Tôi cúi xuống nhặt cái muôi, cố gắng để giọng mình nghe bình thường: "Không sao, mẹ sơ ý làm rơi thôi."
Nhưng tay tôi đang run.
Miêu Miêu, hai mươi lăm tuổi, là cấp dưới của Trương Kiến Quốc. Tôi từng gặp cô ta ở tiệc cuối năm của công ty năm ngoái, ngọt ngào đáng yêu, khi gọi tôi là chị dâu còn cười rất tươi.
Tôi đứng thẳng dậy, tiếp tục xào rau.
Dầu trong chảo xèo xèo vang lên, giống hệt tâm trạng tôi lúc này.
Mười năm làm vợ toàn thời gian, tôi vì gia đình này mà từ bỏ sự nghiệp. Mỗi ngày đi chợ, nấu nướng, chăm con, quán xuyến nhà cửa gọn gàng đâu ra đó.
Trương Kiến Quốc luôn nói: "Vợ à, em vất vả rồi. Nhờ có em ở nhà anh mới yên tâm làm việc."
Giờ xem ra, anh ta quả thực rất "yên tâm".
Yên tâm đến mức có thể b.a.o n.u.ô.i tình nhân bên ngoài.