Phiên ngoại 2: Nguyễn Chỉ và Lệ Trạch Hành
Đang lúc tôi vừa ăn bánh mì kẹp, vừa nằm điều hòa, vừa xem phim truyền hình thì quản gia dẫn một người đàn ông đi đến trước mặt tôi.
Đúng vậy, Nguyễn Chỉ tôi cuối cùng cũng thực sự "đứng lên" rồi!
Tôi đã có biệt thự, siêu xe và cả quản gia chuyên nghiệp. Cảm ơn Lệ Trạch Hành, anh ấy quả thực quá có chí tiến thủ.
"Phu nhân, đây là người đến ứng tuyển vị trí đầu bếp ạ." Quản gia hơi cúi người giới thiệu với tôi.
"Chào phu nhân, tôi tên là Chu Huy, từng du học tại Anh và Mỹ, chuyên sâu về nghệ thuật ẩm thực. Các món Âu, bánh ngọt tôi đều rất am hiểu." Chu Huy mặc bộ vest, tóc chải chuốt không chút cẩu thả, trông không giống đầu bếp mà giống một tinh anh thương trường hơn. "Đây là hồ sơ của tôi."
Tôi đưa tay nhận lấy bản sơ yếu lý lịch, nhìn một loạt các giải thưởng ghi trên đó, gật gật đầu: "Chu Huy à, anh..."
Chu Huy vẻ mặt đầy mong đợi, muốn biết tôi sẽ đưa ra đề bài khó nhằn nào để thử thách tay nghề của mình.
"Anh có biết tráng bánh mì kẹp không?"
"Cái gì cơ?!" Chu Huy nghệch mặt ra.
"Bánh mì kẹp ấy, loại bánh giòn rụm thơm phức ấy, anh có làm được không?" Tôi mong chờ nhìn vị đầu bếp này. Hiện tại việc kinh doanh nhà hàng ngày càng tốt, tôi và Lộ Lộ đang định tuyển thêm đầu bếp để sáng tạo thêm nhiều hình thức mới.
Chu Huy giật giật khóe miệng: "Phu nhân, tôi là đầu bếp chuyên nghiệp, từng đạt nhiều giải thưởng lớn..."
"Lương tăng thêm 50%!" Tôi mặt không cảm xúc giơ ngón tay lên.
"Chị gái à, chị cứ tin ở em! Em vốn là người gốc Thiên Tân chính hiệu, món bánh mì tráng trứng đó là sở trường tuyệt kỹ của em luôn!" Chu Huy lập tức b.ắ.n ra một tràng giọng địa phương thuần thục, trong lòng thầm nghĩ: Không phải mình không có liêm sỉ, chỉ là phu nhân cho nhiều quá thôi.
"Tốt quá, quản gia dẫn anh ấy đến cửa hàng cho Lộ Lộ xem qua đi." Quản gia dẫn Chu Huy đi mất.
Tôi hí hửng ngồi trên sô pha, mở sổ sách doanh thu tháng này của nhà hàng ra, nhìn dãy số không dài dằng dặc mà không kìm được tiếng cười.
"Cười vui thế, lại đang đếm tiền à?" Lệ Trạch Hành vào cửa, cởi áo khoác, trêu chọc tôi.
"Hôm nay tan làm sớm thế anh?" Tôi nhìn đồng hồ, rõ ràng mới hơn 4 giờ chiều.
"Về sớm để ở bên em chứ sao." Lệ Trạch Hành mỉm cười.
"Thật á?"
"Đùa đấy, anh vào thư phòng đây, công ty còn chút việc chưa xử lý xong." Lệ Trạch Hành vừa nói vừa đi lên lầu.
Tôi "hứ" một tiếng, tiếp tục cúi đầu đếm số.
Công ty càng làm càng lớn, Lệ Trạch Hành quả thực ngày càng bận rộn. Tôi nén chút hụt hẫng trong lòng, vào bếp cắt ít trái cây mang lên thư phòng. Gõ cửa hai cái, tôi trực tiếp đẩy cửa bước vào.
"Chồng ơi, ăn trái cây..." Vừa vào, tôi đã thấy Lệ Trạch Hành vội vàng giấu món đồ gì đó đi.
"Cứ để đó đi, lát nữa anh tự lấy." Vẻ mặt anh có chút không tự nhiên.
Một Lệ Trạch Hành dù phá sản cũng không nhíu mày, thế mà lúc này lại lộ ra vẻ hoảng loạn. Tôi nghi ngờ đặt đĩa trái cây xuống rồi đi ra ngoài. Thay quần áo, lái xe thẳng đến nhà hàng tìm Lộ Lộ để trút bầu tâm sự.
Đúng lúc giờ cơm tối, khách khứa tấp nập. Vừa vào cửa, tôi thấy đám đông vây quanh giữa sảnh, vừa cười vừa vỗ tay. Lại gần xem mới thấy hóa ra là Chu Huy đang biểu diễn tung hứng bánh. Cái người cách đây mấy tiếng còn mặc vest sang chảnh, giờ đã đeo tạp dề, đội mũ bếp, cười rạng rỡ như hoa hướng dương.
Cậu đầu bếp này đúng là có "hai mặt" thật.
"Nguyễn Nguyễn, sao giờ này lại tới đây? Chị vừa định gọi cho em đấy." Lộ Lộ cười hớn hở kéo tôi vào văn phòng.
"Gọi cho em làm gì?" Tôi nằm vật ra ghế làm việc của cô ấy.
"Để khen em chứ sao! Em tuyển được cậu đầu bếp này đỉnh thật đấy, không chỉ nấu ngon mà còn biết làm trò, biểu diễn tài năng thu hút khách cực kỳ."
Tôi hiện tại chẳng còn tâm trạng nghe khen ngợi, vì hành động lạ của Lệ Trạch Hành lúc nãy khiến tôi lo âu. Tôi thở dài một tiếng thườn thượt.
"Này, em nghe tin gì chưa?" Lộ Lộ ghé sát mặt, đầy vẻ bát quái.
"Giờ em chẳng thiết tha gì cả." Tôi uể oải.
"Về Lệ Ngạo Thiên đấy!"
"Mau kể em nghe xem nào!" Tôi lập tức tỉnh cả người, vơ lấy nắm hạt dưa trên bàn c.ắ.n lấy c.ắ.n để.
"Tiêu Bạch Liên chạy rồi!" Lộ Lộ cũng bốc một nắm hạt dưa.
"Em biết rồi, không phải là 'mang bầu bỏ trốn' sao?"
"Em cập nhật thông tin chậm quá rồi, giờ không phải mang bầu bỏ trốn nữa, mà là 'mang tiền bỏ trốn'!" Lộ Lộ nhướng mày.
"Mang tiền bỏ trốn?? Tình huống gì đây?" Cái cốt truyện này khiến tôi hoàn toàn mù tịt.
"Sau khi Tiêu Bạch Liên bỏ đi, Lệ Ngạo Thiên vứt hết công việc chạy đi tìm. Các cổ đông vốn đã ngứa mắt hắn từ lâu, kết quả là hai người đó, một người thì làm mình làm mẩy đòi sống đòi ch/ết, một người thì bỏ bê công ty suốt ngày dây dưa. Cứ cãi nhau, làm hòa, rồi lại cãi nhau. Cuối cùng, cãi đến mức công ty suýt thì phá sản luôn."
Tôi nhíu mày suy nghĩ. Nam chính mất hào quang rồi mà vẫn cứ mải mê đuổi theo nữ chính bỏ mặc sự nghiệp, công ty sụp đổ cũng là điều dễ hiểu. Dù sao thì các tổng tài đời thực bận rộn lắm, đâu có rảnh như vậy.
"Thế sau đó thì sao?" Tôi tò mò hỏi tiếp.
"Sau đó á, công ty Lệ Ngạo Thiên mất bao nhiêu dự án lớn, tương lai mù mịt, thế là hắn quyết định đi liên hôn với một thiên kim tiểu thư khác để cứu vãn công ty." Lộ Lộ vừa dứt lời, tôi sốc tận óc.
"Liên hôn? Hắn kết hôn rồi mà!"
"Kết rồi thì ly hôn chứ sao. Hắn trực tiếp thương lượng với Tiêu Bạch Liên là ly hôn tạm thời để ổn định thế cục, bảo cô ta ở ngoài dưỡng t.h.a.i chờ hắn. Đây chẳng phải là biến 'chính thất' thành 'tiểu tam' sao! Tiêu Bạch Liên cũng đâu có vừa, bề ngoài thì đồng ý, nhưng thừa lúc hắn không chú ý đã đi phá t.h.a.i rồi cuốn gói hết tiền bạc biến mất luôn! Công ty Lệ Ngạo Thiên vốn đã thoi thóp, giờ thì coi như xong đời hẳn."
Tôi đ.á.n.h rơi cả hạt dưa trên tay. Cái cốt truyện này, cái thiết lập nhân vật này... đúng là nát bét đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra!
Nghe xong vụ đại bát quái này, tôi thẫn thờ mãi không thôi.
"Đúng rồi, giờ này không ở nhà với chồng yêu mà đến đây làm gì?" Lộ Lộ nhắc đến chuyện này, tôi lại buồn thiu.
"Lệ Trạch Hành có chuyện giấu em."
Lộ Lộ trợn tròn mắt, đập bàn cái "bộp": "Khủng hoảng hôn nhân! Không ngờ hai người lại đón nhận nó nhanh thế."
"Sao trông cchị có vẻ hả hê vậy?" Tôi giật lại nắm hạt dưa từ tay cô ấy.
"Có lẽ là Lệ tổng bận quá, em cũng bận chuyện nhà hàng nên hai người thiếu giao tiếp thôi."
"Thế phải làm sao?" Tôi khiêm tốn thỉnh giáo.
Lộ Lộ cười gian xảo, rồi đưa cho tôi một chiếc váy... mà mặc vào cũng như không mặc.
Tôi ôm chiếc váy g/ợi cả/m đó ngồi trên giường lớn ở phòng ngủ, đỏ mặt nhìn nó rồi nghiến răng thay vào. Sau đó, tôi nằm trên giường bắt đầu tạo dáng quyến rũ, chờ Lệ Trạch Hành đẩy cửa vào là sẽ thấy một mỹ nhân nóng bỏng. Tạo dáng một hồi, Lệ Trạch Hành chưa thấy đâu, tôi đã ngủ quên mất tiêu.
Khỉ thật!
Giấc ngủ này rất sâu, tôi mơ thấy một người phụ nữ nằm trên ghế ở bãi biển, uống nước trái cây tắm nắng. Nhìn bóng lưng quen thuộc, tôi định bước tới thì cô ấy quay đầu lại. Đó là một gương mặt lạ.
"Nguyễn Chỉ." Cô ấy gọi tôi.
"Cô biết tôi sao?"
"Đương nhiên, vì tôi cũng là Nguyễn Chỉ." Cô ấy mỉm cười.
Tôi lập tức hiểu ra. Người phụ nữ này chính là nguyên chủ của cơ thể này.
"Cô đang ở đâu? Trong người tôi sao?" Tôi vội hỏi.
"Làm sao có thể, tôi đang ở một thời không khác. Tôi trở thành một nữ phú bà thừa kế khối tài sản kếch xù. Cuối cùng cũng được làm người giàu có, lại còn tìm được một 'tiểu ch.ó săn' cực phẩm, hơn hẳn cái tên Lệ Trạch Hành lạnh lùng kia nhiều."
"Lệ Trạch Hành không phải là người lạnh lùng." Tôi phản bác theo bản năng.
"Xì, cái mặt đơ đó mà còn bênh, không biết sao cô chịu nổi anh ta!" Tôi định giải thích tiếp nhưng bị cô ấy nắm lấy tay: "Sắp hết thời gian rồi, tôi chỉ muốn nói là chúng ta đều không quay về được nữa đâu, cô nhớ phải chăm sóc tốt cho bố mẹ tôi đấy!" Tôi định hỏi kỹ hơn thì giật mình tỉnh giấc.
Mở mắt ra đã là sáng hôm sau, trong phòng yên tĩnh, chắc Lệ Trạch Hành đã đi làm rồi. Tôi định xuống giường đi đ.á.n.h răng thì sững sờ khi lật chăn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trời ạ! Lệ Trạch Hành cái đồ "trai thẳng" đáng ghét này, anh ấy cư nhiên thay bộ váy gợi cảm của tôi thành bộ đồ ngủ dài tay kín cổng cao tường từ lúc nào không biết!
"Từ giờ mà tôi còn làm trò 'tình thú' nữa thì tôi làm con cún!" Tôi vừa đ.á.n.h răng vừa thề độc trước gương.
Nhớ lại giấc mơ kỳ lạ tối qua, một linh cảm mãnh liệt bảo tôi rằng đó là sự thật. Nguyễn Chỉ nguyên chủ thực sự đã đối thoại với tôi.
"Nghĩ gì mà thẩn thờ thế?" Giọng Lệ Trạch Hành vang lên làm tôi suýt rớt tim ra ngoài.
"Sao anh chưa đi làm?" Tôi nhìn đồng hồ, đã 9 giờ rưỡi rồi.
"Hôm nay anh nghỉ, để ở bên bà xã." Lệ Trạch Hành dịu dàng cười. "Mau đi thay đồ đi, lát nữa anh dẫn em đi chơi."
Lệ Trạch Hành đẩy tôi vào phòng thay đồ, lấy ra một bộ đồ đôi giản dị. Tôi lúc này mới nhận ra hôm nay anh không mặc vest mà mặc đồ rất trẻ trung.
"Đồ đôi? Anh chuẩn bị à?" Tôi kinh ngạc.
"Đúng thế, anh cố ý chọn đấy."
Dưới sự thúc giục của anh, tôi thay đồ, ăn sáng rồi cả hai cùng ra ngoài.
"Chúng ta đi đâu đây?"
"Đi xem phim! Phim tình cảm mới nhất, anh đặt vé rồi." Lệ Trạch Hành có vẻ rất hào hứng.
Đến rạp, anh mua bỏng ngô và coca. Chúng tôi ngồi trong bóng tối, cũng giống như bao cặp tình nhân khác, xem phim, ăn bỏng và len lén nắm tay nhau dưới ghế. Sau đó, anh dẫn tôi đi công viên trò chơi, rồi đi ăn tối dưới ánh nến.
"Hôm nay anh làm sao thế?" Tôi nhận lấy miếng bít tết anh đã cắt sẵn, cười hỏi.
"Hẹn hò với Nguyễn tiểu thư, anh đã làm 'bí kíp' hẳn hoi đấy." Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, tôi bỗng thấy buồn cười.
"Thế tiếp theo đi đâu?"
"Cứ chờ xem." Anh nháy mắt với tôi.
Ăn xong, anh lái xe đưa tôi lên đỉnh núi.
"Xem mặt trời mọc à? Giờ này lên đây hơi sớm nhỉ." Tôi tựa vào xe trêu chọc.
"Không phải mặt trời mọc, mà là pháo hoa." Anh chỉ tay lên bầu trời. Những chùm sáng rực rỡ nở rộ giữa đêm đen.
"Sến súa quá." Tôi bĩu môi chê bai nhưng trong lòng lại vô cùng cảm động.
"Nguyễn Nguyễn, cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Em có đồng ý lấy anh không?" Lệ Trạch Hành đột nhiên quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc nhẫn.
Tôi rơm rớm nước mắt, mỉm cười gật đầu. Anh l.ồ.ng chiếc nhẫn vào ngón tay tôi. Dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, chúng tôi ôm hôn nhau trên đỉnh núi.
Lệ Trạch Hành nói rằng trước đây chúng tôi đã bỏ lỡ quá nhiều bước: không hẹn hò t.ử tế, không cầu hôn, không đám cưới chính thức. Anh quyết định sẽ bù đắp lại tất cả cho tôi.
"Ngày mười tháng sau là ngày lành, hay là tổ chức đám cưới vào ngày đó nhé!" Anh cầm cuốn lịch, hớn hở bàn bạc.
"Ơ hay đại ca, mới hẹn hò có một lần, cầu hôn xong là đòi cưới ngay à? Nhà ai tiến độ nhanh thế?" Tôi lười biếng c.ắ.n miếng táo.
"Nhưng chúng ta chẳng phải đã kết hôn rồi sao..." Anh lý nhí phản bác.
"Đúng rồi, Lệ tổng trước khi đi làm còn tranh thủ ghé qua Cục Dân Chính lấy cái chứng nhận rồi về làm việc tiếp, nhàn hạ thật đấy."
"Thế em bảo phải làm sao?"
Làm sao á? Đương nhiên là phải hành hạ anh rồi.
Thế là, tôi và Lệ Trạch Hành dù đã có giấy kết hôn nhưng vẫn cứ "hẹn hò" thêm hơn nửa năm nữa, làm đủ mọi trò sến súa của các cặp đôi. Hoa tươi và những điều bất ngờ của anh mỗi ngày một khác. Đến lúc đó tôi mới chịu gật đầu chuẩn bị cho đám cưới muộn màng.
Hôm nay, tôi và Lệ Trạch Hành lái xe đến nhà hàng đưa thiệp mời cho Lộ Lộ.
"Lệ tổng kết hôn với đại cổ đông của nhà hàng, chị phải đi tiền mừng bao nhiêu đây." Lộ Lộ giả vờ thở dài, tôi định mắng cô ấy bớt nói nhảm đi thì bỗng nhiên dưới sảnh có tiếng ồn ào.
Vừa bước xuống, tôi thấy Chu Huy đang đứng nói chuyện với một người đàn ông đang nằm bò dưới đất.
"Chu Huy, có chuyện gì thế?"
"Bà chủ, chị xem cái anh này này, tới đây ăn vạ đấy. Ăn liền một lúc ba cái bánh mì to, ăn xong là 'oạch' một cái nằm ra đất bảo đau bụng. Vô lý đùng đùng! Nguyên liệu của chúng ta toàn đồ tươi mới nhất, chưa bao giờ có vấn đề gì cả!" Thấy tôi, Chu Huy như tìm được chỗ dựa, lập tức mách tội.
Tôi định cúi xuống đỡ người kia dậy: "Tiên sinh, anh đứng lên được không? Không khỏe ở đâu chúng ta đi bệnh viện khám."
"Tôi không đi bệnh viện, cứ đưa tôi 30 triệu rồi giải quyết riêng, nếu không tôi cứ nằm đây không dậy cho các người khỏi làm ăn." Vì đang nằm sấp nên giọng anh ta hơi nghẹt lại.
Nghe đến đây tôi hiểu ngay, đúng là gặp phải kẻ ăn vạ chuyên nghiệp. Tôi quay sang nhìn Lệ Trạch Hành và Lộ Lộ cầu cứu.
Lộ Lộ bước lên một bước: "Thích nằm thì cứ nằm đấy đi, ăn vạ mà còn có lý à, báo cảnh sát ngay!" Cô ấy rút điện thoại ra.
"Đừng báo cảnh sát mà, đưa 15 triệu cũng được!" Người kia vội vàng ngẩng đầu dậy ngăn cản Lộ Lộ.
"Thím nhỏ?"
"Cháu trai?!"
Người đàn ông vừa đứng dậy mặc bộ áo phông cũ nát, tóc tai bù xù, nhìn kỹ mặt thì... chẳng phải Lệ Ngạo Thiên sao?
Sau khi kinh ngạc, tôi và Lệ Trạch Hành đưa Lệ Ngạo Thiên vào văn phòng của Lộ Lộ, còn cô ấy thì ra ngoài trấn an khách hàng.
"Sao cậu lại ra nông nỗi này?" Tôi thực sự tò mò, nửa năm không gặp, bá tổng sao lại biến thành kẻ ăn vạ thế này?
"Sau khi Tiêu Bạch Liên cuốn tiền chạy mất, công ty vốn đã thoi thóp của tôi không trụ nổi nữa, đối tượng liên hôn cũng hủy hôn luôn. Chống chọi được một thời gian thì phá sản." Lệ Ngạo Thiên mặt mày suy sụp, không còn chút kiêu ngạo nào như trước.
"Vậy việc này là..."
"Tôi nghe nói Tiêu Bạch Liên đã chạy sang Cảng Thành, tôi định đuổi theo đòi tiền. Nhưng phá sản xong tôi bị liệt vào danh sách nợ xấu, không đi được tàu cao tốc hay máy bay. Tôi hỏi thăm được một đường dây 'chui', nhưng họ đòi 30 triệu phí vận chuyển, tôi thực sự không có tiền nên mới..."
Tôi hiểu rồi. Lệ Ngạo Thiên thực sự không còn một xu dính túi để đi tìm vợ, nên mới đến nhà hàng ăn vạ định "kiếm chác" chút đỉnh. Nam chính ngày nào giờ t.h.ả.m hại thế này, tôi cũng không ngờ tới.
Lệ Ngạo Thiên ngồi co quắp đối diện, gương mặt không còn nụ cười tà mị mà chỉ còn vẻ bối rối và hổ thẹn. Tôi nhìn sang Lệ Trạch Hành định bàn bạc, thì thấy anh đang đầy vẻ thích thú nhìn "cháu trai", rồi nháy mắt với tôi.
Đúng là không trông mong gì được!
Cuối cùng, tôi cũng rút ra vài chục triệu đưa cho Lệ Ngạo Thiên, coi như làm việc thiện. Anh ta cầm tiền, cảm ơn rối rít rồi rời đi, trước khi đi còn hứa khi nào đòi được tiền sẽ trả lại cho tôi.
"Cháu trai của anh t.h.ả.m đến mức đi ăn vạ mà anh chẳng có phản ứng gì à?" Trên đường về, tôi hỏi Lệ Trạch Hành.
"Em thực sự nghĩ cậu ta tùy tiện đi ăn vạ sao?"
"Ý anh là sao?"
"Nhà hàng bây giờ chỗ nào chẳng có camera, chủ nhà hàng cũng không phải dạng vừa, gặp kẻ ăn vạ chắc chắn sẽ báo cảnh sát chứ không bao giờ giải quyết riêng. Lệ Ngạo Thiên đi chỗ khác cùng lắm chỉ kiếm được suất khám miễn phí trong bệnh viện, chứ không bao giờ 'moi' ra được mấy chục triệu đâu." Lệ Trạch Hành giải thích.
"Ý anh là anh ta biết đó là nhà hàng của em nên mới cố ý tới để xin tiền?" Tôi sốc nặng.
"Đúng thế. Cậu ta cũng tiến bộ đấy, biết co biết duỗi. Dù sao cũng là người thân, mấy chục triệu đó coi như anh tặng cậu ta vậy." Lệ Trạch Hành lái xe vào gara, chuẩn bị xuống xe.
Tôi vẫn ngồi đờ đẫn trên ghế phụ. Chuyện hôm nay đúng là không thể tin nổi.
"Xuống xe thôi bảo bối, đừng nghĩ đến người đàn ông khác nữa. Nghĩ xem đám cưới mấy ngày tới còn gì chưa chuẩn bị xong không?" Lệ Trạch Hành cúi xuống tháo dây an toàn cho tôi, nhẹ nhàng hỏi.
Thế là sự chú ý của tôi lập tức bị dời đi. Đúng rồi, đám cưới của tôi mới là quan trọng nhất! Tôi vội vàng chạy vào nhà để kiểm tra lại danh sách khách mời.
Sau này nghe nói Lệ Ngạo Thiên sang được Cảng Thành và tìm thấy Tiêu Bạch Liên, nhưng phần lớn tiền bạc đã bị cô ta tiêu xài hết sạch. Lệ Ngạo Thiên lấy lại được một ít rồi bắt đầu gây dựng lại từ đầu. Tiêu Bạch Liên không có kỹ năng sống, lại trắng tay nên đành tiếp tục bám lấy Lệ Ngạo Thiên. Hai người họ cứ thế dây dưa, ân oán tình thù mãi không dứt.
Còn tôi, vào một ngày nắng đẹp, dưới sự chúc phúc của gia đình và bạn bè, cuối cùng cũng đã cử hành một đám cưới long trọng với Lệ Trạch Hành. Tôi cầm bó hoa tươi thắm, chậm rãi bước trên t.h.ả.m đỏ, Lệ Trạch Hành mỉm cười dắt lấy tay tôi. Trước sự chứng kiến của mọi người, chúng tôi thề nguyện sẽ mãi không rời xa dù có ốm đau hay nghèo khổ.
Khi tôi mới xuyên không đến, câu chuyện tưởng như đã kết thúc với đám cưới của nam nữ chính. Nhưng giờ đây, người đứng trong lễ đường lại là chính tôi.
Lệ Trạch Hành, thật may mắn khi được gặp anh.
-Hoàn toàn văn-