Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 7: Dương cầm



Khi Nhiếp Thanh Châu tỉnh lại, anh lại một lần nữa ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc, trần nhà trắng lóa lơ lửng trên đầu, cả thế giới xa xôi và mờ ảo. Anh gắng sức dụi mắt, rồi vẫn không cam lòng hỏi cô y tá bên cạnh: “Chào chị, cho tôi hỏi hôm nay là ngày bao nhiêu?”

“Ngày 2 ngày 2 tháng 10.”

“Năm 2011?”

“Đúng vậy.”

Nhiếp Thanh Châu nhắm mắt lại trong giây lát, rồi vừa hít một hơi sâu vì đau, vừa gượng dậy khỏi giường bệnh. Anh cảm thấy khắp người mình chẳng có chỗ nào là không đau, chẳng có lấy một tấc thịt lành lặn. Anh tự an ủi mình rằng, nếu chỉ vì ăn một trận đòn mà được trở về, thì chẳng phải còn thiệt thòi hơn sao.

Dựa vào kinh nghiệm đánh đấm phong phú của “Nhiếp Thanh Châu”, anh biết những vết thương tối qua nhìn thì đáng sợ, nhưng thực chất chỉ là ngoài da, dưỡng một thời gian là khỏi. Ai ngờ đêm qua anh lại lên cơn sốt, đến sáng thì không chịu nổi nữa, định xuống dưới mua thuốc thì đầu óc quay cuồng, hụt chân ngã lăn xuống cầu thang, tiện thể rách thêm một đường lớn trên vai.

Nhiếp Thanh Châu nhìn lớp gạc và băng quấn trên vai mình, thử nhấc cánh tay lên, rồi lập tức hít một hơi lạnh vì đau. Cô y tá vội nhắc nhở: “Vết thương của cậu đã khâu rồi, đừng cử động lung tung.”

Đúng là năm xui tháng hạn, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới.

Bác sĩ nói những vết thương khác của anh đều không đáng ngại, kê ít thuốc mỡ về bôi là được. Cơn sốt cũng đã hạ, lấy thuốc xong là có thể về.

“Thanh niên sức khỏe tốt, hồi phục nhanh thật. Thấy cậu tính tình cũng hiền lành, sao đánh nhau lại hung hãn thế? Sau này đừng đánh nhau nữa, nhìn xem bộ dạng cậu bây giờ đi.”

Bác sĩ khuyên nhủ với tất cả tấm lòng, Nhiếp Thanh Châu chỉ mỉm cười gật đầu ôn hòa, bụng bảo dạ, chẳng phải mình bị đánh chính là để sau này không phải đánh nhau nữa hay sao?

Đúng lúc này, một câu nói bỗng lóe lên trong đầu Nhiếp Thanh Châu.

“Anh ấy rất dễ bị thương.”

Anh cẩn thận hồi tưởng lại, phát hiện đây là lời mà Hạ Nghi của mười năm sau dùng để miêu tả Nhiếp Thanh Châu. Khi đó, cô đang ngồi trên ghế sô pha trò chuyện với các khách mời khác, còn Nhiếp Thanh Châu ở cách đó không xa đang quay lưng đi pha cà phê. Nghe thấy cô nói vậy, anh quay đầu lại, nở một nụ cười vừa như bất đắc dĩ, vừa như cảm khái.

Cô đã nói: “Từ lúc tôi quen anh ấy, suốt cả thời cấp ba, anh ấy thường xuyên bị thương, cứ chạy tới chạy lui bệnh viện mãi, sau này chẳng cần mở miệng thì bác sĩ y tá ở đó cũng đã biết tên anh ấy rồi.”

Sắc mặt Nhiếp Thanh Châu biến ảo khôn lường, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Anh cứng đờ người tiễn bác sĩ ra về, rồi ngẫm lại cụm từ “suốt cả thời cấp ba” trong lời nói của Hạ Nghi.

Bây giờ mới chỉ là tháng đầu tiên của năm lớp Mười, anh đã ăn một cái tát, bị đánh hội đồng, rồi ngã cầu thang phải khâu mấy mũi. Chẳng lẽ đây không phải là kết thúc, mà lại là khởi đầu cho một số phận đầy trắc trở sao?

Hạ Nghi của mười năm sau không thể kể chi tiết hơn một chút là anh bị thương vì những lý do gì, để anh còn có sự chuẩn bị tâm lý được à?

Anh thở dài, quay sang hỏi y tá: “Xin hỏi, cô gái đưa tôi đến đây đang ở đâu ạ?”

“Cô ấy vừa thanh toán viện phí cho cậu xong, chắc đang ở phòng thuốc tầng một đợi lấy thuốc đấy.”

Nhiếp Thanh Châu chậm rãi, tập tễnh bước ra khỏi phòng bệnh, đi dọc theo hành lang dài mờ tối. Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy cuộc đời đột nhiên biến động của mình cũng giống như hành lang dài thăm thẳm này, ồn ào náo nhiệt người qua kẻ lại, anh chưa kịp suy nghĩ đã bị buộc phải bước về phía trước.

Bất chợt, từ cuối hành lang nơi có ánh sáng le lói vọng tới tiếng dương cầm, nhẹ nhàng và khoan thai, tựa như những cánh bướm bay ra từ ánh sáng, uyển chuyển đậu xuống bên tai Nhiếp Thanh Châu.

Anh sững người. Giai điệu dần dần nhanh hơn, lúc đầu chỉ là một hai cánh bướm, rồi sau đó như cả một đàn bướm rợp trời bay xuyên qua cơ thể anh, nâng bổng linh hồn anh lên giữa không trung.

Anh tăng tốc bước về phía cuối hành lang, cuối cùng, bất chấp cơn đau nhức toàn thân, anh bắt đầu chạy bằng một tư thế gượng gạo. Rẽ qua một khúc ngoặt ở cuối hành lang, tầm nhìn bỗng trở nên quang đãng. Anh nhìn thấy trong đại sảnh rộng lớn của bệnh viện, phía sau những hàng ghế thép màu xám trắng là một cây đàn dương cầm màu nâu.

Hạ Nghi đang ngồi trước cây đàn. Cô mặc chiếc áo nỉ màu xám giản dị mà anh thấy hôm qua, ống tay áo xắn đến khuỷu tay. Mười ngón tay cô tựa như mười tinh linh tung tăng nhảy múa trên những phím đàn, bàn đạp dưới chân cô nhịp nhàng trầm bổng. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính lớn trên trần bệnh viện, rải xuống mái tóc, gò má và những đầu ngón tay đang lướt chạy của cô.

Cô cúi nhìn những phím đàn, vẻ mặt chuyên chú. Ánh nắng chiếu lên làn da trắng như tuyết, hàng mi phủ một tầng óng vàng rực rỡ, còn đôi mắt đen láy của cô lại tựa như mực tàu đặc quánh, không một tia sáng lọt qua, cứ thế thăm thẳm một màu đen.

Những nốt nhạc tựa cánh bướm tuôn chảy từ đầu ngón tay cô, lúc mạnh mẽ, lúc dịu dàng, phức tạp và đan xen, dễ dàng siết lấy hơi thở của anh.

Bên cạnh dường như có người đang nói: “Trời ạ, đoạn staccato này sạch sẽ quá…”

Nhiếp Thanh Châu không hiểu về dương cầm, thực tế anh cũng mù tịt về âm nhạc. Nhưng vào một khoảnh khắc ngắt quãng của cô, tim anh dường như cũng ngừng đập, rồi theo những ngón tay nặng nề hạ xuống phím đàn của cô, anh rơi vào một rừng hoa vô tận. Ánh nắng tựa dòng sông chảy xuống từ bầu trời xanh trong, cơn gió ấm áp và mãnh liệt cuốn theo những cánh hoa trắng hồng, lả tả rơi xuống giữa những tán lá xanh biếc.

Những cánh hoa rơi xuống đất lại phát ra âm thanh hữu hình, tựa như cả một cây ngọc châu, rơi lác đác xuống đất, nảy lên rồi lại rơi xuống, mỗi một âm thanh đều rõ ràng như nhịp tim đập.

Cô ở giữa biển hoa, tâm điểm của vòng xoáy, đôi tay cô như có ý chí riêng, lướt nhanh trên phím đàn. Những cánh hoa bay lên từ mặt đất, từ tan vỡ lại hợp thành một, rồi từ từ tan biến vào không khí trong suốt.

Như nước tan vào trong nước.

Như cánh hoa tan biến giữa rừng hoa.

Chẳng biết qua bao lâu, Hạ Nghi thu tay lại. Trong ánh nắng, bụi trần bay lơ lửng, cô trông xa xôi tựa như chỉ là một vị khách ghé thăm nhân gian trong chốc lát.

Vào khoảnh khắc ấy, Nhiếp Thanh Châu như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng, mới nhận ra rằng mình đã bị chấn động trước một vẻ đẹp thuần khiết, hơi thở gấp gáp, khóe mắt đã ươn ướt tự lúc nào.

Cũng chính lúc này, anh mới nghe lại được cuộc trò chuyện của những người xung quanh.

“Trời đất ơi, độ độc lập các ngón tay của cô ấy đúng là hack game mà. Vừa rồi cậu có nghe đoạn chạy ngón đó không? Cách xử lý mạnh nhẹ và biểu đạt màu sắc âm thanh của cô ấy thật sự quá đỉnh!”

“Cô ấy hay đến đây chơi đàn lắm, mỗi tuần phải ba bốn lần ấy, thỉnh thoảng còn có thể yêu cầu bài hát nữa. Bản nhạc này là tôi yêu cầu đó, khó lắm hả?”

“Đây là nhạc pop, không khó lắm đâu, tôi mà luyện thì chắc chắn cũng chơi được. Nhưng mà bản nhạc đơn giản mới thấy được sự khác biệt chứ, Lang Lang và tôi cùng chơi bài ‘Für Elise’ thì có giống nhau được không? So với cô ấy, tôi chỉ là một cái máy gõ phím vô hồn thôi. Muốn nghe cô ấy chơi Chopin quá, ‘Revolutionary’, ‘Winter Wind’ nữa thì tuyệt.”

Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn sang, bên cạnh là một cặp nam nữ mặc áo tình nguyện viên. Anh, một người mù tịt về các thuật ngữ âm nhạc, lặng lẽ bước lại gần hai bước, lén lút nghe họ nói chuyện.

Cậu trai mặc áo khoác đỏ tình nguyện viên có lẽ là người mới đến, nhìn Hạ Nghi với vẻ vô cùng hiếu kỳ, cậu ta chỉ về phía cô và nói: “Cậu đừng nói là cậu không cảm nhận được đây là một đại thần nhé.”

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa quay đầu sang, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi có chơi piano đâu… Nhưng nghe cô ấy chơi đàn cứ có cảm giác như bị cuốn đi vậy. À đúng rồi, cây đàn này đã lâu lắm rồi không ai động đến. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, cô ấy đã mượn tôi dụng cụ để chỉnh đàn, hoàn toàn là dùng tai để nghe chỉnh đấy.”

Miệng cậu trai đối diện há thành hình chữ O, cảm thán: “Trời ạ, cô ấy chỉnh đàn mà không cần máy đo tần số âm thanh sao? Cô ấy có cảm âm tuyệt đối à?”

Quả thực là như vậy.

Nhiếp Thanh Châu nhớ lại trong một buổi phỏng vấn nọ, phóng viên yêu cầu Hạ Nghi xếp hạng những điều cô tự tin nhất. Cô suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Thứ nhất là sáng tác, thứ hai là piano, thứ ba là ca hát.”

Cô là một thiên tài không thể bàn cãi, chỉ là lúc này đây không một ai hay biết.

Anh đang chăm chú lắng nghe họ giải thích, bỗng nhiên từ phía bên kia vang lên một giọng nữ lạnh lùng, gọi tên anh với âm lượng vừa phải: “Nhiếp Thanh Châu.”

Nhiếp Thanh Châu giật mình, quay đầu lại thì thấy Hạ Nghi đã đứng ngay bên cạnh mình từ lúc nào.

Tay áo bên phải của cô đã được thả xuống, dài quá cổ tay, che đi những ngón tay thon dài trắng muốt. Tựa như trong khoảnh khắc này, hình ảnh Hạ Nghi tỏa sáng rực rỡ trước cây đàn dương cầm cũng bị che giấu đi cùng.

Cô ném một túi nilon cho Nhiếp Thanh Châu. Khoảnh khắc giơ tay lên, những ngón tay trắng ngần thon dài lướt qua ánh nắng, móng tay tròn trịa và gọn gàng, đúng là một đôi tay sinh ra để chơi đàn.

Nhiếp Thanh Châu ngẩn người một lúc rồi đón lấy chiếc túi Hạ Nghi ném tới, cúi đầu nhìn thì thấy đó chính là thuốc bôi ngoài và thuốc uống mà anh cần. Anh đang định nói lời cảm ơn thì nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của cậu tình nguyện viên phía sau.

“Người đẹp ơi, bạn học ở nhạc viện nào thế?”

Hạ Nghi nhìn về phía cậu trai kia, im lặng một lát rồi nói: “Tôi học cấp ba.”

Cô gái bên cạnh huých cậu trai một cái, nói nhỏ: “Tôi đã bảo là cô ấy còn nhỏ mà, cậu cứ không tin.”

Mắt cậu trai mở to hơn nữa, cậu ta nói: “Học sinh cấp ba à, còn nhỏ thế mà, đúng là thiên tài. Em học nhạc với thầy cô nào vậy?”

Ánh mắt Hạ Nghi khẽ động, có thứ gì đó vụt nhanh qua mắt cô, như chuồn chuồn lướt nước, thoáng qua rồi biến mất.

“Không học nữa rồi.”

Cô nói như vậy, rồi không đợi cậu trai kia phản ứng, cô đã quay người bước đi. Bóng lưng ấy rất giống với bóng lưng trong rừng trúc sau cổng trường hôm nọ, chỉ là không còn vẻ cảnh giác mà chỉ còn lại sự lạnh lùng, vẫn giống như một con mèo tránh xa đám đông.

Nhiếp Thanh Châu vội đi theo, cô bước đi rất nhanh, từ bên cạnh anh trông thấy đôi môi cô mím chặt. Ra khỏi cổng bệnh viện, cuối cùng anh cũng dừng lại và gọi cô.

“Hạ Nghi.”

Cô quay đầu nhìn anh, vì ngược nắng nên khẽ nhíu mày.

Nhiếp Thanh Châu xách túi thuốc, cất lời: “Tôi vẫn chưa nói lời cảm ơn. Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến đây, cũng cảm ơn cậu đã không nói cho cô tôi biết. Luật bên Khiển ca, muốn rút lui thì phải chịu đòn, chuyện này tôi không thể giải thích với bà ấy được. Hơn nữa tôi vừa mới hứa với bà là sẽ học hành tử tế, không muốn gây thêm chuyện lúc này.”

Anh giải thích rất chi tiết, chi tiết đến mức có phần thừa thãi. Hạ Nghi cụp mi mắt: “Không cần cảm ơn, cũng không cần nói với tôi những chuyện này.”

Nhưng Nhiếp Thanh Châu lại hỏi tiếp: “Vậy nên, không phải cậu đã xóa số của cô tôi rồi sao? Thế lúc nãy cậu định gọi cho bà ấy bằng cách nào?”

Sắc mặt Hạ Nghi thoáng cứng lại, rồi như thể chưa từng nghe thấy câu hỏi đó, cô lại tiếp tục sải bước về phía trước.

Thực ra Nhiếp Thanh Châu cũng đoán được tám chín phần. Nếu không phải Hạ Nghi có khả năng nhớ mọi thứ chỉ sau một lần nhìn, thì chính là cô đã hoàn tác thao tác xóa, khôi phục lại số điện thoại đó.

Cô đã do dự ngay sau khi từ chối anh. Dù cho cô và anh không hề thân thiết, thậm chí có thể nói là người xa lạ.

Anh bất giác mỉm cười, đi mấy bước thì đuổi kịp Hạ Nghi, anh lảng sang chuyện khác: “Cậu có thể cho tôi biết tên bản dương cầm vừa rồi được không?”

Vì đã đến gần, bóng của anh bao phủ lên người cô, ánh nắng bên má Hạ Nghi cũng theo đó mà biến mất. Hàng mày đang nhíu chặt của cô giãn ra, cuối cùng cô cũng trả lời: “Hình như là ‘Flower Dance’.”

“Hình như? Hôm nay cậu mới chơi lần đầu à?”

“Ừm.”

Đỉnh quá vậy. Nhiếp Thanh Châu không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

Giai điệu tựa như tinh linh và hình ảnh Hạ Nghi chơi đàn trong nắng cứ quanh quẩn mãi trong đầu anh.

Vào lúc ấy, định mệnh hạnh phúc đã trao tặng cho anh một đóa hoa mang tên hoa hồng.

Anh đã bị một bản nhạc làm cho rung động, giống như đột nhiên nhìn thấy một đóa hoa xinh đẹp, rồi muộn màng nhận ra đó chính là đóa hồng mà người đời vẫn hay nhắc đến.

Nhiếp Thanh Châu nhận ra rằng, anh luôn nhìn Hạ Nghi qua một tấm kính. Đây là lần đầu tiên anh gỡ bỏ tấm kính mang tên “siêu sao thiên tài Hạ Nghi”, và đặt một Hạ Nghi mười sáu tuổi ngay trước mắt mình.

Anh nghĩ, kể từ bây giờ, anh chính là người hâm mộ của cô gái mười sáu tuổi này.