Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 74: Phát hiện



Đầu óc Nhiếp Thanh Châu đã là một mớ hỗn độn, nghe giọng điệu của Hạ Nghi thì cảm thấy cô không tin mình, anh cuống quýt nói: “Thật mà… thật đó, anh tên là Chu Bân, anh đã hai mươi bảy tuổi rồi… Tương lai em sẽ trở thành một ca sĩ rất thành công… Anh thấy em trên tivi… biết về em… em họ của anh là fan hâm mộ của em…”

Nhiếp Thanh Châu nói năng lộn xộn, trút ra hết tất cả những gì mình biết.

“Anh muốn… dựa vào những gì anh biết… để giúp em thực hiện ước mơ… Hai năm trước anh đã ghi hết vào một cuốn sổ rồi… Mọi chuyện đều đã xảy ra… nhưng mà anh… anh…” Giọng anh lí nhí, rồi nhỏ dần đi.

Hạ Nghi dở khóc dở cười, cô nắm lấy tay anh, dịu giọng hỏi: “Cậu đang nói gì vậy?”

Nhiếp Thanh Châu không nói nữa, xoa xoa thái dương rồi ngồi xổm xuống đất như thể trút đi hết sạch khí lực. Thân hình anh được bao bọc trong vầng sáng vàng nhạt hắt ra từ tấm biển quảng cáo, trông hệt như một cây nấm nhỏ vừa mọc lên từ lòng đất.

Hạ Nghi thầm nghĩ, Nhiếp Thanh Châu lúc say rượu trông đáng yêu thật.

Bất chợt, tiếng chuông đồng hồ từ đâu vọng tới, tim Hạ Nghi thắt lại, cô quay đầu nhìn chiếc đồng hồ lớn kiểu Âu treo bên ngoài nhà hàng. Dưới ánh đèn, quả lắc thật dài đang đung đưa, từ trái sang phải rồi từ phải sang trái, lặp đi lặp lại.

Thứ âm thanh kỳ lạ vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí cô, như thể đang thực sự làm rung động màng nhĩ, một vòng lặp dường như không bao giờ kết thúc. Đó là tiếng chuông đồng hồ ở nhà ga Ngu Bình, vào đúng khoảnh khắc bà nội ngã xuống từ bậc thềm.

Từ trên những bậc thềm cao, thân hình bà lảo đảo, đầu đập mạnh xuống nền gạch cứng, máu tươi văng ra tung tóe, chảy thành dòng rồi lăn xuống dưới. Bà nằm ngửa, hơi thở thoi thóp, gương mặt đẫm máu, đôi mắt thất thần vô hồn, run rẩy nói rằng muốn may cho Hạ Hạ một chiếc váy.

Bàn tay bà đỏ thẫm, ẩm ướt và dính nhớp.

Tim Hạ Nghi đột ngột đập nhanh đến mức không thở nổi. Cô vội bịt chặt hai tai, thầm nhủ trong lòng: Đây là ảo thính, là hồi tưởng đột ngột, mày bị bệnh rồi, bác sĩ nói đây là triệu chứng của bệnh.

Cô ngồi thụp xuống đất, im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói với Nhiếp Thanh Châu: “Ôm tớ đi.”

Mặc dù Nhiếp Thanh Châu vẫn còn say sưa mơ màng, nhưng anh vẫn vươn tay như một phản xạ tự nhiên, vòng qua ôm lấy vai cô. Hạ Nghi tựa như một chú mèo con đang tìm hơi ấm, rúc mình lại vùi đầu vào hõm cổ Nhiếp Thanh Châu.

Cô thầm nghĩ đây mới là sự thật, Nhiếp Thanh Châu là thật, còn những cơn ác mộng và những ảo thanh kia đều là giả dối.

Mười phút sau, Hạ Nghi nghe thấy giọng của Hạ Diên. Cậu cất giọng với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Hai người… đang làm gì thế này?”

Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Diên, trong màn đêm u tối, hình bóng cậu có chút biến dạng, lúc gần lúc xa.

Cô hỏi cậu: “Thuốc của chị đâu?”

“Ở chỗ mẹ… Chị sao thế? Lại phát bệnh à? Thuốc đó không được uống bừa bãi đâu.” Hạ Diên vừa nghe vậy thì cuống lên, cậu ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn gương mặt Hạ Nghi. Quả nhiên, sắc mặt cô trắng bệch, đôi mắt hằn lên những tơ máu.

Hạ Diên hoảng lắm, cậu kéo vai Nhiếp Thanh Châu rồi nói với Hạ Nghi: “Lát nữa em dìu Nhiếp Thanh Châu về, chị mau về trước đi… Chị tự về được không?”

Hạ Nghi gật đầu, cô chậm rãi đứng dậy, xoa xoa thái dương rồi quay người đi về phía nhà hàng. Hành lang của nhà hàng bỗng trở nên dài thăm thẳm và tăm tối, những người qua lại đều có gương mặt mơ hồ khiến người ta rợn tóc gáy, dường như bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó chực chờ lao ra để nuốt chửng lấy cô.

Hạ Nghi vịn vào tường, từng bước từng bước đi đến bên cạnh phòng riêng của họ, giọng nói từ trong khe cửa hắt ra cùng với ánh sáng.

Tưởng Viên Viên nói một câu: “… Nó không nghe lời tôi.”

Ngay sau đó là tiếng thở dài của Nhiếp Anh Hồng.

“Viên Viên à, tôi nói với cô mấy lời từ đáy lòng nhé. Dù thế nào đi nữa cô cũng phải đưa Hạ Nghi đi. Hạ Nghi vừa tỉnh lại là tôi đã đưa con bé đến thành phố lớn gặp bác sĩ tâm lý rồi. Người ta nói nó cần điều trị lâu dài, không được chịu đả kích, cũng không thể chịu áp lực, nếu không bệnh tình sẽ nặng thêm. Cô cũng biết bầu không khí năm lớp Mười hai trong nước như thế nào mà? Nhịp độ thì nhanh, áp lực lại lớn, Hạ Nghi làm sao mà chịu nổi?”

Bà ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Quan hệ của hai đứa nó… cô cũng thấy rồi đấy. Tiểu Châu cứ quấn quýt lấy Hạ Nghi, nếu tinh thần của Hạ Nghi lại có vấn đề, Tiểu Châu có thể buông con bé ra được không? Lần này nó đã xin nghỉ hơn một tháng trời rồi đấy! Nếu còn một lần nữa, cuộc đời của nó chẳng lẽ vứt đi hay sao? Thật đấy, cô không đưa Hạ Nghi đi, chính là đang hủy hoại cả hai đứa trẻ này cùng một lúc.”

Tưởng Viên Viên im lặng một lúc, dường như cũng vô cùng phiền não.

“Đúng vậy, chúng nó còn nhỏ quá, lẽ nào chúng nó thật sự nghĩ rằng mình có thể tự lập được hay sao…”

Hạ Nghi cúi đầu, lặng nhìn vệt sáng mỏng manh lọt qua khe cửa đậu trên mu bàn chân cô rồi vươn dài tít tắp, có khởi đầu mà chẳng có tận cùng.

– Hạ Nghi sẽ đi Mỹ cùng dì Tưởng sớm thôi, đợi cô ấy đi rồi, con sẽ chuyên tâm vào việc của mình, tập trung cho việc học.

– Không, cậu phải đi Mỹ.

Hạ Nghi lặng đi một lúc rồi đẩy cửa bước vào, cất giọng hỏi Tưởng Viên Viên tựa như chưa từng nghe thấy cuộc trò chuyện của họ: “Mẹ ơi, mẹ có mang thuốc của con không?”

Ngay ngày hôm sau bữa tiệc, Tưởng Viên Viên đã xin nghỉ học cho Hạ Nghi, đưa cô đến thành phố lớn để gặp bác sĩ tâm lý. Lần này, Tưởng Viên Viên đã nhờ vả các mối quan hệ để tìm một vị bác sĩ dày dạn kinh nghiệm. Sau khi cho Hạ Nghi thực hiện đủ các bài kiểm tra và trò chuyện cùng cô, vị bác sĩ đã đưa ra kết luận tương tự như lần trước: tốt nhất cô nên tạm nghỉ học một năm, duy trì việc điều trị ổn định và lâu dài, nếu không bệnh tình sẽ trở thành mãn tính, e rằng cả đời cũng khó mà chữa khỏi.

Tưởng Viên Viên lại một lần nữa khuyên Hạ Nghi cùng bà trở về Mỹ. Lần này, Hạ Nghi không thẳng thừng từ chối, mà chỉ nói hãy để cô suy nghĩ thêm.

Khi họ trở về Thường Xuyên đã là chiều ngày hôm sau, lúc đó Nhiếp Thanh Châu vẫn đang ở trường học. Trước đây, để tiện chăm sóc Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu đã chuyển rất nhiều đồ đạc của cô về nhà mình. Hạ Nghi cũng có chìa khóa nhà anh, nên cô bèn đến để thu dọn đồ của mình.

Sau khi dọn ra một mớ đồ đạc lặt vặt, thứ nặng nhất không ngờ lại là một thùng giấy nháp, trên mỗi tờ đều vẽ chi chít đủ loại nốt nhạc, những hình vẽ nguệch ngoạc và các con số.

Nhiếp Thanh Châu nói, đây là những thứ cô vẽ trong khoảng thời gian tự thu mình lại. Hạ Nghi không có một chút ấn tượng nào, vậy mà anh lại cẩn thận thu gom từng tờ một và gìn giữ chúng thật ngăn nắp. Anh đã nói với cô: “Biết đâu đây lại chính là nguồn cảm hứng cho những tác phẩm vĩ đại của cậu sau này, tuyệt đối không thể vứt đi được. Những khổ đau này sẽ trở thành bậc thang cho cậu, nếu không thì lương tâm của ông trời đúng là bị chó tha mất rồi.”

Hạ Nghi lật giở từng trang, ánh nắng rọi lên mặt giấy, khiến những ký hiệu đen kịt, nguệch ngoạc trên đó dường như cũng đang tỏa sáng. Những giai điệu ấy phần lớn được viết ở gam trưởng với nhiều quãng nhảy, vừa huy hoàng lại vừa điên cuồng.

Trong những ngày tháng ký ức mơ hồ ấy, trong đầu cô đã suy nghĩ những gì nhỉ? Khoảng thời gian ấy, Nhiếp Thanh Châu đã chăm sóc cô ra sao? Nếu như cô không thể khá hơn thì phải làm thế nào? Anh sẽ phải ở bên cạnh cô cho đến bao giờ?

Hạ Nghi đặt những tờ giấy nháp trong tay xuống, đảo mắt nhìn quanh căn phòng giờ đây đã quá đỗi quen thuộc. Trên giá sách của Nhiếp Thanh Châu, sách giáo khoa và sách tham khảo được xếp ngay ngắn thành từng hàng, xen kẽ là những tập tản văn và tiểu thuyết mượn từ thư viện trường.

Có lẽ vì quá ngay ngắn nên một cuốn sổ bìa xám nằm lệch đi trông mới rõ ràng đến vậy, khẽ nhô ra một góc từ giá sách.

Chẳng hiểu sao mà Hạ Nghi không thể rời mắt khỏi nó, cứ nhìn cuốn sổ một cách đăm đăm như bị ma ám, cảm thấy hình như mình đã từng thấy nó ở đâu đó rồi.

Cô đứng dậy, bước tới bên giá sách và rút nó ra. Lấy ra rồi cô mới phát hiện tại sao nó lại bị lệch, hóa ra là có mấy trang giấy bên trong bị gấp lại, kênh ra ngoài và cấn vào giá sách.

Thế là cô mở cuốn sổ ra định vuốt lại mấy trang giấy cho phẳng, nhưng vài trang đầu lướt vội qua lại quen thuộc đến lạ.

Bàn tay cô khựng lại, rồi cô lật cuốn sổ trở về trang đầu.

Cô nhớ ra mình đã thấy cuốn sổ này ở đâu rồi. Vào cái đêm năm lớp Mười cãi nhau với bà, cô đã từng mở nó ra rồi bị Nhiếp Thanh Châu hoảng hốt giật lại. Cô lờ mờ nhớ ra có một dòng kẻ thật dài và những dòng chữ chi chít.

Lần này, cô đã nhìn rõ những dòng chữ chi chít ấy là gì.

Trông chúng như nhật ký, mà lại chẳng phải nhật ký. Hay nói đúng hơn, so với một cuốn nhật ký, nó giống một cuốn sổ hướng dẫn chơi game hơn.

Hai chữ “Hạ Nghi” được đặt ở ngay đầu trang, khoanh tròn bằng bút dạ quang màu cam, theo sau là tất cả thói quen, sở thích, năng khiếu, sở trường và đặc điểm tính cách của cô.

Tiếp theo bên dưới là một đoạn văn bản rất dài ghi lại các sự kiện và mức độ ưu tiên của nhiệm vụ. Khác với trong ký ức, nét chữ màu đỏ ghi chú các mốc thời gian, những sự kiện lớn xen lẫn vài sự kiện nhỏ lẻ, tất cả xoay quanh một trục thời gian, cứ thế thản nhiên trải dài suốt mười năm.

Mục gần nhất có ghi ngày tháng cụ thể là “Ngăn cản Hạ Nghi tự vẫn”, bên trên có vẽ một dấu sao, ghi chú “highest priority” (ưu tiên hàng đầu), và ngày tháng chính là ngày cô tỉnh lại.

Tiếp đó, sự kiện “ra nước ngoài” không được ghi ngày cụ thể lại có một dấu hỏi, chú thích “Chú Hạ? Bà nội?”, rồi lại bị khoanh chồng lên bằng bút đỏ với hai chữ “qua đời”.

Những sự kiện sau đó giống hệt như những gì Nhiếp Thanh Châu đã nói trong cơn say ngày hôm ấy.

Hạ Nghi trợn tròn mắt nhìn những sự kiện được ghi lại trên hai trang giấy, trong lòng là một khoảng trống mênh mông, như thể một trận sương mù dày đặc bỗng dưng nổi lên từ hư không, bao phủ lấy toàn bộ con người cô.

– Anh đến từ tương lai, những chuyện này đều đã thực sự xảy ra trong tương lai.

– Trong một tháng mà cậu ta từ hạng chót khối nhảy vọt lên thành hạng nhất, ba môn đạt điểm tuyệt đối, chuyện này hoàn toàn không bình thường.”

– Lúc nào mình mới được như Nhiếp Thanh Châu nhỉ. Lần nào cậu cũng chẳng nói gì, mà cậu ấy đều đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nói xem có khi nào cậu ấy biết bói toán thật không?”

Hạ Nghi vội vàng gập cuốn sổ lại, trái tim cô đập điên cuồng, tựa như sắp bùng cháy. Tất cả những manh mối từ trước đến nay bỗng trồi lên khỏi mặt nước, náo loạn thành một mớ hỗn độn trong tâm trí cô.

Không thể nào. Hạ Nghi thầm nghĩ, chuyện này tuyệt đối không thể nào, lẽ nào mình lại gặp ảo giác rồi ư?

Cô lại mở cuốn sổ ra, nhưng những nét chữ kia không hề thay đổi. Cô đọc từ trên xuống dưới, từng dòng từng chữ lọt vào tầm mắt đều như một dấu ấn nóng rực khắc sâu vào tâm trí cô.

Rõ ràng là nắng vàng rực rỡ, thế mà thế giới dưới chân cô lại nhanh chóng khoét sâu thành một hố đen khổng lồ, rồi cô rơi tõm vào đó.

Nhiếp Thanh Châu đang trong giờ học thì đột nhiên nhận được điện thoại của Hạ Nghi. Hai chữ “Hạ Hạ” lặng lẽ hiện lên trên màn hình khiến anh giật mình, lập tức viện cớ đau bụng cần vào nhà vệ sinh để chạy ra khỏi lớp.

Trong lòng Nhiếp Thanh Châu có hơi thấp thỏm, trí nhớ của anh về ngày say rượu đó rất mơ hồ, chỉ nhớ mình đã nói một câu không nỡ xa Hạ Nghi. Anh không làm chuyện gì mất mặt đấy chứ?

Anh tìm một góc vắng người ở khúc quanh hành lang để nghe điện thoại, hạ giọng hỏi: “Hạ Hạ? Có chuyện gì vậy?”

Đầu dây bên kia lặng im, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở bất ổn của Hạ Nghi.

“… Mẹ muốn đưa tớ đi Mỹ.” Giọng cô vang lên từ đầu dây bên kia.

Nhiếp Thanh Châu không ngờ cô lại đột ngột gọi điện chỉ để nói chuyện này. Anh dịu giọng đáp: “Dì có suy nghĩ đó là chuyện rất bình thường. Bà và chú Hạ đều đã qua đời, cậu lại chưa đến tuổi thành niên, làm sao dì yên tâm để cậu lại đây một mình được? Nếu dì có thể đưa cậu đi, cậu sẽ không cần phải lo lắng về chuyện tiền bạc nữa, có thể vào học ở nhạc viện mà cậu hằng ao ước.”

“Nhưng tớ không muốn phải xa cậu.”

Nhiếp Thanh Châu sững người. Anh do dự một thoáng rồi hít một hơi thật sâu: “Không sao đâu, chúng ta có thể thường xuyên gọi điện cho nhau. Sau này sẽ có video call rất tiện lợi, khi nào rảnh cậu về nước thăm tớ, còn tớ sẽ dành dụm tiền để ra nước ngoài tìm cậu. Đợi đến lúc cậu nổi tiếng, tớ còn phải đến xem buổi hòa nhạc của cậu nữa chứ.”

Đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng, chỉ nghe thấy hơi thở của cô có phần gấp gáp, không rõ cô đang nghĩ gì.

Cuối cùng, Hạ Nghi cũng lên tiếng: “Cậu đã từng nói… cậu là fan hâm mộ của tớ.”

“Đúng vậy.” Nhiếp Thanh Châu đáp ngay không chút do dự: “Có chuyện gì sao?”

“… Không có gì.”

Hạ Nghi cúp máy, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ trong cuốn sổ: món ăn, màu sắc, mùi vị cô thích, thói quen sinh hoạt, năng khiếu của cô, và cả những chuyện họ đã từng cùng nhau trải qua. Tương lai, thời điểm nào cô sẽ đến Mỹ, thời điểm nào sẽ nhập học ở một nhạc viện nào đó, năm nào sẽ phát hành album đầu tay, năm nào sẽ đoạt giải. Cô và Nhiếp Thanh Châu mất liên lạc, mãi cho đến năm 2021 mới gặp lại.

Có một khoảnh khắc, cô bắt đầu hoài nghi, Nhiếp Thanh Châu có thật không? Thế giới này có thật không? Phải chăng cô chính là Truman đang sống trong một phim trường khổng lồ?

Và phải chăng Nhiếp Thanh Châu chính là khán giả tay ôm một hộp bắp rang bơ đang ngồi sau màn hình?

Hạ Nghi đóng cuốn sổ lại, rồi gập người xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, những ngón tay luồn sâu vào mái tóc.

Những âm thanh ảo giác và tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng lúc lấp đầy tâm trí cô, chúng chen chúc, dồn nén, khiến cô không tài nào suy nghĩ được nữa.