Khi Trà Xanh Làm Giáo Viên

Chương 7



Kết quả, cô gái kia không chịu nổi sự quấy rối từ mạng xã hội và những lời đàm tiếu trong trường, cuối cùng lựa chọn nghỉ học về quê.

 

Còn lớp tôi, vì sự thay đổi chỗ ngồi này mà ai cũng oán thán, chẳng còn ai thích Dư Ấu như trước nữa.

 

Chỉ có chính Dư Ấu là vẫn đắc ý như cũ, mỗi ngày vẫn dịu giọng trò chuyện với đám nam sinh, vẫn quay video, vẫn nhờ họ tích cực vote, giúp cô ta nổi tiếng trên mạng.

 

Chẳng mấy chốc, độ hot của Dư Ấu trên mạng tăng vùn vụt. Có người còn phong cho cô ta danh hiệu "Nữ giáo viên xinh đẹp nhất".

 

Cảnh tượng này, so với sự ác ý cô ta dành cho nữ sinh và thái độ nịnh hót nam sinh, thật khiến người ta buồn nôn.

 

Tôi lặng lẽ bấm nút ghi âm trên máy ghi âm, chịu đựng những tiếng cười đùa nhộn nhạo giữa Dư Ấu và lũ con trai trong lớp, lòng thầm mong ngóng đến ngày sinh nhật của Trình Hạo.

 

Sinh nhật của Trình Hạo vào cuối tháng Năm.

 

Một lớp học đang chuẩn bị thi đại học mà lại dành hẳn một tuần để tổ chức sinh nhật cho cậu ta, nghĩ mà thật nực cười. Nhưng vì đã quen với điều này, mọi người dường như cũng thấy chẳng có gì to tát cả.

 

Bởi lẽ, tổ chức sinh nhật cho học sinh trong lớp là do Dư Ấu đặt ra. Ai nấy đều rất thích cái quy tắc này.

 

Tôi thầm may mắn vì sinh nhật của mình rơi vào tháng Tám. Nếu không, đối mặt với màn diễn giả tạo của Dư Ấu, tôi sợ mình sẽ không kiềm chế nổi mà đập nguyên cái bánh kem vào gương mặt đáng ghét đó mất.

 

Sinh nhật Trình Hạo rơi vào thứ Sáu. Chiều hôm đó, sau khi kiểm tra vệ sinh xong, cả lớp bắt đầu nhộn nhịp trang trí phòng học.

 

Bóng bay, ruy băng, đồ trang trí rải khắp nơi. Khác với mọi khi, lần này tôi không trốn lên thư viện để được yên tĩnh mà xin phép ra ngoài trường.

 

Đứng trước căn biệt thự nhà họ Trình, tôi có chút căng thẳng chờ đợi. Dù gì thì thời gian của tôi không còn nhiều, tôi phải kịp quay lại lớp trước khi tiết học bắt đầu.

 

Một người phụ nữ trông giống người giúp việc dẫn tôi vào nhà. Tôi quan sát xung quanh, cảm thấy bên trong còn nguy nga hơn cả bên ngoài.

 

Giàu có thật tốt, tôi cũng phải kiếm thật nhiều tiền để mua một căn biệt thự thế này!

 

Người giúp việc dẫn tôi đến trước mặt một phụ nữ trung niên với vẻ mặt không mấy thiện cảm. Bà ta có đôi mắt xếch, sống mũi cao, trông là biết khó sống chung.

 

8

 

Xem ra, Trình Hạo chắc là giống cha cậu ta hơn.

 

Bà ta cầm tách trà, bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc bích, hoàn toàn phô trương sự giàu có của nhà họ Trình.

 

"Cô tìm tôi có chuyện gì?"

 

Trình phu nhân đánh giá tôi, ánh mắt đầy sự soi xét và không chút lịch sự.

 

Nhưng tôi cũng không bận tâm, chỉ kính cẩn đưa ra thứ đã chuẩn bị sẵn từ trước, đặt trước mặt bà ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

"Dì ơi, Trình Hạo trước đây đã giúp cháu. Cháu không thể nhìn cậu ấy rơi vào hố lửa mà không làm gì cả, nên cháu chỉ có thể đến tìm dì!"

 

Giọng tôi gấp gáp xen lẫn lo lắng, không hề có chút giả tạo nào.

 

Trình phu nhân nghe thấy là chuyện liên quan đến con trai mình, lập tức nghiêm mặt lại. Bà ta cầm lấy xấp ảnh tôi đưa, bắt đầu xem từng tấm một.

 

Tôi nhìn sắc mặt bà ta ngày càng sa sầm, biết rằng chuyện này chắc chắn thành công rồi. Tôi đè nén cảm giác khoái trá trong lòng, tiếp tục châm dầu vào lửa:

 

"Dì ơi, thật ra cô Dư cũng không đến nỗi nào. Có lẽ đây chỉ là cách bạn bè đối xử với nhau thôi. Chỉ là kỳ thi đại học sắp đến, cháu sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến việc học của Trình Hạo…"

 

"Bốp!"

 

Trình phu nhân đập mạnh bàn, giọng run lên vì giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu: "Dám quyến rũ con trai bà!"

 

"Còn là giáo viên á? Tôi khinh!"

 

Bà ta đứng phắt dậy, cơn thịnh nộ bùng phát, hoàn toàn mất đi dáng vẻ quý phu nhân điềm tĩnh ban nãy, toàn thân hừng hực sát khí.

 

"Mấy cái trò mèo này, bà đây hồi trẻ thấy nhiều rồi."

 

"Cô bé, chúng ta đi. Hôm nay tôi phải xé xác con hồ ly tinh này!"

 

Tôi lập tức đi theo, không quên cầm theo xấp ảnh trên bàn.

 

Trong lớp học, sau một hồi bận rộn trang trí, mọi thứ đều đã sẵn sàng.

 

Chỉ còn đợi Dư Ấu và vài người nữa mang bánh kem đến. Dư Ấu cười cười nói nói cùng mấy học sinh khác, đem bánh vào lớp, đặt lên bàn dài được ghép từ hàng chục chiếc bàn đơn.

 

Bên ngoài lớp là những học sinh lớp khác đang nhón chân hóng chuyện, ai nấy đều xuýt xoa trầm trồ, vô cùng ngưỡng mộ bầu không khí của lớp tôi.

 

Nghĩ đến cảnh lát nữa lại phải quay về lớp học chán ngắt của mình, họ càng ghen tị hơn.

 

Quả nhiên, thầy cô lớp người ta lúc nào cũng tốt nhất.

 

Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên khoác lên mình bộ váy hàng hiệu, giận dữ xông vào cửa lớp.

 

"Dư Ấu, đồ đàn bà hèn hạ này!"

 

Tiếng gầm lên vừa dứt, đám đông còn chưa kịp phản ứng, bà ta đã lao vào, túm lấy tóc Dư Ấu, tát liên tiếp mấy cái mạnh như trời giáng!

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!"

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com