Châu đóng sập cánh cửa dẫn lên sân thượng, sau đó hai người rất ăn ý nhau, lần lượt lao như bay xuống lầu. Anh ngắm nhìn dải ruy băng tím bay phấp phới trên mái tóc Hạ Nghi ở phía trước, bất giác mỉm cười.

Trong dòng không thời gian này, anh tựa như con mèo của Schrödinger trong cõi hỗn mang, dường như thấy rõ tương lai mà lại chẳng tỏ tường điều chi.

Nhưng điều đó cũng chẳng sao cả, ít nhất là anh đang có được khoảnh khắc này.

Lúc Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu chạy về thì vừa hay gặp mấy người cũng đang trên đường “rút quân”. Cả đám hùng hổ quay lại lễ đường đúng lúc cô Đổng sắp điểm danh xong, viện cớ rằng mình chỉ đi vệ sinh.

Cô Đổng nhìn cả một đội ngũ “đi vệ sinh” mà ai nấy đều đeo cặp sách thế này, trợn mắt lên mắng: “Lừa ai đấy? Chuồn được nửa đường rồi quay lại chứ gì!”

Nói rồi, cô chỉ thẳng vào Nhiếp Thanh Châu: “Nhiếp Thanh Châu, em là lớp trưởng mà làm gương kiểu gì thế hả!”

Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, ra vẻ một học sinh ngoan ngoãn. Cô Đổng nổi trận lôi đình, nhưng cuối cùng cũng không phạt tội về sớm của cả đám, còn những bạn đã chuồn xa thì không được may mắn như vậy, tất cả đều bị cô gọi điện báo cho phụ huynh.

Con đường “Đại lộ thông thiên” để tẩu thoát này, quả thật chẳng rộng cũng chẳng thênh thang chút nào.

Ngày hội hợp xướng khép lại, cũng là lúc hoạt động giải trí cuối cùng của năm lớp Mười một kết thúc. Cả lớp lao vào guồng quay ôn tập dồn dập cho kỳ thi học lực. Kỳ thi này thường diễn ra vào học kỳ hai năm lớp Mười một, bắt đầu vào tháng Ba. Các môn chính như Văn, Toán, Anh đều phải nhường chỗ cho các môn thi này, chưa kể đến những môn như Nhạc, Họa, Thể dục đều bị “chia cắt” một cách đường đường chính chính.

Việc mỗi ngày phải thi xoay vòng bốn môn đã trở thành chuyện thường, thi đến mức ai nấy cũng cảm thấy từ trong ra ngoài đều cháy khét, đầu óc như muốn bốc khói.

“Thiên tài nào đã nghĩ ra cái trò thi tự luận môn Lịch sử với Chính trị thế không biết! Cả núi kiến thức như vậy bắt người ta học thuộc lòng, ai mà nhét cho nổi chứ!” Trương Vũ Khôn than trời.

Trịnh Bội Kỳ lật giở đề cương, hỏi: “Chiến tranh Nha phiến diễn ra vào năm nào?”

“…” Trương Vũ Khôn trợn tròn mắt, không nói được lời nào.

Lại Ninh lí nhí đáp: “Hình như là năm một tám bao nhiêu ấy nhỉ?”

“Một tám bốn mươi.” Hạ Nghi trả lời. Cô ngừng một lát rồi nói tiếp: “Chắc là ở nửa trên của trang mười sáu trong đề cương, khoảng giữa một dòng nào đó.”

Trương Vũ Khôn lật đề cương của Trịnh Bội Kỳ, thật sự tìm thấy kiến thức đó ở đúng vị trí Hạ Nghi nói. Cậu ta rú lên một tiếng: “Chị Hạ! Cứu với! Sao cậu học thuộc được hay vậy!”

Tập đề cương kiến thức này là bản dùng chung cho cả khối. Hạ Nghi lấy đề cương của mình ra lật đến trang đó, trên mặt giấy chi chít những dấu vết được đánh dấu bằng bút highlight màu cam và xanh lam.

“Màu cam dùng để đánh dấu thời gian, màu xanh là từ khóa. Tớ sẽ hình dung lại bố cục màu sắc trên trang giấy đó trước, rồi mới tìm đến thông tin chi tiết bên trong. Tớ dùng hình ảnh để ghi nhớ, như vậy sẽ nhớ lâu hơn.” Hạ Nghi giải thích.

Lại Ninh ra vẻ đăm chiêu: “Ồ, tớ hiểu rồi. Chúng ta thuộc kiểu nạp dữ liệu dạng văn bản vào não, còn Hạ Nghi là kiểu lưu dưới dạng file ảnh có đánh dấu trang, nên tìm lại nhanh hơn!”

Trương Vũ Khôn cảm thấy như vớ được bí kíp, quay sang lớn tiếng gọi Nhiếp Thanh Châu: “Này anh Châu! Mau lại đây xem của chị Hạ…”

Nhưng Nhiếp Thanh Châu lại đang đăm chiêu, đưa tay ra hiệu “suỵt” với Trương Vũ Khôn.

Hôm nay Nhiếp Thanh Châu cứ khác lạ thế nào ấy. Bữa trưa anh đã lơ đãng, giờ lại là buổi chiều thứ Sáu trên đường tan học, anh chẳng có chút vui vẻ nào của ngày cuối tuần, vẻ mặt trái lại còn vô cùng nghiêm nghị.

Cả nhóm đang cùng nhau bước ra khỏi cổng trường, Nhiếp Thanh Châu chợt rảo bước nhanh hơn, buông lại một câu: “Tránh xa tôi ra.”

Bốn người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, Lại Ninh hỏi Hạ Nghi: “Sao dạo này cứ đến thứ Sáu là anh Châu lại là lạ thế nhỉ? Ai chọc giận cậu ấy à? Hay bọn mình làm gì sai?”

Hạ Nghi cũng hoang mang y hệt, chỉ biết lắc đầu.

Đối diện trường Trung học số Một Thường Xuyên là một trường tiểu học. Giờ này hầu hết bọn trẻ đã tan học, chỉ còn lác đác vài đứa chạy ùa ra từ cổng trường.

Thường Xuyên không lớn, bọn trẻ hầu hết chỉ cần đi bộ một quãng là về đến nhà, cũng không được cưng chiều như vàng như ngọc giống trẻ con thành phố, nên phụ huynh đến đón con cũng không nhiều lắm.

Nhiếp Thanh Châu bước chậm lại, ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa đám đông để tìm kiếm, cả người căng như dây đàn.

Trương Vũ Khôn ngạc nhiên hỏi: “Anh Châu, sao…”

Chữ “vậy” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Nhiếp Thanh Châu đã đột nhiên vứt cả xe đạp rồi lao vút đi. Anh lao đi với tốc độ chạy nước rút về phía một người đàn ông mặc áo khoác màu xanh quân đội, vừa chạy vừa tháo cặp sách xuống, tay còn đang móc thứ gì đó ra từ bên trong. Rồi đột nhiên anh phanh gấp, suýt nữa thì đâm sầm vào lưng người ta.

Anh cứng đờ người đứng tại chỗ, nhìn ông cụ hiền hậu đang đứng trước mặt mình, tay cầm một chiếc bình nước nhỏ của trẻ con.

“Ông ơi… cháu đi xe buýt mà quên mang tiền, ông có thể cho cháu vay một ít được không ạ?” Anh nói với ông cụ hiền từ trước mặt.

Ông cụ hiền hậu cười, nói: “Ồ, chàng trai, làm rơi ví rồi à? Dạo này kinh tế khó khăn, trộm cắp cũng nhiều thật.”

Thấy ông cụ cúi xuống móc tiền, Nhiếp Thanh Châu vẫn thận trọng quan sát ông.

Ông cụ hoàn toàn không hay biết, vui vẻ đưa cho Nhiếp Thanh Châu một đồng xu. Nhiếp Thanh Châu nhận tiền, nói cảm ơn, rồi nhìn một cậu bé chạy nhanh như gió tới và được ông ôm chầm vào lòng.

Chắc là không phải ông cụ này rồi.

Vậy là, cũng không phải hôm nay sao?

Nhiếp Thanh Châu thở phào nhẹ nhõm. Anh quay người, bước về phía đám bạn đang đứng cách đó không xa với vẻ mặt đầy hoang mang. Ánh mắt họ nhìn anh như thể đang nhìn một gã điên.

Trương Vũ Khôn chỉ vào chiếc xe đạp nằm dưới đất, nói: “Anh Châu, chiếc xe đạp này lại chọc giận gì cậu nữa thế?”

Lại Ninh lo lắng hỏi: “Anh Châu, có phải cậu bị áp lực quá không?”

Nhiếp Thanh Châu dựng xe đạp dậy, trong lòng cảm thấy thật khó để giải thích.

“Không sao đâu, chỉ là… tôi có lý do riêng thôi.”

Hạ Nghi đăm chiêu nhìn anh.

Về đến dưới nhà, lúc Nhiếp Thanh Châu đang khóa xe, Hạ Nghi đột nhiên bất ngờ giật chiếc cặp trên lưng anh xuống.

“Ấy ấy!” Nhiếp Thanh Châu hoảng hốt quay người định giằng lại, thì đã thấy Hạ Nghi giơ chiếc cặp lên, kéo khóa, rồi lôi từ bên trong ra một cây gậy và một bình xịt.

Bàn tay Nhiếp Thanh Châu cứng đờ giữa không trung.

“Gậy ba khúc? Còn bình xịt này là gì?” Hạ Nghi ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị: “Cậu định làm gì? Chẳng phải chúng ta đã hứa sau này sẽ không đánh nhau nữa sao?”

Nhiếp Thanh Châu gãi gáy, trong lòng có nỗi khổ khó nói, chỉ biết thở dài một tiếng: “Là bình xịt hơi cay… Chuyện này… nói ra dài dòng lắm…”

Sự kiện trọng đại với độ ưu tiên thứ hai ghi trong sổ tay của anh sắp sửa ập đến/ Vào một mùa đông nọ, trước cổng trường tiểu học, một gã đàn ông mặc áo khoác xanh quân đội vì muốn trả thù xã hội đã dùng dao tấn công học sinh. Và có một học sinh lớp Mười một đã dũng cảm ra tay ngăn cản hắn.

Học sinh đó chính là anh, Nhiếp Thanh Châu.

Một chuyện lớn liên quan đến tính mạng con người từ trên trời giáng xuống, sắp sửa đổ ập xuống đầu anh. Vấn đề mấu chốt là, anh hoàn toàn không biết chính xác khi nào nó sẽ đến và sẽ đến theo cách nào.