Đồng thời. Bà hiểu rằng, sẽ có một ngày bố tôi phụ bạc bà, vì thế, bà giấu bố tôi âm thầm mở một công ty, và bắt đầu tích góp tiền bạc cho tôi. Mỗi khoản tiền hoa hồng chia từ công ty, bà đều nguyên vẹn đem cất kỹ cho tôi.
Một tay bà sáng lập ra Truyền Viễn, từng bước phát triển nó lớn mạnh, mọi mặt đều đè ép công ty của bố tôi.
Nói bà tỉnh táo, là vì khi tất cả mọi người đều cho rằng bà là một người phụ nữ đáng thương chẳng hay biết gì, thực chất bà đã âm thầm trù tính mười mấy năm, chỉ mong có thể để lại sự đảm bảo cho tôi trong khả năng của mình.
Nói bà ngốc nghếch, là bởi vì dù phải chịu đựng sự phản bội suốt mười mấy năm trời, bà vẫn không nỡ buông tay. Không ly hôn, một phần là vì tôi. Hai là bởi vì, bà thực sự yêu người đàn ông đó. Người đàn ông đã phụ bạc bà cả một đời.
Bà ngậm thìa vàng từ nhỏ mà lớn lên, bà kiêu hãnh, bướng bỉnh, chẳng ai có thể thấu hiểu được bà. Bao gồm cả tôi.
Chẳng biết phải mang tâm trạng gì, mới có thể vừa giữ được sự kiêu ngạo, âm thầm yêu ông ta, lại vừa ngấm ngầm lên kế hoạch cho con gái. Và đồng thời vẫn luôn chờ đợi ông ta quay đầu lại.
Cả một đời mẹ tôi đã dồn vào một canh bạc, đ.á.n.h cược xem liệu bố tôi có hồi tâm chuyển ý hay không. Nếu ông ta trở về, đó là niềm vui trọn vẹn, mẹ tôi sẽ mang theo Truyền Viễn làm quà tặng, quay về với gia đình, nhà ba người chúng tôi sẽ cùng nhau trải qua quãng đời còn lại.
Nếu ông ta không bao giờ trở lại. Thì cho dù bà có thua cược, Truyền Viễn và những tấm thẻ ngân hàng với số tiền tiết kiệm khổng lồ sẽ là sự đảm bảo bà để lại cho tôi. Và những chuyện này, mãi đến khi mẹ tôi qua đời, tôi mới biết được.
Đôi khi, ngay cả đứa con gái ruột là tôi cũng chẳng hiểu nổi, trên đời này sao lại có người kỳ quặc đến mức mâu thuẫn như vậy. Bà thấu tỏ mọi lời nói dối và sự phản bội của ông ta, nhưng vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh, mặc kệ, không hỏi, cũng chẳng làm ầm ĩ.
Bên ngoài thì lên kế hoạch âm thầm, bên trong lại mỏi mòn chờ đợi.
Phần 17
Điếu t.h.u.ố.c đã tàn, tôi dụi đầu lọc rồi ném nó lên tủ đầu giường của ông ta.
"Dù sao cũng không thể tay không đến được, thứ này coi như món quà nhỏ tôi tặng ông."
"Chúc ông tiếp tục mù quáng vì tình, giống như cái mẩu t.h.u.ố.c lá này vậy, tự thiêu rụi chính mình để thắp sáng cho ả nhân tình và đứa con gái riêng của ông."
Nói xong, tôi quay người rời đi. Khi bước đến cửa, tôi ngoái đầu lại nhìn Trang Văn Hủy vẫn đang thất thần.
"À phải rồi, số cổ phần mà di chúc của bố tôi nhắc tới, còn có một phần là của mẹ tôi, và mẹ tôi đã sớm chuyển hết số cổ phần bà đang nắm giữ cho tôi rồi."
"Đồng thời, tôi cũng lén lút thu mua thêm một ít cổ phiếu lẻ. Thật ngại quá, cổ đông lớn nhất của công ty hiện tại là tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lão già kia chỉ đang vẽ bánh vẽ cho các người thôi, đã có tuổi rồi mà vừa cặn bã lại vừa lụy tình mù quáng. Các người đúng là một cặp trời sinh."
Và những lời của tôi còn chưa kịp dứt, bố tôi đã gầm lên bảo tôi cút đi.
Tôi mỉm cười, quay lưng bước ra khỏi phòng.
Biệt thự bị cháy, tôi và Tô Mộ dọn đến sống trong một căn hộ cao cấp diện tích lớn của tôi ở trung tâm thành phố.
Tuy nhiên. Ngay ngày hôm sau sau khi dọn đến, Cận Dữ lại đến gõ cửa phòng tôi.
Người này kéo theo mấy chiếc vali hành lý to tướng, đứng ở cửa nhà tôi xin được thu nhận. Tôi hỏi anh có chuyện gì xảy ra, Cận Dữ trực tiếp xách vali vào nhà tôi, chỉ bảo tôi tự mở tin tức thành phố lên xem.
Tôi mang vẻ mặt khó hiểu mở tin tức ra —— Vị tiểu thiếu gia nhà họ Cận công khai tuyên bố cắt đứt quan hệ với gia đình?
Tôi lướt nhanh hai mắt, vội túm lấy tay áo Cận Dữ: "Chuyện này là sao?"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cận Dữ quay người nhìn tôi, giọng điệu hờ hững trả lời.
"Tô Vãn, anh biết lý do em chia tay anh rồi."
"Anh đã biết hết mọi chuyện rồi."
Chỉ nói được hai câu, Cận Dữ không mở miệng nữa, lặng lẽ chuyển hành lý vào trong nhà. Tôi còn chưa gật đầu đồng ý, người này đã tự tiện chuyển đồ vào căn phòng ngủ ngay cạnh phòng tôi.
Tô Mộ trước nay luôn biết giữ kẽ, hôm qua khi dọn đến, anh ấy đã chọn căn phòng nằm ngay lối vào, cách xa tôi nhất. Sự đối lập này khiến Cận Dữ vô cùng hài lòng. Thậm chí còn khoác vai Tô Mộ rủ tối nay uống hai ly.
Vốn dĩ tôi định lên tiếng trách móc vài câu, bảo rằng vì lý do sức khỏe của Tô Mộ nên không thể uống rượu. Nhưng nhìn một động một tĩnh của hai người đứng trước mặt, tôi lại có chút muốn bật cười.
Tô Mộ thì điềm đạm, trầm tĩnh. Cận Dữ lại trái ngược hoàn toàn, anh ồn ào và ngang ngược. Hai người này gộp lại với nhau, thế mà lại hòa hợp đến lạ lùng.
Những lời khuyên Cận Dữ về nhà, tôi tuyệt nhiên không hé nửa lời. Xưa nay tôi không thích sự giả tạo đạo đức giả, càng không thèm nói mấy câu nhảm nhí như "Đừng vì em mà làm loạn với gia đình, mẹ anh cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi, mau về nhà đi".